Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ rằng giờ chắc Vương phi nghỉ ngơi , nên Ngụy Vương cũng nội viện rửa mặt, sợ gây động tĩnh quấy rầy nàng.

Hắn điều, liền tắm rửa ở tiền viện xong xuôi mới về nội viện.

Lúc tới, Diêu Phẩm Nhàn nghỉ. Trong phòng ngủ, bộ đèn đều tắt, tối om, chỉ còn gian ngoài là còn để một ngọn đèn dầu nhỏ mờ mờ lay lắt.

Ngụy Vương bước chân nhẹ nhàng , tỳ nữ trực đêm bên ngoài thấy tiếng động, lập tức nhẹ giọng bước tới nghênh đón.

Nàng định cúi hành lễ thỉnh an, Ngụy Vương đưa tay ngăn . Hắn dừng lâu ở gian ngoài, mà từng bước nhẹ nhàng thẳng nội thất.

Lúc Diêu Phẩm Nhàn cũng chỉ mới một lúc, tuy bắt đầu buồn ngủ, thoạt như sắp ngủ say, nhưng ý thức vẫn còn mơ hồ.

Dù tiếng động bên ngoài nhỏ, nhưng mơ hồ vẫn truyền tới tai, khiến nàng khẽ giật tỉnh dậy.

Nhận là Vương gia về, Diêu Phẩm Nhàn vội vàng dậy.

“Vương gia?” Giọng nàng mang theo chút kinh ngạc.

Lúc trời đang đầu tháng, trăng khuyết nên ánh trăng ngoài trời. Trong phòng tối đến mức gần như thấy rõ gì, giơ tay cũng chẳng thấy năm ngón.

Diêu Phẩm Nhàn thấy rõ , chỉ tiếng bước chân, lúc mới thử gọi khẽ một tiếng để xác nhận.

Biết hôm nay về phủ muộn, nàng vốn cũng nghĩ rằng buổi tối sẽ về hậu viện nghỉ ngơi. Vì , nàng đợi , chỉ tắm rửa sạch sẽ đèn sách một lúc, đó liền nghỉ.

Tỳ nữ trực đêm nhanh ch.óng châm nến đưa , nội thất lập tức sáng lên đôi chút. Dưới ánh sáng mờ mờ , Diêu Phẩm Nhàn lập tức thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc .

Nhận rõ là ai, nàng đang định xỏ giày bước xuống giường để đón và hành lễ, thì Ngụy Vương một bước, xuống mép giường.

“Có Bổn vương nàng tỉnh giấc ?” Hắn khẽ hỏi.

Ánh nến mờ mịt, dù cách gần, cũng thể biểu cảm khuôn mặt nàng lúc . Hắn nàng , càng trong lòng nàng lúc nghĩ gì.

“Không .” Dù thật sự đ.á.n.h thức, Diêu Phẩm Nhàn chắc chắn cũng sẽ thật. Huống chi, nàng thực sự mới chỉ xuống bao lâu: “Thiếp mới tắt đèn xuống thì Vương gia đến .”

Thấy mang theo thở thanh sạch, quần áo cũng , rõ ràng là tắm rửa ở bên ngoài mới tới, nàng liền nghiêng sang một bên, chừa một chỗ trống bên giường cho .

Hiểu rõ ý nàng, Ngụy Vương tiếp tục chăm chú mặt nàng nữa, mà bắt đầu cởi giày, cởi áo ngoài cùng nàng lên giường.

Diêu Phẩm Nhàn nghĩ, hôm nay bận rộn như , giờ còn về, chắc là tâm tư mật với nàng một chút. Vì thế, khi thấy cởi áo ngoài, chỉ còn mặc trung y, nàng liền chủ động nghiêng dựa l.ồ.ng n.g.ự.c .

lúc , Ngụy Vương ý nghĩ . Giống như , vẫn mơ hồ chờ mong thê t.ử của sẽ chủ động tâm sự cùng điều gì đó.

Hắn là phu quân của nàng, là nàng thể dựa . Nếu trong lòng nàng điều gì uất ức, đáng lẽ nên cho mới .

đợi một lúc lâu, Ngụy Vương vẫn thấy nàng mở miệng. Hắn cúi đầu nữ nhân đang tựa n.g.ự.c , trầm ngâm chốc lát, chủ động nhắc đến: “Vừa mới về phủ, bổn vương hôm nay Diêu đại nhân đến phủ một chuyến?”

Nếu trong phủ hôm nay là nữ quyến đến chơi, ở tiền viện thể cần bẩm báo với Vương gia. đến là nam nhân, hơn nữa là nhạc phụ – Diêu đại nhân, Diêu Phẩm Nhàn rõ, đợi đến tối khi Vương gia trở về, chắc chắn sẽ bẩm chuyện .

Vì thế, lúc hỏi, nàng cũng thấy ngạc nhiên.

“Ừm.” “Ân.” Thấy dường như cũng thực sự hỏi thêm, Diêu Phẩm Nhàn cũng ý định trò chuyện thêm. Nàng nhẹ kéo chăn lên che , tuy trong lòng hiểu rõ đang hỏi gì, cũng nên đáp thế nào, nhưng lời phần miễn cưỡng: “Đã đến.”

Nghe đến đây, Ngụy Vương nhận đang trong lòng rõ ràng hứng thú nhắc chuyện cha . Thậm chí, nàng còn chẳng nhiều đến một hai câu về phụ .

Nhớ hôm , cảnh tượng cha con tranh cãi, Ngụy Vương liền đoán trong lòng: hôm nay e là hai cha con cũng chuyện vui vẻ gì.

“Ông ?” Ngụy Vương nhẹ giọng hỏi thêm một câu, vẫn là ngữ điệu ôn hòa, dường như hề ép buộc.

Diêu Phẩm Nhàn đang quấn chăn, nghiêm túc nghĩ xem hôm nay phụ đến những gì, cuối cùng chỉ nhớ rõ một chuyện – ông thư cho Tranh ca nhi.

“Ông tới là để chuyện thư cho Tranh ca nhi. Nói thể chẳng bao lâu nữa Tranh ca nhi sẽ hồi kinh. mà, ai mà ? Tính tình của Tranh ca nhi xưa nay cứng rắn, chắc chịu về thật.”

Ngụy Vương rõ lúc nàng là thật sự buồn ngủ, là vốn dĩ gì nhiều về chuyện nhà đẻ mặt . Hắn chủ động mở lời dẫn chuyện, mà nàng vẫn chỉ đáp qua loa, cho nên cũng tiếp tục hỏi thêm nữa.

Nói , đều tôn trọng lựa chọn của nàng. Hắn khó thương.

“Ngủ .” Trong lòng quyết , Ngụy Vương gì thêm. Chỉ nhẹ tay vỗ về lưng nàng vài cái như dỗ dành, cứ thế ôm nàng lòng, hai tựa sát , cùng yên lặng chìm giấc ngủ.

***

Mấy ngày kế tiếp, công việc trong quân của Ngụy Vương dường như cũng còn bận rộn như . Mỗi ngày trở về phủ sớm hơn một chút. Còn đối với Bùi Triều, ngày càng huấn luyện nghiêm khắc hơn.

Thành , Bùi Triều mới đến vương phủ đến nửa tháng, gầy thấy rõ.

Không còn cái vẻ to con thô kệch như lúc mới tới, qua phần nhẹ nhõm hơn, thậm chí còn dáng hơn chút. Tuy gầy , nhưng tinh thần khá lên ít.

Chỉ điều, cái tính cách thẹn thùng thì vẫn đổi – gặp ai cũng như thể chẳng mở miệng chuyện.

Vụng về vẫn là vụng về.

Mẫu của Bùi Triều – thế t.ử phu nhân Chu thị của Xương Ninh bá phủ – thấy con trai thành như , trong lòng xót xa thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-53.html.]

Hôm nay, Bùi lão phu nhân đích dẫn theo bá phu nhân và thế t.ử phu nhân từ Xương Ninh bá phủ đến vương phủ. Một phần là để bái kiến Diêu Phẩm Nhàn – vị vương phi đang ở cao, phần khác cũng là vì nhớ Triều ca nhi. Thằng bé vương phủ một thời gian, cả nhà đều đến thăm nó.

Bùi Triều là trưởng tôn đích hệ của Bùi gia, từ nhỏ cả nhà thương yêu chiều chuộng. Diêu Phẩm Nhàn nghĩ, tổ tôn mẫu t.ử một nhà gặp tất nhiều chuyện riêng , nên đợi Bùi Triều đến, nàng liền tìm cớ rời , để cho ba họ tự nhiên ở bên một lát.

Lúc Diêu Phẩm Nhàn còn ở đó, thế t.ử phu nhân cũng dám gì nhiều. chờ nàng rời khỏi, bà liền nắm tay con trai, nước mắt tuôn rơi như mưa.

“Sao con gầy thành như ?” Bà nghẹn ngào, con mà vô cùng đau lòng: “Có mấy ngày nay cực khổ lắm ? Nếu chịu nổi nữa… thì thôi bỏ cuộc cũng . Nhà chúng vốn bình thường, sống an qua ngày cũng con.”

Bùi lão phu nhân nghiêm nghị : “Triều ca nhi đời thể lo cơm áo, nhưng còn đời con cháu nó thì ? Chẳng lẽ chúng chỉ lo cho cái yên nhỏ mắt, mà nghĩ gì cho tương lai đời ? Như thế thì quá nông cạn!”

Bá phu nhân cũng lên tiếng phụ họa: “ đấy. Cơ hội là nương nương đích mặt xin Vương gia mới . Người khác chen chân còn cửa. Hiện giờ Vương gia đích cầm tay chỉ dạy Triều ca nhi, nếu chúng đột nhiên bỏ cuộc, chẳng khác nào tự tát mặt . Chưa Bùi gia sẽ mất mặt cỡ nào, bảo nương nương ăn với Vương gia?”

“Chúng hiểu nỗi lòng của , cũng đau cho Triều ca nhi. tuyệt đối thể phụ tấm lòng của nương nương .”

Thế t.ử phu nhân xong, thêm lời nào, chỉ đó âm thầm rơi nước mắt.

Bùi lão phu nhân để ý đến thế t.ử phu nhân đang rưng rức nữa, mà sang vẫy tay với Bùi Triều, hiệu cho đến gần. Đợi mặt, bà nghiêm túc hỏi: “Triều ca nhi, con cảm thấy cực khổ ? Nếu thực sự thấy chịu nổi, thể t.ử bỏ, thu dọn đồ đạc về nhà.”

Bùi Triều vốn là tính cách trầm lặng, thật thà, nhưng mặt nhà, vẫn dễ mở lời hơn một chút.

“Thưa Thái tổ mẫu, cháu cảm thấy khổ cực, chỉ là…” Cậu ngập ngừng một lúc, tiếp.

“Chỉ là ?”

Bùi Triều tự bản lanh lợi, thông minh bằng khác. Cậu lo sợ, cho dù hiện giờ Ngụy Vương đích chỉ dạy, đến lúc thi - luận võ chọn quân - vẫn thể loại. Đến lúc , chỉ Bùi gia mà còn khiến cả Vương phủ mang tiếng theo.

“Chỉ là… cháu… sợ…” Cậu cúi đầu, nhỏ giọng thừa nhận.

“Sợ mất mặt?” Lão phu nhân thấy ấp úng, liền : “Sợ tới lúc đó bao xa đ.á.n.h trượt, chẳng những Bùi phủ chê, mà ngay cả thể diện Vương phủ cũng liên lụy?”

“Dạ.” Bùi Triều nhẹ gật đầu, thừa nhận điều đó chính là nỗi lo lớn nhất trong lòng .

Lão phu nhân chậm rãi : “Sau con thể chọn , bây giờ chẳng ai dám chắc. cho con , chỉ khi con kiên trì tiếp tục, thì mới cơ hội thắng. Làm việc lớn, thể lúc nào cũng sợ sợ , càng thể vì sợ thất bại mà rút lui. Nếu bước đường , ít nhất con còn một nửa cơ hội thành công. Còn nếu bỏ cuộc giữa chừng, ngay cả nửa phần hy vọng cũng chẳng còn.”

“Con tưởng rằng, nếu bây giờ cuốn gói về nhà, thì sẽ mất mặt Bùi gia, ảnh hưởng gì đến Vương phủ ? Con nghĩ sai . Ngoài , bao ánh mắt đang chăm chăm con đấy. Có thậm chí chỉ mong con bỏ dở nửa chừng. Con tin , nếu con lưng rời , lưng sẽ ngay lập tức đến cửa Bùi phủ đốt pháo ăn mừng. Một khi chuyện đó xảy , về còn ai coi trọng con nữa?”

Lời của Bùi lão phu nhân vô cớ mà , bởi bà nuốt một cục tức to từ mấy hôm .

Hôm đó, khi lão thái thái Diêu gia chuyện, dám đến Ngụy vương phủ ầm lên, nhưng thản nhiên tới thẳng cửa Bùi gia.

Bề ngoài , nhưng lời nào lời nấy đều ngấm ngầm châm chọc, ẩn chứa sự khinh thường, khiến cho Bùi lão phu nhân tức đến đỏ mặt tía tai.

nghĩ , bà cũng chẳng sai. Chỉ là… nghĩ đến cũng vẫn thấy tức.

Năm đó khi hai nhà thông gia, địa vị còn khá tương xứng. hai mươi năm qua, Diêu gia ngày một hưng thịnh, còn Bùi gia thì sa sút từng bước một.

Trong kinh thành, bao giờ thiếu kẻ thích “thấy sang bắt quàng họ”, nịnh bợ kẻ mạnh, xem thường kẻ yếu. Đến cả thông gia, nếu ngươi khá lên , chẳng thèm nể nang gì, thậm chí còn sẵn sàng dội thêm nước lạnh mặt ngươi.

Bùi Triều vốn sợ khổ, chỉ là sợ liên lụy đến danh dự của Bùi gia và Vương phủ. Cho nên, khi Thái tổ mẫu nếu lúc bỏ dở mới thực sự là mất mặt, liền lập tức hạ quyết tâm.

“Thái tổ mẫu yên tâm, Triều nhi nhất định sẽ dốc lòng nỗ lực.”

“Đứa nhỏ ngoan.” Lão phu nhân mỉm , đưa tay xoa đầu , thuận thế vỗ nhẹ bắp tay rắn rỏi: “Ừm, so với , thể cường tráng hơn ít .”

Sắp đến ngày chiêu binh luận võ, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn cũng vô cùng thấp thỏm. Nàng đương nhiên hy vọng Triều ca nhi thể trúng tuyển, nhưng lo lắng chuyện chẳng dễ gì thành.

Thấy hôm nay Vương gia trở về, nàng khỏi chủ động mở lời dò hỏi.

“Vương gia từng dày dạn nơi sa trường, kinh nghiệm phong phú. Vương gia thấy, Triều ca nhi… mấy phần nắm chắc?” Nàng tự tay dâng chén nguội, nhẹ nhàng đặt tay , khẽ khom lưng xuống bên cạnh, ánh mắt mang theo chờ mong dịu dàng.

“Muốn bổn vương thật ?” Ngụy vương vội uống , chỉ nhẹ nhàng đặt lên tay, nghiêng đầu nàng. Nhìn thấy sự kỳ vọng nét mặt thê t.ử, tuy nỡ khiến nàng thất vọng, nhưng cũng vì an ủi mà dối.

Nghe , lòng Diêu Phẩm Nhàn lập tức nảy lên một tiếng “lộp bộp”, nàng đoán rằng e là chẳng tin lành gì.

Thế nhưng, nàng vẫn mím môi, nhẹ giọng : “Vương gia, xin ngài cứ thật. Cho dù kết quả cuối cùng là thất bại, thần cũng thể tiếp nhận.”

“Chưa chắc thua.” Ngụy vương đáp: “ là nắm chắc tất thắng, thì… thể.” Dứt lời, mới nâng chén lên, nhấp một ngụm.

Trong lòng Ngụy vương, nếu nắm chắc thắng lợi tuyệt đối, thì chẳng thể xem là điều đáng để vui mừng.

Diêu Phẩm Nhàn liền im lặng, như chìm một hồi suy nghĩ sâu xa, đôi mày khẽ nhíu mà chẳng gì thêm.

Đợi khi nước nóng trong tịnh thất chuẩn xong, Ngụy vương rời khỏi nội thất, trong đó để tắm. Diêu Phẩm Nhàn mới một tựa khung cửa sổ, trầm ngâm giường, mi tâm khẽ chau, trong lòng như điều lo nghĩ.

Nàng thử khẽ gọi một tiếng trong tâm thức: “Tiểu Ngũ.” Chỉ , nó còn ở bên nàng .

Không ngờ, nàng gọi khẽ một tiếng, lập tức nhận hồi đáp.

Diêu Phẩm Nhàn liền vội hỏi: [Tiểu Ngũ, với năng lực của , ngươi thể đoán kết quả của kỳ thi đấu sắp tới ? Ta , nếu chỉ dựa thực lực của bản Triều ca nhi, nó… liệu thể thành công ?]

 

 

Loading...