Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng trống bất ngờ vang lên, lập tức kéo Diêu Phẩm Nhàn trở thực tại.

Trận thi đấu sắp bắt đầu .

Tĩnh vương phi nghiêng sang, thì thầm: "Nghe Vương gia nhà , hôm nay đến tham gia thi đấu ít con cháu thế gia. Bọn họ đều theo Ngụy vương rèn luyện một phen . Ngươi xem, mấy da dẻ trắng trẻo mịn màng , là mấy ấm."

Trong đám ấm , Diêu Phẩm Nhàn liếc mắt một cái thấy Triều ca nhi.

"Thằng bé cao ráo, rắn rỏi chẳng là đứa cháu bên ngoại của ngươi ?"

Hiển nhiên, Tĩnh vương phi cũng để ý đến Bùi Triều. Giữa một đám con cháu thế gia, riêng Bùi Triều là trông giống ấm chút nào. Trông vạm vỡ, vẻ mặt phần ngây ngô, chất phác.

Tuy còn nhỏ tuổi, mới chỉ mười ba thôi, nhưng chiều cao thì chẳng kém gì mấy đứa mười sáu, mười bảy tuổi.

Tĩnh vương phi xuất cũng là dòng dõi quyền quý, nhà đẻ của nàng là phủ Duẫn Quốc Công. Cũng giống như Bùi gia, đều là dòng dõi công thần, tổ tiên theo Thái Tổ hoàng đế chinh chiến lập nên giang sơn, vì thế mới phong tước ban đất.

Không giống như Diêu gia – một thế gia thanh lưu mới nổi – các phủ công, hầu, bá, tước như nhà nàng ở kinh thành đều xem là tầng lớp quyền quý lâu đời.

Tổ tiên hai nhà vốn đều là theo chân Thái Tổ hoàng đế chinh chiến sa trường, cùng tranh giành thiên hạ, chừng khi xưa còn từng sánh vai nơi giáo trường, cùng sinh t.ử. Có điều, đời nay xoay vần, thế sự đổi , chỉ còn hai ba đời của phủ Duẫn Quốc Công là vẫn còn giữ phần phúc ấm tổ tiên để , mà Bùi gia thì sớm suy tàn. Hai nhà từ lâu chẳng còn cùng một hàng, cũng từ đó mà dần dà sinh xa cách.

dẫu cũng đều xuất quyền quý, thuở nhỏ Tĩnh vương phi lớn lên trong phủ cũng ít các trưởng bối trong nhà nhắc đến Xương Ninh Bá phủ.

Chỉ là... phần nhiều nhắc tới, với giọng điệu ca ngợi gì. Trái , thường lấy gương phản diện, dùng để răn dạy mấy vị trong nhà nếu chịu học hành, chịu tu con đường quan. Cho nên, đối với tình cảnh Bùi gia hiện nay, Tĩnh vương phi ít nhiều cũng một hai phần.

Nàng , Bùi gia đến bước , e là coi như suy tàn. Nếu sớm trẻ tuổi đủ tài đủ chí để vực dậy cơ nghiệp, chỉ sợ đến cả núi vàng cũng ăn dần mà lở, cuối cùng tước vị tổ tiên để cũng khó lòng giữ nổi.

Bởi nếu còn công trạng gì với triều đình, thì thiên t.ử phí công nuôi dưỡng một nhà quyền quý chẳng còn giá trị? Lẽ nào cứ mãi tiêu hao ngân khố để nuôi một dòng dõi trống rỗng?

Đến khi , thu tước vị, chẳng qua chỉ cần một cái cớ nho nhỏ, là đủ.

Hiện thực chính là tàn khốc đến thế.

Đạo lý tiến ắt lùi, huống chi Bùi gia là trường hợp thế hệ chẳng bằng thế hệ .

Biết rõ tình cảnh của Bùi gia, nên Tĩnh vương phi cũng tiện buông lời tâng bốc quá đà, chỉ thể mượn lời mà dè dặt tán thưởng: “Ta thấy đứa nhỏ hình rắn rỏi, chắc hẳn là hạt giống để luyện võ. Nếu thể rèn giũa vài năm trướng Ngụy vương, về cũng chừng thể nên nghiệp lớn.”

Diêu Phẩm Nhàn hiểu, lời khen chẳng qua cũng chỉ vì nể mặt nàng mà , bởi thế cũng để tâm quá nhiều.

“Ta cũng chẳng mong gì nó công danh rực rỡ, chỉ cầu nó giữ tính nết thật thà kiên định, kiếm một chức quan nhỏ nhỏ, đủ nuôi nuôi nhà là .”

Nàng đáp, giọng thành thật mà bình thản.

Tĩnh vương phi , trong lòng thêm mấy phần cảm khái, nhưng rõ tình thế nhà Xương Ninh bá phủ, cũng tiện gì thêm. Nàng chỉ lặng lẽ dời ánh mắt, chuyên tâm theo dõi cuộc tỷ thí sân.

Kỳ tuyển binh đặt nặng điều kiện xuất thế, bởi thế đến ghi danh cũng đủ hạng – thủ, thể lực chênh lệch ít. Mấy vòng đầu trôi qua nhanh, phần lớn chẳng gì đặc sắc.

Bùi Triều tuy hẳn nổi bật, nhưng mấy vòng đơn đấu đầu tiên vẫn dễ dàng vượt qua. Xét thực lực của , chuyện đó cũng chẳng điều gì khó.

Tổng cộng sẽ chỉ chọn ba mươi , mà hiện tại vẫn còn tới hơn hai trăm tham gia. Có thể tưởng tượng , cuộc cạnh tranh khốc liệt đến nhường nào.

Bên , Diêu Phẩm Nhàn và Bùi gia đều thấp thỏm lo âu, mà bên Diêu gia cũng kém phần căng thẳng.

Diêu Phẩm Nhàn và Bùi gia lo, là bởi vì sợ Bùi Triều trụ đến cùng.

Còn Diêu gia bên càng lo... là bởi vì sợ thật sự đến cuối cùng.

Rõ ràng, việc Bùi Triều thể kiên trì đến tận lúc , ngoài dự liệu của Diêu gia.

Diêu gia bắt đầu cảm thấy bất an, thậm chí... chút hoảng loạn.

***

Những vòng đấu kế tiếp, Bùi Triều tâm lực ứng chiến. Một đường vượt năm ải, hạ gục sáu tướng, tuy rõ ràng dốc hết sức, mỗi bước đều vất vả, nhưng nhờ sức vóc trời sinh như trâu như hổ, rốt cuộc vẫn một ngã xuống.

Cậu chế địch nhờ mẹo mực chiến lược gì tinh vi, chỉ dựa một sức lực cứng cỏi mà chống đỡ.

Thân hình vững chãi, sức mạnh kinh , mỗi một đòn tay đều khiến mặt đất rung động, vang vọng đến độ khiến xem bên ngoài cũng nín thở. Tiếng binh khí va , tiếng bước chân giẫm nền, tiếng va chạm như nứt toang cả sàn đấu.

Lễ Bộ bên khỏi hoảng hốt, chỉ sợ đ.á.n.h hăng quá … chẳng khéo vỡ cả võ đài.

Vì thế, vài vị phụ trách sớm dán mắt theo dõi , chỉ cần chút gì quá đà, thể nào cũng sẽ nghĩ cách ngăn sớm một bước.

Bằng , lỡ để xảy trò mặt Hoàng Thượng, kẻ chịu trách nhiệm chỉ e cũng xách mũ rời chức, khéo còn vạ lây cả nhà.

Mà những trận đấu náo động đến , tự nhiên cũng khiến Hoàng Thượng chú ý.

Ngó thiếu niên khí thế như hổ báo , trong lòng Hoàng Thượng sinh vài phần hứng thú, bèn xoay đầu hỏi kẻ hầu hai bên: “Thiếu niên nhà ai ?”

Lúc , Thái t.ử cùng Ngụy vương đều gần bên ngự tọa, Hoàng Thượng hỏi thế, Ngụy vương liền dậy, kính cẩn đáp: “Hồi phụ hoàng, đó là tiểu lang nhà Xương Ninh bá phủ họ Bùi, năm nay tròn mười ba tuổi.”

Xương Ninh bá phủ? Hoàng Thượng thoạt liền chẳng thấy quen. Dù phủ cũng sớm còn là tâm phúc triều đường, bao năm nay công trạng gì hiển hách, ấn tượng sớm nhạt nhòa trong lòng vua.

Ngài trầm ngâm một hồi, suy nghĩ kỹ , mới dần nhớ : “Trẫm nhớ .”

Ánh mắt Hoàng Thượng chuyển sang Ngụy vương, : “Cậu bé đó là nhà bên ngoại của Ngụy vương phi, cũng tính là thích với ngươi .”

Nói đoạn, chậm rãi mà bảo: “Xương Ninh bá phủ… Trẫm cũng lâu thấy nhà phủ tiến cung. Có điều, thiếu niên trẫm thấy cũng tồi, so với đám cha chú, tổ phụ của nó thì khá hơn nhiều lắm. Ngươi , nó chỉ mới mười ba tuổi ? Xem cũng là tuổi trẻ tài cao đó.”

Bùi Triều, cái tiểu t.ử dĩ nhiên còn đủ để khiến Hoàng Thượng thực sự để tâm. Thế nhưng, nếu đem so với cha chú và tổ phụ đời của , thì quả thật… đúng là đáng khen một tiếng "khá hơn nhiều".

Hậu sinh mà vượt tiền bối, là dấu hiệu nhà đó vẫn còn hy vọng.

Sau khi Ngụy Vương ngay ngắn , ánh mắt vẫn rời khỏi võ đài, dáng thẳng lưng, thần sắc chuyên chú, chỉ là đôi mày rậm vô thức nhíu c.h.ặ.t.

Hắn rõ, Bùi Triều khéo léo giảo hoạt, càng hiểu cách dùng mưu lược trong chiến đấu. Cậu đ.á.n.h, bộ chỉ nhờ một sức lực trời cho, gì dùng nấy, sức trâu mà chống chọi. Cứ thế mãi, sớm muộn gì cũng sẽ kiệt lực.

Hiển nhiên, đến lúc , Bùi Triều đem hết thảy bản lĩnh của Bùi gia còn sót , lôi dùng sạch.

giờ võ đài vẫn còn năm mươi , chọn ba mươi, cuối cùng cũng đào thải thêm hai mươi kẻ nữa.

Trận cuối cùng, liền xem trời ưu ái .

Phu thê một lòng, Ngụy vương nghĩ , mà Diêu Phẩm Nhàn – bên , lòng nàng cũng đang nghĩ như .

Chỉ là, nàng chuẩn sẵn một quyết định trong lòng: Nếu đến trận đấu cuối, Triều ca nhi thể thắng, thì nàng… sẽ dùng chính thể khỏe mạnh của , đem đổi lấy cơ hội cho nó.

Chớp mắt, đến trận cuối cùng.

Bùi Triều đối mặt với một kẻ gầy gò khô khốc, thoạt như mấy sức vóc. cử chỉ nọ lanh lẹ như vượn, lắt léo như khỉ, toát lên vẻ xảo quyệt hơn .

Diêu Phẩm Nhàn vẫn còn ôm chút hy vọng mong manh, nên tạm thời vẫn “mở khóa” khả năng đặc biệt “lấy giá trị đổi vật” - một năng lực đổi lấy vận may bằng giá trị sức khỏe của bản .

Tiểu Ngũ từng rõ ràng, nếu dùng thủ đoạn bên ngoài võ đài để can thiệp kết quả trận đấu, thì việc là phá vỡ tính công bằng.

Mà phá vỡ công bằng, xét theo quy tắc vận hành, chính là hành vi hợp đạo nghĩa, tất sẽ trả cái giá nhỏ bằng "giá trị khỏe mạnh" của bản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-55.html.]

Diêu Phẩm Nhàn tuy hiểu rõ lý lẽ , nhưng lòng nàng vẫn buông hy vọng cuối cùng. Vẫn mong rằng, Triều ca nhi thể dựa chính bản để thắng trận, cần nàng tay.

***

Bên , hai bắt đầu giao đấu.

Diêu Phẩm Nhàn chăm chú dõi theo, thần sắc bình tĩnh. đúng lúc , bên tai vang lên giọng quen thuộc của Tiểu Ngũ, nhẹ như gió thoảng mà lạnh như băng sương: [Chủ nhân, mang theo ác ý. Có cần mở “Lấy giá trị dễ vật” để can thiệp ?]

Diêu Phẩm Nhàn định mở miệng hỏi vì chắc chắn như thế, thì chợt khựng . Nàng chợt nhớ , Tiểu Ngũ phàm, thậm chí… thể, nó vốn chẳng .

Nghĩ đến đó, nàng thu lời sắp , khẽ đáp bằng tâm niệm: [Ta điều gì khác lạ… nhưng ngươi nếu , thì theo . Ta tin ngươi.]

[Được.]

Một chữ “Được” dứt, Diêu Phẩm Nhàn liền cảm thấy điều bất .

Chỉ thấy võ đài, tên nam t.ử gầy gò như khỉ bỗng nhiên từ bên hông rút một món ám khí — chẳng ai giấu từ lúc nào — bất ngờ phóng về phía Bùi Triều với tốc độ cực nhanh!

Động tác quá đỗi đột ngột và hiểm độc, dù nhiều kịp thấy cũng kịp ngăn.

Chỉ thấy ám tiêu xé gió lao tới, nhắm thẳng n.g.ự.c thiếu niên. Bùi Triều phút giây sinh t.ử, xoay né tránh, tay tung , nhanh như chớp — bắt lấy ám khí trong trung.

Động tác dứt, mũi tiêu gọn trong tay . Không một vết xước.

Khoảnh khắc , Diêu Phẩm Nhàn đang định bật dậy vì kinh hoảng, may mắn yên trở ghế, như mềm nhũn.

[Đinh ~ “Lấy giá trị đổi vật” kích hoạt thành công. Khỏe mạnh giá trị -5.]

Diêu Phẩm Nhàn kinh ngạc hỏi: [Chỉ mất năm điểm thôi ?]

Tiểu Ngũ thong thả đáp từ trong tâm trí: [Nếu chủ nhân dùng đặc quyền để nghịch thiên đổi mệnh, dĩ nhiên cái giá sẽ lớn. khác, là đối phương giở trò , còn chủ nhân chỉ là cứu . Tâm niệm bất đồng*, cái giá cũng giống .]

*Tâm niệm bất đồng nghĩa là ý nghĩ, suy nghĩ trong lòng giống . Nói ngắn gọn: hai tuy ngoài mặt thể đồng thuận, nhưng trong lòng mỗi suy nghĩ, mục đích hoặc cảm nhận khác .

Một bên là tư lợi, một bên là vị tha. Người vì , kẻ vì khác, đạo lý , trời đất đều thấy rõ.

Diêu Phẩm Nhàn đến đó, trong lòng sáng tỏ.

Trên võ đài, vốn quy tắc võ đài. Người phá vỡ quy tắc, tất nhiên cần tiếp tục tranh tài thêm nữa.

Cũng may Diêu Phẩm Nhàn âm thầm tay tương trợ, Bùi Triều mới thể bình an tiếp mũi ám tiêu . Một chiêu đó, tuy nguy hiểm nhưng chính là điểm sáng nhất trong cả trận, vặn lọt mắt Hoàng Thượng.

Sau khi xử lý xong kẻ dám to gan trái luật, tự tiện dùng ám khí, Hoàng Thượng lập tức ban cho Bùi Triều một đạo đặc chỉ: miễn đấu tiếp, trực tiếp vòng trong.

Thiếu niên qua mười ba, mà nhờ họa phúc, chẳng những bình an vô sự, hề thương, còn Hoàng Thượng đích để mắt tới, đây chính là phúc phần từ trời rơi xuống.

Đối với Diêu Phẩm Nhàn mà , đây quả thực là chuyện vui ngoài ý .

Nàng và nhà Bùi gia đều vui mừng thôi, thần sắc ai nấy đều rạng rỡ.

Còn phía bên Diêu gia, lòng như lửa đốt, nhất là khi thấy tên nhóc Bùi gia phong thưởng mặt bao , quả thực như xối một gáo nước bẩn lên mặt.

***

Sau khi trận thi đấu kết thúc, Diêu Phẩm Nhàn cố ý tránh qua vị trí mệnh phụ triều đình, rẽ sang chỗ của ngoại tổ mẫu cùng tổ mẫu bên Diêu gia.

Vừa mới chạm mặt, nàng còn kịp hành lễ, liền trong đầu vang lên một tiếng: [Đinh ~ Khỏe mạnh giá trị +10]

Trong lòng nàng khẽ động, chỉ còn thiếu mười điểm nữa, là thể tích đầy “khỏe mạnh giá trị”.

Cho nên, nàng càng thêm sức.

Diêu Phẩm Nhàn mỉm tự nhiên, tiếp tục lên tiếng, giọng mềm nhẹ nhưng rõ ràng từng chữ, như đ.â.m từng mũi kim lòng : “Vương gia , Triều ca nhi chẳng qua là khai thông, nên mới vẻ chậm chạp, thấy tiến bộ rõ ràng. Giờ Vương gia đích chỉ dạy, cuối cùng nó cũng thông suốt . Thằng bé vốn dĩ cao lớn, khỏe mạnh, trời sinh sức vóc hơn , nếu đầu óc cũng mở mang, thì về học võ chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh.”

Nói nàng nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh hai vị lão nhân: “Ngoại tổ mẫu và tổ mẫu cũng thấy đấy, khi Triều ca nhi đỡ ám khí của đối thủ, động tác linh hoạt đến mức nào. Nó mới mười ba tuổi, ngày tháng phía còn dài lắm. Bây giờ Vương gia chiếu cố, hôm nay còn lọt mắt Hoàng Thượng nữa... Thằng bé đúng là phúc phần.”

Diêu Phẩm Nhàn liên tục ngừng, càng khiến Diêu lão thái thái (bà nội của nàng) tức đến nghiến răng.

Trước giờ Diêu gia chèn ép Bùi gia suốt mấy năm, ngay cả mấy ngày vì tức giận mà còn cố ý khó dễ, cố ý đến cửa Bùi gia khiêu khích. Nếu bây giờ Bùi gia nhân cơ hội mà vùng dậy, thể giẫm lên đầu Diêu gia mà , chẳng Bùi gia sẽ đè ngược Diêu gia?

Không dám nghĩ sâu hơn, càng nghĩ càng thấy sợ.

[Đinh ~ Khỏe mạnh giá trị +10]

【Chúc mừng chủ nhân, thành nhiệm vụ tích lũy "Giá trị khỏe mạnh" một cách viên mãn. Trạng thái thể của chủ nhân hiện điều chỉnh đến mức nhất. Tiếp theo sẽ mở nhiệm vụ "Kéo dài tuổi thọ", nếu đồng ý xin hãy chọn “Đồng ý”.】

Diêu Phẩm Nhàn trong lòng nhẹ nhàng lặp hai chữ “Đồng ý”, chỉ thấy trong đầu vang lên một chuỗi thanh âm trầm , tựa như sóng nước lặng lẽ lan , hệ thống nhanh ch.óng truyền tới quy tắc nhiệm vụ tiếp theo.

Diêu Phẩm Nhàn nghiêm túc lắng nội dung hệ thống truyền đến, trong lòng hiểu rõ quy tắc hoạt động.

Bùi Triều sắp tới sẽ nhập ngũ, mà nhiệm vụ ở Ngụy Vương phủ cũng thành, cho nên đương nhiên tiện tiếp tục ở Vương phủ nữa.

Bùi lão thái thái cùng mấy con dâu trong nhà đều theo Diêu Phẩm Nhàn đến Vương phủ, định nhân cơ hội đón Bùi Triều trở về nhà.

Khang An biểu ca Bùi Triều sắp rời thì lưu luyến nỡ, cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , giữ biểu ca thêm vài ngày để ở chung với .

Bùi Triều cũng rời sớm, nhưng tính tình rụt rè, ăn vụng về, vài lời để Khang An để rời cũng mở miệng thế nào.

Diêu Phẩm Nhàn thấy thế, nhẹ giọng khuyên nhủ con: “Triều ca nhi tòng quân , mà tân binh mới nhập ngũ thì ở luôn trong doanh trại để huấn luyện. Đây là tiền đồ của biểu con, là chuyện , con chẳng lẽ vui cho biểu ?”

Khang An ngẩng mặt, gật đầu thật mạnh: “Hài nhi vui mà! Hài nhi thực sự vui!”

Những ngày , những vất vả gian khổ của biểu , bé đều thấy , nhớ trong lòng. Nay cố gắng cuối cùng hồi báo, từ đáy lòng cũng vui mừng cho biểu . Cậu bé thật sự hy vọng Bùi Triều thể ngày một hơn.

Diêu Phẩm Nhàn khẽ , xoa đầu con trai: “Biểu con chỉ là vương phủ nữa, chứ rời khỏi kinh thành. Sau nếu con nhớ biểu , đợi khi biểu con nghỉ, tắm gội rời doanh, nương sẽ dẫn con tới Bùi phủ tìm . Có ?”

Khang An vẫn chỉ là một đứa trẻ, mẫu nhẹ nhàng an ủi mấy câu thì liền vui vẻ trở .

“Nếu như , hài nhi cũng buồn nữa.” Khang An tươi tỉnh lên, bước đến mặt Bùi Triều, nắm lấy tay tiếp: “Con học một câu trong sách, là ‘Có chí thì nên’. Chỉ cần cố gắng và nỗ lực, sớm muộn gì cũng sẽ đền đáp. Cho nên biểu , cần tự ti, cũng đừng nghĩ thông minh. Chỉ cần thành thật kiên định, từng bước vững vàng mà , tương lai sớm muộn gì cũng ngày hái quả ngọt.”

Khang An mới chỉ năm tuổi, thể một tràng lời an ủi chân thành như thế, thực sự khiến xung quanh đều bật vì thích thú.

Quả đúng là “rồng sinh rồng, phượng sinh phượng”, con trai của Vương gia và Vương phi, đương nhiên cũng nên thông minh lanh lợi như .

Trước khi rời , Bùi Triều chủ động quỳ xuống mặt Ngụy Vương.

Ngụy Vương ngăn cản, ngược nghiêm túc đón nhận lễ quỳ .

“Giờ chịu khổ tính là khổ thật .” Ngụy Vương nghiêm giọng . “Ngày chiến trường, Bổn vương sẽ chờ xem biểu hiện của ngươi.”

Bùi Triều dập đầu hành lễ:

“Vâng. Vãn bối nhất định sẽ khắc ghi lời dạy bảo của Vương gia, ghi nhớ trong lòng suốt đời.”

 

 

Loading...