Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưa dừng ở đó, ngay đó Diêu Phẩm Nhàn còn thấy ba tiếng "đinh" vang lên liên tiếp.
[Đinh ~ Giá trị thọ mệnh +2 tháng]
[Đinh ~ Giá trị thọ mệnh +1 tháng]
[Đinh ~ Giá trị thọ mệnh +1 tháng]
Diêu Phẩm Nhàn , hai điểm cộng thêm hai tháng thọ mệnh đến từ Diêu Phẩm Nghiên và lão thái thái. Bởi vì, ngoài việc vốn dĩ ưa gì nàng, bây giờ càng thêm chướng mắt khi thấy nhan sắc rực rỡ của nàng, cùng với phận Ngụy Vương phi mà nàng đang mang. Cả hai đều cảm thấy nàng Vương gia quá mức sủng ái. Nhất là khi trông thấy cây trâm ngọc cài đầu nàng, thứ càng tôn lên dung mạo khuynh thành , thì trong lòng họ càng thêm khó chịu.
Còn hai thẩm nữa? Có lẽ lúc họ chẳng bận tâm nhiều đến việc nàng là Ngụy Vương phi, chỉ đơn giản là để ý đến cây trâm . Bởi vì chính món đồ đó khiến nhan sắc vốn nổi bật của nàng càng thêm xuất chúng.
Nguyên nhân khiến các nàng vui, thoải mái đều khác , nên giá trị thọ mệnh mà nàng nhận từ mỗi cũng giống .
Kể từ giây phút , chỉ nhờ một lộ diện dung nhan, nàng thuận lợi thu về sáu tháng thọ mệnh.
Quả là bắt đầu đại thắng, , vô cùng !
Bởi tâm tình phơi phới, nên nét gương mặt Diêu Phẩm Nhàn càng thêm dịu dàng, tươi tắn. Mà chính nụ điềm đạm , càng khiến dung nhan vốn tuyệt sắc của nàng, như điểm thêm vài phần linh động, sống động như hoa đào chớm nở.
Ngay Diêu Trọng Hòa và cả ba vị lão gia của Diêu gia xưa nay vốn mấy chú ý đến nàng, lúc cũng khỏi đưa mắt kỹ. Trong lòng thầm nghĩ, mới chỉ mấy ngày gặp, vị Vương phi chẳng những kém , mà còn càng thêm xinh , rạng rỡ hơn xưa.
Thế nhưng, cảm khái chỉ thoáng qua trong lòng. Rốt cuộc, thứ khiến ba họ quan tâm nhiều hơn vẫn là vị Vương gia bên cạnh nàng.
Thấy Vương phi những tự về nhà đẻ, còn thể mời Vương gia đích đến Diêu phủ, điều với Diêu gia mà , chính là thể diện vô cùng lớn, hiếm . Bởi mà trong lòng ba vị lão gia cũng cảm thấy an ủi, thầm vui mừng thôi.
Nghi lễ nghênh đón dừng ngay cửa phủ, Diêu Trọng Hòa là đầu tiên bước lên, khom lưng nghênh đón. Diêu nhị và Diêu tam lão gia thấy cũng lập tức bước theo, dám chậm trễ.
Lúc là của , là phu quân của nàng để nàng chịu uất ức bên nhà đẻ, khiến khinh nhờn. Nay chuyện, càng thể để nàng tủi thêm nữa. Càng sủng nàng, giữ thể diện cho nàng.
Cho nên, khi xe ngựa dừng , Ngụy Vương để hạ nhân động tay, mà đích bế nhi t.ử xuống . Rồi đó mới , vươn tay về phía Vương phi.
Ý tứ của vô cùng rõ ràng: tự đỡ nàng xuống xe.
Ngay khoảnh khắc , nha vốn định đưa tay đỡ Diêu Phẩm Nhàn xuống xe cũng thoáng khựng . nha phản ứng nhanh, thấy rõ Vương gia ý đích nâng Vương phi, liền điều mà lui sang một bên.
Diêu Phẩm Nhàn dĩ nhiên cũng hiểu rõ, bèn nhẹ nhàng đưa tay đặt lòng bàn tay của .
Bàn tay chạm, Ngụy Vương liền khẽ siết , đem đôi tay nhỏ nhắn trắng mịn như ngọc nắm trọn trong lòng bàn tay . Sau đó, hết mực kiên nhẫn, cẩn thận dìu nàng bước xuống xe. Chỉ đến khi nàng vững đất, mới buông tay .
Tuy rằng lúc hai hề mật kề cận như ôm ấp nắm tay nữa, nhưng cơ thể nàng vẫn khẽ nghiêng, gần bên .
Nàng khẽ nở nụ , nhẹ giọng : “Thần đa tạ Vương gia.”
Ngụy Vương liền đáp: “Thân là phu quân nàng, đây là việc bổn vương vốn nên . Nếu nào cũng đa tạ, chẳng Vương phi sẽ cảm tạ đến bao giờ mới hết?”
Diêu Phẩm Nhàn: “?”
Trong lòng nàng khẽ thoáng ngạc nhiên. Không hiểu vì hôm nay Vương gia bỗng nhiên nhiều như thế, chẳng ngại ngần gì thể hiện sự ân ái giữa phu thê mặt ngoài. Từ đến nay, chỉ khi bọn họ ở trong phủ mới chút mật, thỉnh thoảng ôm , tựa sát đôi chút. hễ ngoài, cả hai luôn chừng mực, dè dặt.
Hắn sẽ cho nàng đủ thể diện, nhưng từng bao giờ biểu lộ quan tâm rõ ràng như giữa chốn đông .
Phải chăng… là bởi giờ đây thực sự thấu hiểu điều trong tình nghĩa phu thê? Hoặc lẽ… là bắt đầu thật lòng cảm nhận nàng ? Cho nên, bây giờ ngay cả mặt bao , cũng chịu bỏ sự dè dặt, dần dần đổi, còn keo kiệt sự dịu dàng và quan tâm dành cho nàng nữa.
Như thế… .
Như thế… đúng là điều nàng hằng mong mỏi.
Giây phút , Diêu Phẩm Nhàn thật sự thẳng mà thốt lên tám chữ: "Tiếp tục duy trì, ngừng cố gắng."
Chỉ tiếc là… nàng dám.
Mà sự quan tâm rõ ràng, dịu dàng lộ liễu của Ngụy Vương dành cho thê t.ử như nàng, vô tình chạm trúng chỗ đau sâu nhất trong lòng Diêu Phẩm Nghiên.
Nàng cụp mi mắt xuống, dám thêm nữa, chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t hai tay giấu trong tay áo rộng, dần dần nắm thành quyền. Đôi tay trắng nõn giờ phút vì cơn phẫn hận mà run khẽ.
Trong khoảnh khắc , tâm tình ghen ghét đột nhiên trỗi dậy.
[Đinh ~ Giá trị thọ mệnh +2 tháng]
Nghe thấy thanh âm quen thuộc vang lên bên tai, Diêu Phẩm Nhàn khỏi đầu, đưa mắt về phía Diêu Phẩm Nghiên.
Chỉ thấy nàng lúc cúi đầu thật thấp, tựa như sang bên . Khuôn mặt khuất làn tóc, Diêu Phẩm Nhàn chẳng rõ biểu tình , nhưng nàng thể đoán , sắc mặt , e là chẳng thể nào dễ .
Chính bởi , một ý nghĩ bất chợt sinh trong lòng Diêu Phẩm Nhàn: Diêu Phẩm Nghiên thể tình ý với Vương gia.
Chỉ khi trong lòng Vương gia, thì mới thể vì thấy đối với khác mà sinh lòng đố kỵ. Chỉ khi động tâm, thì mới thể chịu nổi khi chứng kiến Vương gia tiếc săn sóc một nữ nhân khác.
Nàng hiểu quá rõ loại cảm tình . Giống như Diêu Phẩm Nhàn trong sách, lúc nào cũng hoài nghi phu quân vẫn giữ hình bóng Diêu Phẩm Nghiên trong lòng. Cho nên mỗi một cử chỉ, mỗi một ánh mắt của , chỉ cần thể khiến nàng liên tưởng đến việc và Diêu Phẩm Nghiên từng quan hệ gì, đều khiến lòng nàng rối loạn, âm thầm đau đớn.
Đó gọi là… yêu mà thể .
theo nội dung trong sách, mà Diêu Phẩm Nghiên thực sự yêu là Thẩm Hàn Thanh.
Cho dù khi nàng từ Nhuận Châu hòa ly trở về kinh, lúc Thẩm Hàn Thanh còn về, nàng cũng chỉ là chút động tâm với phận Ngụy Vương phi, chứ từng thực sự để tâm đến bản Ngụy Vương.
Có lẽ, trong lòng nàng cũng từng đôi chút mến mộ. cảm tình , tuyệt đối từng sâu đậm đến mức chỉ vì thấy Ngụy Vương săn sóc dịu dàng với thê t.ử , mà trong lòng nàng nảy sinh ghen tuông đến độ .
Vậy nên, Diêu Phẩm Nhàn âm thầm nghĩ: Tình ý của Diêu Phẩm Nghiên đối với Vương gia, rõ ràng tiến thêm một bước.
Thế nhưng, nàng hề sợ hãi.
Nàng rõ, là đồ vật thể khác đoạt mất, thì vốn dĩ chẳng của .
Mà nếu thuộc về nàng, thì giữ cũng chẳng nghĩa lý gì. Mà nàng, từng cần đến thứ vốn thuộc về .
Hiện tại, điều duy nhất khiến nàng lo lắng, chính là Thẩm Hàn Thanh.
Người … trong sách mô tả bằng một từ khiến sởn gai ốc: “bệnh kiều*”.
*"Bệnh kiều" (病娇, bìng jiāo) là một kiểu nhân vật thường thấy trong tiểu thuyết, truyện tranh hoặc phim ảnh Trung – Nhật, dùng để chỉ bề ngoài yếu ớt, bệnh tật, thường khiến khác che chở, nhưng bên trong tính cách chiếm hữu cực mạnh, đôi khi lệch lạc, thậm chí hắc hóa (biến chất, tàn nhẫn).
Nghĩa là, tình cảm của dành cho Diêu Phẩm Nghiên đạt tới mức biến thái điên cuồng, chỉ cần nàng liếc khác thêm một cái, liền nổi trận lôi đình, sinh lòng ghen ghét, đó chẳng ngại tay thủ đoạn độc ác với .
Trong nguyên tác, Thẩm Hàn Thanh vẫn luôn âm thầm tìm cách để so tài phân cao thấp với Vương gia.
Thế nhưng, với phận tôn quý cùng địa vị thể lay chuyển của Ngụy Vương, dù Thẩm Hàn Thanh quyền cao chức trọng đến , vẫn chẳng thể nào sánh bằng.
Huống hồ, Ngụy Vương trong truyện… dường như từng ý định đấu đá với .
Đối với Ngụy Vương, những thứ trong lòng dân chúng, sự an nguy của thiên hạ, lẽ mới là điều đáng bận tâm thật sự. Ngụy Vương nguyện đem tất cả tâm tư và tinh lực để đối phó ngoại địch, giữ vững giang sơn, chứ phí hoài thì giờ chuyện tranh đấu quyền mưu nội bộ như Thẩm Hàn Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-58.html.]
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa xuất cao quý và kẻ xuất hèn mọn.
Người sinh trong nhung lụa, từ tờ mờ sáng hưởng đủ vinh hoa phú quý của đời , nên với họ, những điều đó giống như thứ thể dễ dàng nắm lấy trong lòng bàn tay, cũng vì thế mà chẳng mấy khi để tâm coi trọng.
Một khi đủ thứ vật chất bên ngoài, tâm sẽ dễ đạt đến cảnh giới thản nhiên. Chỉ cần nảy lòng tranh giành ngôi vị đế vương, thì đối với phú quý hiện tại, sẽ đủ mà an phận, từ đó mới theo đuổi những khát vọng và lý tưởng trong lòng .
Còn những kẻ xuất thấp, tự xem là siêu phàm thoát tục, từ bé nếm trải nhiều gian khó chốn nhân gian, chịu đủ thiệt thòi vì quyền thế. Những mặt tối xí nhất của lòng , đều thấm thía từ lâu.
Kẻ cam lòng với hiện tại, tiếp tục chịu đựng khổ nhọc, thì con đường duy nhất chính là liều mạng mà bò lên.
Muốn từ một kẻ thư sinh trắng tay, leo lên đến ngôi vị Thủ phụ Nội các, trở thành quyền thần chỉ một mà vạn . Nếu thủ đoạn sắt đá cùng tâm cơ tàn nhẫn, thì tuyệt đối thể thành tựu.
Trong nguyên tác, nàng vốn là mang bệnh nặng, chẳng qua sống thêm dăm ba năm là cùng, Thẩm Hàn Thanh tự nhiên sẽ vì một "bệnh nhân" như nàng mà xuống tay.
Huống chi trong sách, nàng và Diêu Phẩm Nghiên cũng từng trực tiếp đối đầu, đến mức nước lửa bất dung như hiện tại.
Trong nguyên tác, Diêu Phẩm Nhàn cũng chỉ là một “viên đá lót đường” cần thiết cho sự phát triển cốt truyện mà thôi. Việc nàng c.h.ế.t, chẳng qua là để nam chính Thẩm Hàn Thanh một lý do hợp tình hợp lý nhằm Ngụy vương. Đồng thời cũng là để giữ thể diện cho nhân vật Ngụy vương - một nam phụ quan trọng. Bởi nếu nàng - vợ cả chính thất còn sống, thì độc giả sẽ khó chấp nhận chuyện và nữ chính Diêu Phẩm Nghiên đến với .
Tóm mà , khi còn kịp “thức tỉnh”, nàng sống y như một vai pháo hôi (vai phụ hy sinh) ép đến đường cùng, lối thoát.
Trong nguyên tác, Thẩm Hàn Thanh vốn sẽ tay với nàng. hiện tại… thứ khác .
Nếu đúng như nội dung trong sách, Thẩm Hàn Thanh đối với Diêu Phẩm Nghiên yêu đến mức điên cuồng vặn vẹo, thì ai dám chạm tới nàng , đó nhất định sẽ kết cục . Mà cái , chính là nàng - Diêu Phẩm Nhàn.
Thẩm Hàn Thanh là kiểu , ngoài mặt lạnh nhạt như , nhưng trong lòng thể âm thầm nghĩ xong cả trăm phương nghìn kế để g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi. Tay dính m.á.u, nhưng mặt vẫn là vẻ phong nhã thư sinh, khó mà phòng .
… bảo nàng vì tránh ghi hận, mà lấy lòng Diêu Phẩm Nghiên ?
Không thể nào.
Huống chi, nàng chút hảo cảm nào đối với Thẩm Hàn Thanh.
Một kẻ lòng độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn như , Diêu Phẩm Nhàn thật sự lý giải nổi, thể bò lên vị trí cao đến thế. Lại càng hiểu nổi, tình cảm điên cuồng dành cho Diêu Phẩm Nghiên, thể cố chấp đến mức biến thành quỷ đáng sợ như .
Đó gọi là yêu ?
Không, đó là chiếm hữu, là bệnh chấp, là cái loại tình cảm bóp nghẹt khác đến c.h.ế.t.
Nếu như nàng Tiểu Ngũ, lẽ nàng sẽ vì sợ hãi mà lùi bước, mà do dự.
hiện tại, nàng Tiểu Ngũ, một cái "bàn tay vàng" mạnh mẽ gì địch nổi ở bên cạnh…
Vậy thì, nàng gì sợ nữa.
Mạng của nàng, ai đoạt là đoạt .
Mỗi một phần thọ mệnh nàng liều mạng kiếm lấy, nhọc nhằn lắm mới thể giữ từng tháng một. Làm thể để một Thẩm Hàn Thanh dễ dàng lấy ?!
Nghĩ đến đây, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn sáng rõ hẳn lên.
Tất cả sợ hãi, đều là bởi vì hiểu rõ đối thủ, và bởi vì chính đủ mạnh.
Mà hiện giờ, nàng rõ Thẩm Hàn Thanh, mà bên cạnh còn Tiểu Ngũ…
Vậy thì, nàng còn gì e dè nữa?
Việc cấp bách hiện tại… chính là cố hết sức, dốc lực để gom góp thật nhiều thọ mệnh. Chỉ cần tích thọ mệnh đủ dài thì chẳng ai thể gì nàng cả.
Bởi vì là yến tiệc trong nhà, mà chẳng nhiều nhặn gì, nên một bàn lớn hình tròn liền đủ chỗ cho . Cho nên, cũng chẳng còn quy củ gì về việc nam nữ tách bàn, mười mấy quây quần quanh một bàn mà ăn uống chuyện trò.
Có thể là bởi Diêu Phẩm Nhàn hiện tại vững vàng ghế Ngụy Vương phi, thêm Thái hậu và Quý phi trong cung yêu mến, thể là vì gió trong nhà nay chuyển hướng, đại lão gia bắt đầu liên tiếp tỏ ưu ái với nhị cô nương.
Nhị phòng và tam phòng đều cảm thấy, hiện tại thật sự còn cần thiết đối đầu với vị Ngụy Vương phi nữa.
Trước cố tình đối nghịch với nàng, thích chọc ghẹo, lời châm chọc là vì quá quen, nhiều năm như thế thành thói. Thứ hai, cũng vì cảm thấy nàng gả Ngụy Vương quá mức dễ dàng, nên trong lòng khỏi sinh ghen ghét bất mãn. Thứ ba, khi Ngụy Vương còn ở trong kinh, bọn họ cũng chẳng nàng sủng ái nhường nào, nên ai nấy đều nghĩ, tiện miệng vài câu, gì là ghê gớm?
hiện tại… tình thế khác .
Tranh đấu giữa nguyên phối và kế mẫu trong đại phòng, nhị phòng và tam phòng bọn họ đều dính .
Ôm suy nghĩ , nên lúc , trong nhị phòng và tam phòng đối với Diêu Phẩm Nhàn tỏ khách khí và cung kính hơn nhiều. Trên bàn ăn còn đặc biệt quan tâm nàng, chẳng những lời tràn đầy nịnh hót, mà hành động cũng hề keo kiệt.
Ai đó sẽ chỉ món ăn rằng: “Cái là chúng tự xuống bếp , đều là món vương phi thích ăn.”
Hai vị thúc phụ cũng tiếc lời khen ngợi, nàng từ nhỏ thông minh cơ trí, tài hoa hơn , tuổi còn bé nổi danh khắp nơi, rạng rỡ ít cho Diêu gia.
Còn khen nàng đoan trang, lễ độ, là hình mẫu cho các cô nương trong nhà noi theo.
Mà lúc , bọn họ tựa như quên mất, Diêu Phẩm Nghiên vẫn đang ở đây.
Hoặc cũng thể, trong mắt bọn họ bây giờ, Diêu Phẩm Nghiên - hòa ly - chẳng còn là gì quan trọng nữa. Có cũng , cũng chẳng . Cho nên, dù cố tình khen ngợi Diêu Phẩm Nhàn ngay mặt nàng , họ cũng chẳng thấy gì .
Mà Diêu Phẩm Nghiên, vốn sẵn ôm trong lòng oán hận với Diêu Phẩm Nhàn, giờ phút thấy những xưa nay vẫn nâng niu nàng trong tay như trân bảo, nay lượt chuyển sang tâng bốc kẻ nàng căm ghét, trong lòng liền dâng lên một luồng tức giận cách nào áp chế .
Hổ sa đồng bằng, ch.ó cũng dám chà đạp?
Hiện tại nàng rơi cảnh sa sút, liền trở thành tùy ý giẫm đạp?
Trước là phụ và tổ mẫu bắt nàng nhịn nhục nhún nhường. Nay là thúc phụ, thẩm mợ đồng loạt nịnh nọt nhị cô nương, giẫm nàng xuống chân. Mà những , chẳng từng dùng chân tâm đối đãi, yêu thương nàng hết mực ?
Thì , cái gọi là “chân tình”, cũng chỉ .
[ Đinh! ~ Thọ mệnh giá trị +1 tháng]
***
Sau khi gia yến kết thúc, Diêu Phẩm Nghiên viện cớ khỏe, liền lập tức về tiểu viện của .
Vừa về đến sân, nàng như điên, bắt đầu ném phá, đập đồ, la hét điên loạn.
Một hồi nổi giận lôi đình khiến cả đám nha trong viện mặt cắt còn giọt m.á.u.
Chủ t.ử giờ vốn ôn nhu hiền lành, tính khí dịu dàng dễ mến, nàng là thiên kim tiểu thư nuông chiều yêu thương từ nhỏ đến lớn, là bảo bối của cả Diêu phủ.
Ôn nhu, thiện lương, rộng lượng, xinh , thiết… Bao nhiêu mỹ từ xưa nay gán cho nàng , nay đều còn phù hợp.
hôm nay, chủ t.ử biến thành thế ?
Tựa như cả tầng mặt nạ giờ xé toạc, chỉ còn trơ trọi một bộ mặt căm hận, điên cuồng và đầy oán độc.