Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy con trai tự tin như thế, cứ tưởng với chút “võ công mèo ba chân” cũng đủ dạy cưỡi ngựa, Diêu Phẩm Nhàn nhịn bật . Nàng đưa tay , nhẹ nhàng nhéo nhéo gò má trắng hồng của nhóc.
“Nương cha con bên cạnh , cần gì con dạy nữa?” Nàng dịu dàng trêu.
Để con trai dạy cưỡi ngựa ư? Đó tất nhiên là thể nào . Chính thằng bé mới chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, bản còn đang là mới tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung, đủ khả năng dạy khác?
Nếu bây giờ tìm một võ sư chuyên dạy cưỡi ngựa thì cũng chẳng khả thi. Hơn nữa, nàng là vương phi, để một đàn ông xa lạ đến gần kèm cặp, tất nhiên là hợp lễ nghi, cũng thể qua phép tắc giữ cách nam nữ trong hoàng thất.
Có quá nhiều quy củ như , sư phụ thì ngại dạy, mà nàng cũng chẳng thoải mái gì để học.
Nàng sớm nghĩ rồ, nếu học thật, duy nhất thể thầy nàng... chỉ thể là Vương gia.
Cho nên, nhân lúc đứa con trai vô tư “để con dạy nương”, nàng tranh thủ mượn lời bé để khéo khéo gợi ý với ai đó, để sớm chuẩn tinh thần nhận cái trọng trách “ dạy cưỡi ngựa” .
Nhân tiện, nàng cũng hy vọng thể sắp xếp thời gian một chút, đừng để đến khi khu săn b.ắ.n cứ quanh quẩn bên cạnh Hoàng Thượng, mà bỏ quên mẫu t.ử nàng ở phía .
Quả nhiên, Ngụy Vương hiểu ý, gật đầu đáp: “Đến khi khu săn b.ắ.n, bổn vương sẽ dành chút thời gian đích chỉ dạy vương phi thuật cưỡi ngựa.”
Sau đó, sang với con trai: “Nếu con thực sự dạy nương con, thì hãy chăm chỉ luyện tập thật giỏi , ba bốn năm nữa hãy .”
Thấy điều mong ước thành sự thật, Diêu Phẩm Nhàn vô cùng vui vẻ. Nàng liền đón lời phu quân, đùa với con trai: “Vương gia, đừng chắc quá. Giờ thần bắt đầu học , ba bốn năm nữa, giữa và Khang An, ai dạy ai còn !”
Lòng tự trọng nhỏ xíu của Khang An như đả kích, lập tức nghiêm túc cam đoan: “Nhất định con học nhanh hơn nương cho mà xem!”
Thấy con trai hào hứng như thế, phu thê hai đều thức thời trêu thêm nữa, mà cùng ôm lấy bé, rằng tin tưởng nó.
Cả nhà ba hòa thuận vui vẻ, tràn đầy tiếng ấm áp.
***
Hôm đó, Diêu Phẩm Nghiên vì quá giận nên trực tiếp chạy ngoài. khi về đến phòng, nàng bình tĩnh ngẫm nghĩ chuyện. Nàng hiểu rõ, lúc nóng giận cũng chẳng ích gì, việc nàng cần là nghĩ cách đạt mục đích của .
Vì , sang ngày hôm , Diêu Phẩm Nghiên đến tìm phụ .
Trước tiên, nàng cúi đầu nhận với phụ , rằng hôm qua bản nhất thời hồ đồ, dám chuyện vô lễ, khiến phụ phiền lòng. Giờ nghĩ , nàng hiểu sai ở .
Sau đó, nàng nhắc đến mẫu mất sớm. Tuy từng gặp mẫu một nào, nhưng nghĩ đến chuyện mẫu vì sinh nàng mà đ.á.n.h đổi cả tính mạng, nàng tin rằng mẫu nhất định thương yêu nàng , thương bằng tất cả tấm lòng.
Rồi nàng cảm khái , nếu như mẫu còn sống, còn thể sinh thêm cho nàng một . Khi , cả nhà bốn chắc hẳn sẽ sống bên thật đầm ấm, hạnh phúc vô cùng.
Chỉ tiếc rằng, mẫu mất sớm, tất cả những điều giờ chỉ là những lời tưởng tượng viển vông, là mộng mà chẳng thể thành.
Diêu Phẩm Nghiên cảm động, nhưng rơi một giọt nước mắt. Nàng , thế nhưng từng câu từng chữ khiến phụ nàng - Diêu Trọng Hòa - mà lòng đau như cắt, sống mũi cay cay, cuối cùng kìm mà nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Diêu Trọng Hòa để nữ nhi thấy rơi lệ, trông thật khó coi, nên vội vàng tìm cớ bảo nàng về .
Mà Diêu Phẩm Nghiên thì hiểu rõ, lúc nếu phụ nhắc đến mẫu , còn xúc động đến mức rơi nước mắt, với tình cảm sâu đậm ông dành cho mẫu suốt bao nhiêu năm qua... thì e rằng ông sẽ nỡ từ chối thỉnh cầu của nàng nữa.
Còn việc đó phụ sẽ giải thích thế nào với phu nhân, thì đó chuyện nàng cần bận tâm.
Diêu Phẩm Nghiên quả thật hiểu cha , hoặc thể là, nàng hiểu rõ tình cảm cha dành cho mẫu . Lần , dù Diêu Trọng Hòa cảm thấy khó xử thế nào nữa, ông cũng đành lòng ngơ mong của con gái, nhất là khi trong lòng ông vẫn còn tình cảm sâu nặng với vợ mất.
Thật , ngay từ hôm qua khi con gái lóc chạy , trong lòng ông le lói một ý nghĩ. Chỉ là lúc đó, ý nghĩ vẫn còn mơ hồ, ông cũng thực sự quyết định sẽ gì.
hiện tại, Diêu Trọng Hòa đang dựa mẫu t.ử kế thất để củng cố mối quan hệ với phủ Ngụy Vương, nên đương nhiên ông sẽ dám đắc tội với họ. Dù trong lòng giúp trưởng nữ, ông cũng chỉ thể nghĩ cách khác, tìm một con đường vòng.
Hôm đó, khi tan triều, Diêu Trọng Hòa do dự mãi, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí, bước tới Ngự Thư Phòng cầu kiến Hoàng Thượng.
Lúc trong Cần Chính Điện, Hoàng đế đang dựa bàn xem sổ tấu chương. Thấy Đại Lý Tự Khanh Diêu Trọng Hòa vẫn im lặng gì, Hoàng đế bắt đầu mất kiên nhẫn, liền ném luôn quyển tấu sang một bên, cau mày hỏi: “Ngươi chuyện gì đến cầu, chịu mở miệng?”
Diêu Trọng Hòa lúc mới cúi hành lễ, khom lưng : “Thần một việc cầu xin bệ hạ, chỉ là chuyện đúng là đường đột, thật sự khó mở miệng.”
“Ngươi cảm thấy chuyện đó khó, thì về .” Hoàng đế cau mày, kiên nhẫn ném quyển tấu chương trong tay sang một bên, liếc mắt Diêu Trọng Hòa, giọng chút lạnh lùng.
“Đến gặp trẫm mà chịu rõ ràng, úp mở nửa ngày là ? Tưởng trẫm sẽ mở miệng hỏi ngươi chắc? Có chuyện thì thẳng !”
Diêu Trọng Hòa gượng, vội vàng cúi đầu nhận : “Dạ , thần xin mạo thẳng.”
“Chuyện là… thần một trưởng nữ, cũng theo đến khu săn. thần trót hứa với phu nhân sẽ đưa nàng theo cùng, giờ thêm trưởng nữ mở lời… Mà đứa trẻ từ đến giờ hiểu chuyện, từng đòi hỏi gì. Nếu thần cự tuyệt, trong lòng thật sự khó mà yên …”
Hoàng Thượng nhíu mày, ngắt lời: “Ý ngươi là trẫm đích lên tiếng, cho phép ngươi dẫn phu nhân, thêm cả nữ nhi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-64.html.]
Diêu Trọng Hòa lập tức cúi đầu, giọng nịnh nọt: “Bệ hạ minh!”
Thấy chỉ là chuyện nhỏ, Hoàng Thượng cũng chẳng mấy bận tâm. Ngài tiện tay nhặt quyển sổ con lúc nãy, mắt vẫn rời tấu chương mà tùy ý đáp một câu: “Không việc gì to tát, ngươi đích tới cầu, trẫm cho phép.”
Diêu Trọng Hòa mừng rỡ, lập tức quỳ xuống dập đầu cảm tạ: “Thần tạ long ân của bệ hạ!”
***
Đã lời chấp thuận từ Hoàng Thượng, ông cũng cần lấn cấn gì nữa. Vừa về đến phủ, Diêu Trọng Hòa lập tức sai gọi trưởng nữ đến thư phòng, báo tin vui cho nàng .
Diêu Phẩm Nghiên xong, lòng lập tức rộn ràng, nét mặt cũng dần dần nở nụ tươi tắn như thuở nào.
Nàng khẽ gật đầu, cúi hành lễ cảm ơn phụ , đó vẫn nhịn mà hỏi thêm: “Phụ vì nữ nhi xin cơ hội … còn phu nhân, với bà thế nào ạ?”
Diêu Phẩm Nghiên thật chỉ , lúc trong lòng phụ đang nghĩ gì. Cơ hội đó vốn là của nàng , nhưng phụ lấy để cho khác. Nàng , như , phụ cảm thấy áy náy với nàng , cảm thấy với mẫu ruột của nàng .
Diêu Trọng Hòa cũng giấu giếm, thành thật trả lời: “Sáng nay khi bãi triều, phụ Cần Chính Điện xin Hoàng Thượng, thỉnh ngài cho phép dẫn cả con và phu nhân cùng. May mà Hoàng Thượng nhân từ, suy nghĩ bao lâu đồng ý.”
Những gì xảy khác với những gì Diêu Phẩm Nghiên từng tưởng tượng, nên trong lòng nàng cũng chẳng vui vẻ gì cho lắm. Trên mặt vẫn còn giữ nụ , nhưng nụ còn thật lòng như .
Cầu xin Hoàng Thượng cho nàng theo, qua thì vẻ là vì nàng , nhưng nghĩ kỹ , chẳng cũng là vì phu nhân ?
Ông để phu nhân thất vọng, cho nên từ đầu tới cuối, ông căn bản từng nghĩ đến chuyện thu hồi suất săn từ tay bà . Dù hôm qua nàng nhắc đến mẫu quá cố, cuối cùng kết quả cũng chỉ là: phụ cung xin Hoàng Thượng cấp thêm một suất cho Diêu gia, thế thôi.
Thật buồn … Nếu hôm nay Hoàng Thượng đồng ý thì ?
Nếu từ chối, bỏ liệu vẫn là nàng ?
Có phụ sẽ với nàng rằng, ông cố hết sức . Rằng ông tự đến cầu xin mặt hoàng thượng, tất cả đều là vì nàng, nhưng cuối cùng vẫn gì .
Chỉ tiếc là, ông từng thực sự nghĩ đến chuyện, lấy cơ hội từ tay phu nhân để nàng .
Mấy ngày gần đây, hết chuyện đến chuyện khác, phụ đều khiến nàng thất vọng.
Cũng may, hiện tại nàng bắt đầu nghĩ đến việc dựa chính .
Chỉ cần thể dâng lên phương t.h.u.ố.c trị chứng đau đầu đúng lúc Hoàng hậu phát bệnh, nàng nhất định sẽ lọt mắt xanh của Hoàng Hậu. Đến lúc đó, nàng sẽ còn rơi cảnh khó xử, cúi đầu chờ khác ban ơn nữa.
***
Khi tin đại tỷ cũng sẽ đến khu vực săn b.ắ.n, Diêu Phẩm Nhàn thật sự thấy bất ngờ. Nàng ngờ, mà đại cô nương cũng thể đến .
Dù phụ đang là Đại Lý Tự Khanh tam phẩm, nhưng theo quy định thì chỉ mang theo một nhà. Đã mang mẫu , đại cô nương thể cùng ?
Đột nhiên nàng chợt nhớ đến nội dung trong quyển sách “Nhất Phẩm Kiều Nghiên” . Trong sách, đúng là Diêu Phẩm Nghiên tham gia chuyến săn . tình huống trong truyện giống hiện tại, lúc phụ hề ý lấy lòng mẫu , cho nên mới bỏ mặc bà để dẫn theo Diêu Phẩm Nghiên.
Và trong truyện, Diêu Phẩm Nghiên theo cũng là bước ngoặt quan trọng.
Trong sách , nàng là trọng sinh, nên sớm Hoàng hậu sẽ tái phát chứng đau đầu trong chuyến săn . lúc đó, nàng sẵn một phương t.h.u.ố.c thần kỳ thể trị chứng đau đầu. Năm xưa khi ở Nhuận Châu, nàngta nhận từ tay một vị phu nhân của Tề gia.
Phương t.h.u.ố.c đó đúng lúc giúp giảm đau đầu cho Hoàng hậu, vì Hoàng hậu bắt đầu thiện cảm với Diêu Phẩm Nghiên.
Diêu Phẩm Nhàn nhớ trong sách cũng đoạn . Lúc Diêu Phẩm Nghiên cố ý tiếp cận Hoàng hậu, vì bệnh tình nên chuẩn từ . Giờ nghĩ , chắc cũng vì mà đến.
Đang nghĩ đến chuyện trong sách, Diêu Phẩm Nhàn liền ngẩn hồi lâu. Đến khi nàng hồn , liền mẫu nhẹ giọng kể: “Nghe hôm nàng lóc t.h.ả.m thiết mặt phụ ngươi, một mực đòi theo cho bằng , còn nhắc đến mẫu mất của nàng. Phụ ngươi cuối cùng mềm lòng, hôm liền cung, đích xin với Hoàng Thượng, mong cho mang thêm một . Hoàng Thượng cũng thuận theo, chuẩn tấu .”
Bùi thị :
“Ta còn tưởng sẽ xem trò vui, chờ xem đến thương lượng gì với . Ai ngờ sớm tính toán riêng, dứt khoát trực tiếp cung cầu thánh ân .”
Diêu Phẩm Nhàn hiểu rõ tính cha . Bây giờ, ông giữ quan hệ với mẫu t.ử nàng, nên sẽ dám gì quá đáng lúc .
Diêu Phẩm Nhàn an ủi mẫu , : “Lần ông bắt nương nhường, chắc cũng . Giờ con , nương nhất định sống vui vẻ, đừng để ai bắt nạt nữa.”
“Nếu họ t.ử tế, nể mặt mà giữ chút hòa khí. Còn nếu bọn họ kính trọng nương, giấu đao giấu kiếm, thì nương cũng cần nề mặt ông .”
Bùi thị gật đầu : “Ừ, hiểu .”