Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhờ việc trọng sinh một và lợi thế sống vài năm, Diêu Phẩm Nghiên săn , Hoàng hậu sẽ tái phát chứng đau đầu.
nàng nguyên nhân thật sự khiến Hoàng hậu tái phát là gì.
Quả thực Hoàng hậu căn bệnh cũ , nhưng nếu ai chọc giận bà, thêm việc điều trị từ từ theo lời thái y, thì cũng dễ gì tái phát. Dù thỉnh thoảng tái phát một , thì mức độ cũng nghiêm trọng đến , nhiều nhất chỉ là đau đầu một chút, cảm thấy mệt mỏi, thiếu tinh thần mà thôi.
Thế nhưng theo như trong sách, lý do khiến bệnh tình của Hoàng hậu trở nên trầm trọng hơn liên quan đến Hoàng Thượng và Thục phi.
Trước dịp săn mùa thu, quan hệ giữa Hoàng Thượng và Hoàng hậu trở nên căng thẳng, thậm chí còn vì Thục phi mà nảy sinh tranh cãi kịch liệt. Lần nghiêm trọng nhất, chính là khi Thục phi chủ động tới Khôn Ninh Cung để vu oan hãm hại Hoàng hậu, mà Hoàng Thượng tin lời Thục phi, cho rằng bà vô tội.
lúc rơi tiết thu, trời bắt đầu chuyển lạnh.
Vốn dĩ thời điểm thu đông, bệnh cũ của Hoàng hậu càng dễ tái phát. Cộng thêm những uất ức dồn nén trong lòng vì chuyện , khi tích tụ đến một mức độ nhất định thì sẽ bùng phát thể kiểm soát.
Vì , theo như trong sách, đợt săn b.ắ.n , chứng đau đầu của Hoàng hậu phát tác vô cùng nghiêm trọng.
Lúc đó, tình huống nguy cấp đến mức các thái y cũng bó tay, tìm cách chữa trị. Chính lúc , Diêu Phẩm Nghiên chủ động dâng lên một phương t.h.u.ố.c cổ truyền, và nó lập tức phát huy tác dụng lớn.
Thế nhưng, tình thế hiện tại thì khác .
Hiện tại, Thục phi đang phạt cấm túc, hơn nữa Thái hậu còn hạ chỉ, cứ cách mười ngày sai đến Trường Xuân Cung tát bà năm mươi cái theo đúng giờ giấc. Tuy Hoàng Thượng nỡ, nhưng cũng đành bó tay, thể trái thánh ý của Thái hậu.
Huống hồ , Thục phi quả thực . Nếu trừng phạt, e rằng khó lòng xoa dịu phẫn nộ trong hậu cung.
Không chỉ Thục phi nghiêm phạt, mà ngay cả tỳ nữ đắc lực nhất bên cạnh bà là Hồng Lăng cũng Thái hậu hạ chỉ đ.á.n.h c.h.ế.t. Thi thể còn trói treo Trường Xuân Cung, bắt các cung nữ thái giám trong cung chứng kiến cảnh tượng , gương răn đe. G.i.ế.c một để cảnh tỉnh trăm , từ nay về , nếu Trường Xuân Cung còn dám càn, thì hãy nhớ kết cục của Hồng Lăng.
Thục phi chịu báo ứng như , tâm trạng Hoàng hậu tất nhiên .
Mà Hoàng hậu vui vẻ thì chứng đau đầu tái phát cũng sẽ chẳng nặng đến . Khi , chỉ cần các ngự y theo là thể chữa khỏi, căn bản cần tới phương t.h.u.ố.c cổ truyền gì cả.
Cho nên trong lòng Diêu Phẩm Nghiên chắc chắn, lẽ , đại cô nương sẽ thất vọng .
***
Lều trại dựng xong, trời bên ngoài cũng tối hẳn. Có bắt đầu nhóm lửa trại, tụ bên đống lửa, khí vô cùng náo nhiệt.
Hôm nay là ngày đầu tiên, Hoàng Thượng cũng ý để nghỉ ngơi thoải mái, vui chơi thỏa thích, chờ đến ngày mai mới chính thức bắt đầu cuộc thi vây săn.
Lúc cần ở bên cạnh Hoàng Thượng, Ngụy Vương thời gian rảnh. Vậy nên, tính nhân cơ hội dạy Vương phi học cưỡi ngựa.
Trong lòng Khang An vẫn luôn nhớ lời mẫu từng học cưỡi ngựa, nên lúc nào cũng mong mỏi thử. Cậu bé cảm thấy với chút kinh nghiệm ít ỏi của cũng đủ để dạy mẫu . Thấy phụ chuẩn đưa mẫu cưỡi ngựa, Khang An liền hớn hở chạy theo.
Cậu bé cũng tham gia chỉ đạo một chút.
Võ sư từng khen thông minh, tư chất luyện võ, học hiểu đó, một chút liền thông suốt. Thậm chí còn hổ là con trai của Ngụy Vương điện hạ.
Sư phụ khen như , nương tin giỏi chứ?
Diêu Phẩm Nhàn mới bắt đầu học, vẫn dám một lưng ngựa. Vì , Ngụy Vương liền cùng nàng cưỡi chung một con ngựa.
Lúc trời về chiều, Ngụy Vương cũng dám để nhi t.ử một cưỡi riêng một con ngựa. Nhỡ ngựa nổi chứng, phóng rừng sâu, thật sự lo con trai sẽ ngã xuống thương.
Vì , Ngụy Vương bèn dắt theo cả hai, ở phía cùng, phía là thê t.ử và nhi t.ử.
Thế nhưng Khang An rõ ràng vô cùng bất mãn với chuyện . Cậu bé cảm thấy với bản lĩnh cưỡi ngựa hiện giờ của , thể một điều khiển ngựa. phụ lệnh cấm, bé cũng dám trái lời, đành bĩu môi ngoan ngoãn phía mẫu , trong lòng thì ấm ức, cam lòng.
Miệng khỏi lầm bầm oán trách, cảm thấy phụ đang xem thường .
Còn Ngụy Vương, lúc thì thật sự chỉ đá con trai xuống cho khuất mắt.
Có thằng nhỏ theo, đúng là vướng víu đủ đường.
Khang An thì chẳng hề chút tự giác nào, cứ bám lấy cha rời, suốt dọc đường còn lải nhải ngừng, ồn ào phiền phức.
***
Đến chạng vạng ngày hôm , khi Ngụy Vương định nhân lúc rảnh rỗi để dạy thê t.ử cưỡi ngựa, thì Tề Vương xuất hiện.
Chuyện xảy trong cung hôm , Tề Vương sớm . Nếu nhờ khi đó Ngụy Vương phi tẩu tẩu của ở đó, e rằng bệnh tình của mẫu hậu cũng chẳng thể nhanh ch.óng chuyển biến như .
Không chừng Thục phi chọc giận thêm, chỉ sợ ngay cả giường cũng xuống nổi.
Tề Vương vẫn luôn gặp mặt để lời cảm tạ với tẩu tẩu, chỉ là nay vẫn dịp thích hợp. Vậy nên lúc trông thấy, tự nhiên thể bỏ qua cơ hội, liền bước tới vài câu.
Cả nhà ba đều thấy Tề Vương về phía , nên cũng dừng ngựa , yên chờ tới gần.
Chờ Tề Vương tới gần, Khang An là đầu tiên lên tiếng chào hỏi:
“Tề Vương thúc thúc!”
Tề Vương mỉm , đưa tay xoa đầu Khang An, khen bé đôi câu, hôm nay trông đặc biệt thông minh, lanh lợi. Được khen đến mức hớn hở mặt, Khang An toe toét, còn kịp gì thêm thì Tề Vương ngẩng đầu về phía phu thê Ngụy Vương.
“Hoàng , hoàng tẩu.” Tề Vương cung kính ôm quyền hành lễ với hai .
Diêu Phẩm Nhàn khẽ khom , xem như đáp lễ. Còn bên , Ngụy Vương cũng khẽ gật đầu với .
Tề Vương sang với Diêu Phẩm Nhàn: “Thần đặc biệt đến đây để gửi lời cảm tạ hoàng tẩu. Hôm đó tại Khôn Ninh Cung, đa tạ hoàng tẩu mẫu hậu hóa giải cục diện khó xử.”
Diêu Phẩm Nhàn liền đáp: “Tề Vương điện hạ khách sáo . Hôm đó chăm sóc Hoàng hậu nương nương là bổn phận của . Hơn nữa, Hoàng hậu nương nương tâm tính lương thiện, nên mới ông trời phù hộ. Ta thật cũng gì to tát.”
Tề Vương : “Khi mẫu hậu lâm bệnh, hoàng tẩu thể đích ở bên chăm sóc, trong lòng thần vô cùng cảm kích. Ngày nếu hoàng tẩu việc gì cần bổn vương giúp, thần nhất định từ chối.”
Diêu Phẩm Nhàn ánh mắt khẽ lóe lên, mỉm đáp: “Hiện tại, một chuyện.”
Tề Vương thoáng sửng sốt, bật , vội hỏi: “Xin hoàng tẩu cứ thẳng.”
Diêu Phẩm Nhàn liếc mắt sang nhi t.ử, khẽ với Tề Vương: “Vương gia nhà đang định dạy cưỡi ngựa. Khang An vẫn luôn cảm thấy bản cũng lợi hại. Có điều, đến nay phu thê chúng vẫn lúc nào rảnh rỗi để kiểm chứng xem rốt cuộc nó thật sự lợi hại như lời nó . Nếu Tề Vương điện hạ hôm nay bận việc gì, chi bằng giúp một tay, kiểm tra bài học cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Khang An một chút?”
Trên gương mặt Tề Vương, nụ càng sâu, vội chắp tay khom đáp: “Thần nguyện dốc chút sức mọn.”
Dứt lời, thoắt một cái khom lưng, bế bổng Khang An từ mặt đất lên.
Hắn với Khang An: “Thế nào? Có cùng tam thúc cưỡi ngựa một chuyến ?”
Rồi thêm: “Thuật cưỡi ngựa của tam thúc tuy kém xa phụ vương ngươi, nhưng hẳn cũng đến nỗi tệ.”
Khang An gãi đầu, sang phụ mẫu , liếc Tề Vương thúc thúc, cuối cùng miễn cưỡng : “Vậy... cũng ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-65.html.]
Thấy bé đồng ý, Tề Vương liền với phu thê Ngụy Vương: “Hoàng , hoàng tẩu, thần xin đưa Khang An .”
Ngụy Vương khẽ gật đầu: “Làm phiền .”
Ngụy Vương vốn thiết với các khác trong hoàng thất. Từ tới nay, thích kiểu kết bè kết cánh, càng ưa những mối quan hệ lợi dụng qua . Vì thế, dù là gặp mặt, cũng chỉ giữ phép lịch sự, khách khí ngoài mặt là cùng.
Hắn tiên đế trực tiếp dạy dỗ từ nhỏ. Từ mười hai, mười ba tuổi, đưa huấn luyện trong quân.
Từ đó về , hầu như luôn ở ngoài biên cương, ít khi ở kinh thành.
Mãi đến năm nay, khi cuộc chiến kéo dài suốt năm năm với Bắc Địch kết thúc, mới lưu kinh thành định một thời gian.
Sau khi Tề Vương đưa Khang An , Ngụy Vương sang hỏi thê t.ử: “Những gì dạy nàng hôm qua, còn nhớ chứ? Có cần nhắc nữa ?”
Diêu Phẩm Nhàn tuy vẫn nhớ, nhưng cưỡi ngựa là chuyện thực hành mới kinh nghiệm. Không giống như sách, cứ ghi nhớ là , chuyện luyện nhiều mới quen.
Diêu Phẩm Nhàn cũng giấu giếm, thành thật : “Thiếp tự thấy trí nhớ cũng tạm , những gì Vương gia dạy, đều còn nhớ rõ. Chỉ là... nếu bây giờ bắt một lưng ngựa, vẫn thấy sợ.”
Trong lúc vương phi , Ngụy Vương vẫn khoanh tay, mắt khẽ cụp, nàng chăm chú. Nghe đến câu , khóe môi và đuôi lông mày khẽ động, hiện lên một nụ nhạt, nhẹ đến mức khó nhận .
Hắn : “Được , để bổn vương dạy nàng thêm một nữa.”
Dứt lời, lên ngựa , đó vươn tay phía nàng, ý bảo nàng đưa tay cho .
Diêu Phẩm Nhàn lập tức hiểu ý, mới đưa tay qua thì một lực kéo mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t, nhấc bổng lên. Trong khoảnh khắc trời đất cuồng, nàng định n.g.ự.c .
Mà Tề Vương, đến tuổi thành , chuyện giữa nam nữ tự nhiên là hiểu rõ.
Thế nên mấy ngày tiếp theo, đều ý mà xuất hiện đúng lúc mặt phu thê Ngụy Vương, tiện tay mang Khang An chơi.
Ban đầu, Khang An mấy vui vẻ. Nhỏ tuổi như , nhưng cảm nhận , cha hình như điều gì giấu .
Rõ ràng họ là một gia đình ba , nhưng cứ cảm giác cha cố ý "đẩy ngoài".
Giống như cha và mẫu mới là thiết nhất... còn bản , ngày càng giống như ngoài chen giữa hai họ .
trẻ con thì giận bao lâu ? Có Tề Vương tự dắt chơi, bên ngoài lều trại tiệc tối đốt lửa trại, cùng ca hát nhảy múa, náo nhiệt vô cùng.
Lại còn bé Tề Thọ bằng tuổi Khang An, chơi với hợp.
Cuộc sống của Khang An vẫn phong phú, vui vẻ như thường.
Cha dắt chơi thì thôi, hết.
Gặp Tề Thọ, thấy bạn cũng chẳng theo bá bá và bá nương, Khang An đột nhiên thấy tâm trạng khá hơn nhiều.
“Bá bá và bá nương cũng bỏ ngươi ở lo luôn hả?” Khang An tò mò hỏi.
Tề Thọ thản nhiên đáp: “Quen . Ở nhà cũng , hai họ chẳng mấy khi dắt , cứ để ở nhà một , còn họ thì ngoài chơi riêng.”
Nghe , Khang An bỗng thấy an ủi. Hóa cha so vẫn còn hơn nhiều.
“Sao lớn ai cũng nhỉ?”
Khang An sát bên Tề Thọ, hai đứa mô đất nhỏ, đầu chụm , thủ thỉ to nhỏ.
“Rõ ràng tụi là con một mà.”
Tề Thọ hừ nhẹ một tiếng, bĩu môi : “Họ chơi với tụi , thì tụi cũng khỏi cần chơi với họ!”
“Nơi đông vui thế , cần cha cũng chơi mà.”
Khang An phụ họa ngay, gật gù vẻ lớn.
Hai nhóc thủ thỉ với một lúc, khoác vai rủ rê chơi tiếp.
Tề Vương vẫn âm thầm phía hai đứa nhỏ, hai tên nhóc thì thầm đủ chuyện. Nhìn bóng lưng nhỏ xíu của bọn trẻ, khóe môi Tề Vương kiềm mà cong lên.
Trẻ con đúng là ngây ngô đáng yêu. Hắn cũng khỏi tưởng tượng, nếu thành sinh con, con của liệu đáng yêu thế ?
Nghĩ tới chuyện thành , nghĩ đến vị biểu Uyển Thấm, nụ mặt Tề Vương cũng dần dần nhạt , cuối cùng hóa thành vẻ mặt của kẻ đa tình đang tự chuốc lấy phiền lòng.
“Tam thúc, ngươi chậm ?”
Chỉ lo nghĩ ngợi một lát, Tề Vương Khang An phát hiện bỏ xa. Cậu bé thấp bé đầu nghiêm túc nhắc nhở, vẻ mặt trang trọng: “Ngươi canh chừng tụi cho kỹ! Lỡ tụi dã thú trong rừng bắt mất thì ?”
Tề Vương nhanh hơn, trêu: “Không hai các ngươi đều giỏi lắm ? Sao giờ sợ dã thú ăn mất?”
Câu dứt, Khang An khựng một nhịp, lộ vẻ sửng sốt rõ ràng, đó mới chu môi đáp: “Thì giờ vẫn còn là trẻ con mà! Đợi lớn lên , sẽ đ.á.n.h thắng hết đám dã thú!”
Tề Vương giả vờ ngạc nhiên: “Ồ, cũng là trẻ con đấy ?”
Khang An chọc cho vui, xụ mặt xuống rõ ràng.
Tề Vương thấy mới chịu thôi, cúi bế nhóc lên, xem như cho tiểu thiếu gia nhà một lối xuống thang t.ử tế.
***
Tuy khéo léo xin theo đến khu săn b.ắ.n, nhưng mấy ngày liền đó, Diêu Phẩm Nghiên gần như rời khỏi lều. Ngày nào nàng cũng ở lì bên trong, chỉ tiếng ồn ào náo nhiệt từ bên ngoài vọng .
Nàng rõ, bây giờ lúc để gây chú ý. Cho nên tạm thời chọn cách giữ im lặng, để ai để ý tới. Chờ đến khi Hoàng hậu tái phát bệnh, giữa lúc ai ai cũng quan tâm lo lắng, nàng mới định mặt.
Lúc đó, chỉ cần đưa phương t.h.u.ố.c chuẩn sẵn cho Hoàng hậu, Hoàng hậu chú ý, thì chắc chắn sẽ thêm nhiều đến quen, kết với nàng .
Chỉ là nàng chờ mãi, chờ mãi, đến lúc cuộc săn gần như sắp kết thúc , vẫn chẳng thấy tin tức nào Hoàng hậu tái bệnh.
Nàng bắt đầu lo lắng, sợ rằng vì cứ ru rú trong lều mấy ngày nay, nắm bắt kịp tin tức bên ngoài nên lỡ mất cơ hội tay.
Vì , hôm lúc chạng vạng, nàng lặng lẽ tìm phụ .
lúc đó Diêu Trọng Hòa cũng đang định tìm nàng . Nghe nữ nhi mấy hôm nay vẫn chẳng chịu bước khỏi lều nửa bước, ông chút hiểu, hỏi xem nàng rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu.
Cơ hội là do chính nàng lóc xin bằng , Hoàng Thượng đặc cách cho nàng theo, cớ co đầu rút cổ thế ?
Thế nhưng còn kịp mở miệng hỏi, Diêu Phẩm Nghiên sốt ruột lên tiếng : “Phụ , mấy ngày nay... chuyện gì lớn xảy ?”