Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy sắc mặt nữ nhi phần căng thẳng, ánh mắt cũng nghiêm túc lạ thường, Diêu Trọng Hòa khỏi sững . Ông theo bản năng nghĩ chắc hẳn chuyện gì bất thường xảy .

“Nghiên Nhi, con ? Sao hỏi như thế?” Diêu Trọng Hòa vội lên tiếng quan tâm.

Lúc Diêu Phẩm Nghiên mới giật nhận là vì trong lòng quá nóng ruột, nên cảm xúc vô tình thể hiện hết lên mặt.

Nàng vội vàng lắc đầu: “Không ạ.”

Sau một thoáng ngập ngừng, trong lòng cũng âm thầm cân nhắc , mới nghiêm túc :

“Là con chỉ lo lắng sợ biến cố gì xảy , nên trong lòng cứ thấp thỏm mãi yên. Biết phụ mấy ngày nay vẫn luôn theo sát bên Hoàng Thượng, nên mới đến hỏi thử xem gần đây chuyện gì lớn .”

Diêu Trọng Hòa vẫy tay bảo nữ nhi xuống, đó ông cũng bên cạnh nàng .

“Vất vả lắm mới một cơ hội như thế , con cũng nên tranh thủ ngoài một chút. Bây giờ đang cuối thu, thời tiết mát mẻ, cũng là lúc thích hợp để ngoài . Ngày nào cũng ru rú trong lều, thì khác gì ở nhà ?” Diêu Trọng Hòa nhẹ nhàng khuyên nữ nhi, giọng đầy kiên nhẫn.

Không là Diêu Phẩm Nghiên bước ngoài, mà là nàng cố ý “ủ mưu lớn”, nàng một khi xuất hiện, thì là xuất hiện một cách nổi bật nhất, khiến ai cũng chú ý.

Chỉ là… rõ ràng chuyện đơn giản như nàng tưởng.

Nàng cứ nghĩ thứ sẽ diễn thuận lợi, rằng Hoàng hậu sẽ bệnh như , nàng sẽ đúng lúc xuất hiện, dâng phương t.h.u.ố.c, một là ghi điểm. sự thật ngược .

Hoàng hậu khỏe mạnh, hề dấu hiệu bệnh cũ tái phát. Mà Diêu Phẩm Nghiên thì chẳng lấy một cơ hội để tay.

nàng , mùa thu săn sắp kết thúc. Cùng lắm chỉ còn hai ngày nữa là hồi kinh. Nếu nàng còn tiếp tục chờ như , thì đúng như lời phụ , cơ hội khó khăn lắm mới cầu , sẽ phí hoài một cách vô ích.

Cho nên, trong thời gian còn , nàng quyết định đổi chiến thuật: chủ động tấn công.

Nàng gật đầu: “Phụ đúng, nữ nhi hiểu .”

Rồi nàng nhẹ nhàng giải thích thêm: “Dù nữ nhi cũng từng hòa ly, nên vẫn luôn lo lắng, sợ khỏi trướng sẽ xì xào, nhạo. Vì mới do dự mãi, dám bước ngoài nửa bước. phụ chuyện, tâm trạng nữ nhi cũng thoải mái hơn nhiều .”

Lời nữ nhi khiến Diêu Trọng Hòa càng thêm nghẹn ngào trong lòng.

Ông thực sự hiểu nổi, năm xưa con gái ông từng là ngôi giữa muôn ánh , là nuông chiều và kỳ vọng nhất của Diêu phủ. Vậy mà giờ đây rơi cảnh tự ti, rụt rè, sợ bàn tán đến mức dám bước chân khỏi doanh trướng…

Năm xưa, chỉ cần nó bước lên xe ngựa, khỏi cổng là đủ khiến bao ánh mắt đổ dồn. Thậm chí chẳng cần gì, chỉ cần yên cũng xu nịnh, tâng bốc.

Vậy mà hôm nay, chỉ bước chân khỏi lều trại thôi mà nó cũng lo lo , chỉ sợ lưng thì thầm bàn tán, chê ngớt.

Chuyện cho thấy, đời , mỗi bước đều vô cùng quan trọng. Chỉ cần sai một bước, kết cục thể khác một trời một vực.

Nghĩ năm đó, nếu trưởng nữ thật sự gả cho Ngụy Vương, thì hiện tại liệu sống trong vinh hoa phú quý, trở thành mẫu nghi thiên hạ? Đâu đến mức rơi tình cảnh thế ?

… giờ hối hận cũng đổi gì. Mọi chuyện đến nước , nó cũng chỉ thể c.ắ.n răng mà tiếp tục bước về phía .

Diêu Trọng Hòa nữ nhi mà lòng nặng trĩu, nghèn nghẹn : “Nghiên Nhi, bất kể là lúc nào, bất kể phụ gì… con nhớ kỹ một điều, trong lòng phụ , con mãi mãi là quan trọng nhất. Trước , bây giờ là , cũng vẫn là .”

Nếu là đây những lời , Diêu Phẩm Nghiên hẳn sẽ vô cùng xúc động. giờ đây, trái tim nàng dần dần nguội lạnh.

Nàng phụ vẫn yêu thương nàng , nhưng nàng cũng hiểu rõ, điều ông quan tâm nhất là con đường quan, là tiền đồ của chính . Một khi lựa chọn giữa quyền thế và tình , nàng bao giờ là ưu tiên đầu tiên.

Diêu Phẩm Nghiên bây giờ còn là cô gái ngây ngô năm xưa nữa. Nàng còn lóc cầu xin, cũng còn chờ mong tình như .

Nàng chỉ mỉm , nhẹ giọng đáp: “Nữ nhi hiểu. Những gì phụ vì nữ nhi, nữ nhi đều ghi tạc trong lòng. Cả đời … sẽ quên.”

Nghe nàng , Diêu Trọng Hòa càng xúc động, càng thêm day dứt. Nước mắt kìm mà rơi xuống.

***

Từ lều của phụ trở , lúc ngang qua khu chuồng ngựa, Diêu Phẩm Nghiên vô tình thấy một cảnh tượng. Trong ánh hoàng hôn dịu dàng buông xuống, Ngụy Vương và Vương phi sóng vai cưỡi ngựa, nhàn nhã bước . Ánh chiều tà dát vàng lên hai , một nam t.ử tuấn, phong thái hiên ngang; một nữ t.ử dịu dàng, thanh lệ thoát tục. Trong khung cảnh rực rỡ như gấm , họ cứ như một đôi tiên đồng ngọc nữ bước từ tranh vẽ.

Cảnh thì thật. Diêu Phẩm Nghiên chẳng chút tâm trạng nào để thưởng thức. Ngược , nàng chỉ thấy trong lòng trào dâng một cơn bực bội khó thành lời, ghen tị, phẫn uất, cam lòng. Càng thấy Diêu Phẩm Nhàn sống bao nhiêu, nàng càng khó chịu bấy nhiêu.

Chỉ thoáng dừng trong chốc lát, Diêu Phẩm Nghiên liền rời , hề nấn ná.

Ngụy Vương vô cùng tinh ý, chỉ một chút d.a.o động nhỏ xung quanh cũng qua mắt . Huống hồ là ánh mắt dừng trong chốc lát của Diêu Phẩm Nghiên, càng nhận ngay.

Đợi đến khi nàng khuất, Ngụy Vương mới nghiêng đầu liếc thê t.ử, nhẹ giọng :

“Không Đại cô nương Diêu gia việc gì tìm nàng . Bổn vương thấy nàng bên một lúc, vẻ đang về phía chúng .”

Diêu Phẩm Nhàn thì liền đầu, khắp xung quanh: “Ở cơ?”

Ngụy Vương mỉm , đáp: “Đi .”

Nghe , Diêu Phẩm Nhàn chỉ nhàn nhạt “À” một tiếng. Nàng nghĩ nhiều, xoay , đôi tay tiếp tục vững vàng cầm dây cương, tập trung con đường phía .

Thật đáng tiếc, nếu nàng là Đại cô nương Diêu gia, lẽ nàng chủ động tới chào hỏi. Có thể một câu xã giao cũng , thể “kéo dài thêm tuổi thọ” một tháng.

Diêu Phẩm Nhàn chỉ hờ hững : “Chắc cũng chuyện gì quan trọng . Nếu thật sự việc, nàng tới từ sớm .”

Giọng bình thản, dửng dưng. Rõ ràng, nàng chẳng hề đặt Diêu Phẩm Nghiên trong lòng.

Ngụy Vương lặng lẽ quan sát thê t.ử, thấy nàng đúng là để tâm chuyện thật, cũng ý nhắc thêm gì nữa. Thay đó, tiếp tục cầm tay nàng, kiên nhẫn chỉ dẫn từng động tác cưỡi ngựa.

Tuy ngoài miệng Diêu Phẩm Nhàn gì về Diêu Phẩm Nghiên, nhưng trong lòng thì đang nghĩ nhiều. Nàng , phía bên Hoàng hậu lâu động tĩnh, Diêu Phẩm Nghiên chắc chắn đang thấp thỏm, lo lắng.

Cho nên mấy hôm nay mới đóng c.h.ặ.t cửa lều, giờ bắt đầu xuất hiện bên ngoài, chủ động bước ngoài dò xét tình hình.

Cuộc săn mùa thu gần kết thúc, chẳng mấy nữa sẽ khởi hành hồi kinh. Nếu Diêu Phẩm Nghiên vẫn còn tiếp tục đó chờ thời, tự chủ động nắm lấy cơ hội, thì đúng thật là bỏ lỡ cơ hội “một bước lên mây”.

Đang cưỡi ngựa thong thả cùng Ngụy Vương, Diêu Phẩm Nhàn bất ngờ mở miệng: “Vương gia, hôm nay đến đây thôi. Thiếp thấy nóng , trở về lau qua bộ xiêm y sạch sẽ.”

Nghĩ đến việc Vương phi vốn xuất trong dòng dõi thư hương, từ nhỏ sống trong nhung lụa, từng chịu vất vả như , Ngụy Vương cũng cảm thấy mấy ngày qua nàng thật sự quá mệt . Hôm nay nàng nghỉ sớm cũng là hợp lý.

Thấy nàng nghỉ, Ngụy Vương lập tức gật đầu, dịu giọng : “Ngày bổn vương dạy nàng, còn nhiều thời gian, cần vội trong một lúc. Mấy hôm nay vương phi thật sự vất vả, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”

Nghe , Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy quan tâm, nhẹ giọng đáp: “Thiếp đa tạ Vương gia thấu hiểu.”

***

Phu thê Ngụy Vương trở về lều trại, sai lấy nước ấm để rửa ráy.

Do đang ở vùng ngoại ô, điều kiện sinh hoạt tất nhiên thể bằng trong cung, nên bọn nô tỳ chỉ thể mang về một chậu nước. Mà chậu nước , cũng là do bọn thái giám nấu nước tin là bên phủ Ngụy Vương cần, nên tranh thủ ưu tiên mang qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-66.html.]

Thanh Cúc bẩm báo: “Bẩm Vương gia, Vương phi. Giờ đang là lúc nhà bếp bận nấu cơm tối nên nô tỳ chỉ múc một chậu nước thôi ạ. Người trong bếp chậu còn đợi thêm một lát, khi nước sôi sẽ mang đến ngay.”

Ngụy Vương gật đầu, : “Cứ giữ chậu , ngươi về bếp báo , một chậu là đủ . Bảo bọn họ chuyên tâm nấu cơm, cần phân tâm lo chuyện khác.”

“Dạ .” Thanh Cúc lời lui xuống.

Diêu Phẩm Nhàn chậu nước ấm đặt mặt, trong lòng thật sự dùng ngay. nàng rõ, mặt Vương gia, bất kỳ thứ nào cũng nên là để cho dùng .

Nàng đấu tranh một hồi, cuối cùng miễn cưỡng nặn một câu khách sáo trái với lòng :

“Hay là… Vương gia dùng ạ?”

Ngụy Vương liếc nàng một cái, ánh mắt bình thản nhưng đang thấu những gì nàng nghĩ.

Vương phi của là kiểu thế nào, hiểu quá rõ .

Nàng vốn ưa sạch sẽ, thích cái . Nếu rửa mặt sạch sẽ, y phục thơm tho, nàng sẽ thấy cực kỳ khó chịu, thậm chí mất tự nhiên đến mức yên một khắc.

Ngụy Vương liền : “Vương phi đừng khách sáo nữa. Chỉ một chậu, nàng cứ dùng .”

Diêu Phẩm Nhàn thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn cố giữ phép tắc: “… nếu lát nữa Hoàng Thượng triệu kiến mà Vương gia kịp tắm rửa, e là sẽ ảnh hưởng hình tượng, cho lắm.”

Nàng nghĩ ngợi một chút, tiếp: “Hay là tiết kiệm một chút, chia đôi chậu nước, dùng một nửa, Vương gia dùng một nửa?”

Ngụy Vương liếc sang chậu nước, một chậu như mà chia đôi, thì chẳng còn bao nhiêu.

Hắn nhẹ, đầu nàng : “Hay thế . Vương phi dùng , đó… bổn vương dùng phần nước nàng dùng còn , lau qua một chút là .”

Diêu Phẩm Nhàn: “???”

Đường đường là hoàng t.ử cao quý, chê nước khác dùng qua?

Nếu là nàng, nàng chắc chắn sẽ chê!

nếu bảo nàng chờ Ngụy Vương dùng , đó nàng dùng phần nước còn để lau … kiểu gì nàng cũng thể mở miệng nhận lời .

Ngụy Vương liếc mắt một cái thấu tâm tư của nàng lúc , bật : “Bổn vương ngại vương phi.”

Ý là… chê nàng .

Ừ thì, nàng chính là… chê đấy.

“Vậy thì… ủy khuất Vương gia .” Diêu Phẩm Nhàn khách sáo nữa, cũng chẳng giả vờ từ chối rườm rà, dứt khoát nhận luôn cách .

Lúc , bọn nha đều đang chờ bên ngoài trướng, trong lều chỉ còn hai phu thê, nên cũng chẳng cần vẻ e lệ né tránh gì.

Diêu Phẩm Nhàn coi như Ngụy Vương tồn tại, từ tốn cởi từng lớp xiêm y, đó xoay , đưa lưng về phía bắt đầu lau rửa. cái lớp cuối cùng … dù thế nào nàng cũng tiện cởi .

Lau xong, nàng vội vội vàng vàng bộ y phục sạch sẽ từ trong ngoài. Lúc , Ngụy Vương cũng lúc quần áo, dùng phần nước nàng dùng qua để rửa sơ .

Rồi đó, hai cùng giúp đối phương chỉnh y phục, khép cổ áo, buộc đai lưng.

Loay hoay một hồi cũng xong, bên ngoài trời sẩm tối.

đêm tối đồng nghĩa với việc náo nhiệt kết thúc, mà ngược , đó mới là lúc một cuộc vui khác bắt đầu. Ngoài trướng rộn ràng tiếng hát tiếng đàn, từng nhóm năm ba tụ , uống rượu vui vẻ.

Đối với những trò ca hát, múa nhảy ngoài , Diêu Phẩm Nhàn vốn chẳng hứng thú gì. Từ trong trướng bước , nàng liền thẳng tới lều của Hoàng hậu để thỉnh an.

Nghe Ngụy Vương phi tới, Hoàng hậu lập tức sai mời nàng .

Vừa bước , Diêu Phẩm Nhàn liền trông thấy Mạnh Uyển Thấm cũng đang mặt.

Thấy nàng, Mạnh Uyển Thấm vội vàng hành lễ: “Tham kiến Ngụy Vương phi tẩu tẩu.”

Diêu Phẩm Nhàn mỉm : “Uyển Thấm khách sáo .”

Hoàng hậu hiệu mời nàng xuống, chủ động hỏi: “Bổn cung , mấy hôm nay cứ đến chiều muộn là ngươi theo Ngụy Vương học cưỡi ngựa?”

Diêu Phẩm Nhàn gật đầu: “Hồi bẩm nương nương, đúng là ạ. Chỉ là thần tư chất kém, để Vương gia nhọc công chỉ dạy.”

Hoàng hậu thì nở nụ đầy hàm ý. Bà vốn là từng trải, tất nhiên hiểu rõ tình ý mập mờ giữa đôi phu thê trẻ .

“Bổn cung thấy, trong mắt Ngụy Vương, ngươi chính là học trò thông minh nhất đấy. Nếu thật lòng, nó nào kiên nhẫn dạy dỗ như thế?”

Diêu Phẩm Nhàn xong liền khẽ cúi đầu, đỏ mặt, gì thêm.

Đến cả Mạnh Uyển Thấm cũng bật theo khí .

Nàng : “Cô mẫu, hôm Uyển Thấm thấy biểu Ngụy Vương cùng Vương phi tẩu tẩu cưỡi ngựa cùng . Hai đúng là trai tài gái sắc, thật sự là một đôi uyên ương trời sinh, khiến mà ngưỡng mộ.”

Hoàng hậu khẽ giơ tay điểm lên trán nàng , trách yêu: “Con bé , chuyện kiểu đó nữa .”

Mạnh Uyển Thấm lập tức đỏ mặt, cúi gằm, hiểu vì mà mặt càng lúc càng đỏ.

Hoàng hậu liếc nàng , trong lòng bỗng dâng lên nhiều cảm xúc phức tạp. Sắc mặt khẽ trầm xuống, một nét u sầu chợt hiện gương mặt.

Thấy thế, Diêu Phẩm Nhàn vội vàng quan tâm: “Nương nương vẫn còn chứng đau đầu cũ ạ? Mùa thu đông lạnh giá, dễ tái phát lắm. Mấy ngày nay khó chịu gì ?”

Rồi nàng dịu giọng khuyên: “Hay là nương nương nên giữ tâm trạng thư thái một chút, nghĩ đến những chuyện vui thì sẽ thấy nhẹ lòng hơn nhiều.”

Hoàng hậu như bừng tỉnh, đáp: “Bệnh cũ thôi. Giờ cũng đến mức khó chịu lắm. Chỉ là mấy đêm gần đây, khi sương xuống nặng, thì nhói một chút cũng qua, đáng lo.”

Diêu Phẩm Nhàn liền dậy, : “Thần học chút ít xoa bóp, ở nhà cũng giúp Vương gia bấm huyệt giải mỏi. Nếu nương nương chê thần vụng về, xin thử giúp xem .”

Hoàng hậu ngạc nhiên: “Ngươi còn cả mấy thứ đó ?”

Diêu Phẩm Nhàn nhẹ: “Khi ở nhà, lúc rảnh rỗi thần vài quyển y thư cổ. Mấy bài xoa bóp cũng từ đó mà học .”

Hoàng hậu rõ ràng vui: “Vậy thì đến đây thử giúp bổn cung xem. Nếu thấy hiệu quả, bổn cung sẽ bảo Phỉ Thúy và các cung nữ học theo, để phiên giúp bổn cung xoa bóp mỗi ngày.”

“Vâng ạ.” Diêu Phẩm Nhàn đáp, dậy vòng phía lưng Hoàng hậu.

Mạnh Uyển Thấm cùng Phỉ Thúy và vài tỳ nữ khác thấy cũng lập tức tới gần xem thử.

 

 

Loading...