Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với Diêu Phẩm Nhàn mà , đây quả thật là một niềm vui bất ngờ.
Khi gặp chuyện vui, tâm trạng tự nhiên sẽ thoải mái hơn. Vì khi bước về phía , Diêu Phẩm Nhàn thể giấu nổi nụ tươi mặt, ánh mắt sáng lên tràn đầy vui vẻ.
Dù cho kế hoạch của trưởng nữ thất bại, lúc Diêu Trọng Hòa vẫn giữ tâm thái bình tĩnh. Mặc dù chút tiếc nuối vì thành công, sợ Hoàng hậu trách móc, nhưng ông cũng vì chuyện mà ghen tị oán trách Ngụy vương phi - con gái thứ của .
Trong lòng ông, Ngụy vương phi và ông là một thể. Ngụy vương phi Hoàng hậu sủng ái, đối với ông và Diêu gia mà , đó cũng là một chuyện .
Vì , khi gặp Ngụy vương phi, Diêu Trọng Hòa cũng vội vàng mỉm chào đón.
“Tham kiến Ngụy vương phi nương nương.” Khi Ngụy vương phi khéo léo nhắc nhở , giờ gặp mặt, Diêu Trọng Hòa càng thêm tỉnh táo, dám lơ là, giữ vững thái độ nghiêm túc, vô cùng kính cẩn.
Diêu Phẩm Nhàn đỡ ông một chút, mỉm : “Phụ , mau dậy .”
Dù trong lòng Diêu Phẩm Nghiên đang tức giận, nhưng nàng lúc là lúc để bộc lộ sự giận dữ. Vì , nàng chỉ thể cố gắng kiềm chế, nhưng trong lòng thì khỏi cam lòng, đành miễn cưỡng nở một nụ , mang theo sự oán hận để thỉnh an Diêu Phẩm Nhàn.
“Tỷ tỷ cũng dậy .” Lúc tâm trạng Diêu Phẩm Nhàn khá , nàng cũng quá để ý, còn chủ động nở nụ , cho Diêu Phẩm Nghiên chút mặt mũi.
“Đa tạ vương phi nương nương.” Sau khi dậy, Diêu Phẩm Nghiên lạnh nhạt lời cảm ơn.
Diêu Phẩm Nhàn thèm chú ý đến nàng , chỉ là sang hỏi phụ : “Phụ và tỷ tỷ từ trong trướng Hoàng hậu thế?”
Diêu Trọng Hòa chần chừ một chút, trong lòng đang cân nhắc nên thật .
nhanh, ông quyết định. Dù , với mối quan hệ giữa vương phi và Hoàng hậu, chỉ cần nàng thỉnh an, Hoàng hậu cho nàng chuyện ngay. Nếu ông để nàng sự thật qua miệng Hoàng hậu, chẳng sẽ tạo sự xa lạ giữa cha con ? Hơn nữa, nàng sớm muộn cũng sẽ , thì giấu giếm gì?
Vì , Diêu Trọng Hòa quyết định thật với con gái: “Là tỷ tỷ của con tình cờ vi phụ nhắc đến bệnh cũ của Hoàng hậu, nàng phương pháp trị liệu đầu tật kỳ diệu, nghĩ thể giúp Hoàng hậu giảm bớt cơn đau, nên vi phụ mới mang nàng đến gặp Hoàng Hậu. Chỉ là… phương pháp cũng thật sự thích hợp dùng cho Hoàng hậu.”
Diêu Phẩm Nhàn , trong lòng nhịn bật .
Nàng , dù phụ thật, nhưng là bộ sự thật. Nàng chắc chắn là Diêu Phẩm Nghiên chủ động nhắc đến vấn đề đau đầu của Hoàng hậu.
chuyện cũng chẳng quan trọng. Diêu Phẩm Nhàn quá để ý, chỉ đơn giản : “Vậy nữ nhi và phụ , cùng với tỷ tỷ, đều cùng suy nghĩ . Thật là trùng hợp, hôm qua nữ nhi đến thỉnh an, còn giúp Hoàng hậu nương nương xoa vai cổ, hy vọng thể giúp giảm bớt cơn đau.”
“Lần đến, ngoài việc thỉnh an, nữ nhi còn xem thử hiệu quả thế nào. Nếu hiệu quả, ngày nữ nhi tính thường xuyên cung xoa bóp cho Hoàng hậu. Tích lũy lâu dài, bệnh cũ của Hoàng hậu thể khỏi .”
Diêu Phẩm Nhàn càng như , trong lòng Diêu Phẩm Nghiên càng thêm ghen tị. Nàng chuẩn lâu như , mà kết quả như công dã tràng, khỏi cảm thấy tiếc nuối và oán hận.
Ngay lúc , một âm thanh khác vang lên trong đầu Diêu Phẩm Nhàn.
[Đinh~ Giá trị thọ mệnh +2 tháng.]
Liếc Diêu Phẩm Nghiên một cái xong, Diêu Phẩm Nhàn cũng thêm gì nữa, chỉ bảo rằng trời còn sớm, còn thỉnh an, rời theo lối nhỏ.
Khi Diêu Phẩm Nhàn đến trướng của Hoàng hậu, Hoàng Thượng và Chương thái y mới rời lâu. Vừa thấy nàng bước , gương mặt Hoàng hậu liền rạng rỡ hẳn lên, thần sắc như gặp điều vui lớn.
“Mau đây, mau tới, bổn cung đang tìm ngươi!” Giờ phút Hoàng hậu cao hứng đến mức chẳng khác gì một tiểu cô nương vui mừng quà.
Bà kéo Diêu Phẩm Nhàn xuống bên cạnh, vẻ mặt đầy hân hoan : “Bổn cung mới hỏi qua Chương thái y. Ông đích xác nhận với bổn cung, phương pháp xoa bóp của ngươi thật sự tác dụng giảm đau đầu. Đêm qua bổn cung ngủ một mạch tới sáng, hề tỉnh dậy nào giữa chừng. Tâm thần khoan khoái vô cùng!”
Bà , liên tục hỏi: “Nói bổn cung , phương pháp xoa bóp đó khó học ? Ngươi học mất bao lâu? Nếu để Phỉ Thúy và các cung nữ bắt đầu học từ hôm nay, thì chừng nào mới thể thành thạo?”
Hoàng hậu liên tiếp hỏi ngừng, khiến Diêu Phẩm Nhàn cũng bật . “Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, việc thật chỉ cần cẩn thận và kiên trì, đến nỗi khó học. Quan trọng là nhớ rõ những lý luận trong sách, đó tay nghề sẽ càng luyện càng thuần thục. Phỉ Thúy cô cô và các cung nữ bên cạnh nương nương đều thông minh, học một chút là hiểu ngay.”
Nàng tiếp: “Nhân lúc còn hai ngày khởi hành hồi kinh, mỗi chiều thần sẽ đến xoa bóp cho nương nương. Chờ khi hồi kinh, thần sẽ cách ngày đến cung một chuyến, tiếp tục giúp ngài cho đến khi Phỉ Thúy cô cô và các tỷ thể thần đảm đương.”
Nghe , Hoàng hậu chút luyến tiếc, lo nàng mệt nhọc quá độ nên dịu giọng : “Trước khi hồi kinh, ngươi tiện lúc nào thì đến giúp bổn cung là . khi hồi kinh , cần ngày cách ngày cung, sẽ mệt lắm. Đến lúc đó, ngươi đem quyển y thư giao cho bổn cung, để Phỉ Thúy các nàng học theo. Lúc ngươi dịp cung, thì đến chơi cùng bổn cung, nhân tiện chỉ dẫn thêm một chút cho bọn họ cũng .”
Diêu Phẩm Nhàn vốn hiểu rõ tính tình của Hoàng hậu, nên cố chấp mỗi hai ngày cung. Nàng chỉ mỉm theo lời Hoàng hậu mà đáp: “Thần xin theo nương nương an bài.”
***
Sau khi trở về từ khu vực săn b.ắ.n, thời tiết mới chính thức bước mùa thu. Trời dần trở lạnh, con cũng theo đó mà trở nên uể oải hơn.
Buổi tối chỉ nhanh nhanh leo lên giường nghỉ ngơi, sáng lười biếng rời chăn.
Nhất là bây giờ, Diêu Phẩm Nhàn còn gánh thêm một “nhiệm vụ hàng ngày”. Vương gia là nghiêm khắc, chỉ nghiêm với chính mà cũng chẳng nương tay với khác. Từ ở bãi săn bắt đầu dạy nàng cưỡi ngựa, dù săn b.ắ.n kết thúc sớm, vẫn từng lơi lỏng.
Dù giờ trời lạnh căm căm, vẫn đều đặn sai tới gọi nàng dậy đúng giờ, bắt đến trường ngựa luyện tập.
Chỉ là, “liên lụy” thì , nhưng lợi ích cũng chẳng thiếu. Với một sư phụ như Vương gia, Diêu Phẩm Nhàn từ một kẻ gì thì giờ kỹ năng cưỡi ngựa ngày càng tiến bộ.
Hơn một tháng , nàng còn chẳng tự leo nổi lên yên. Vậy mà giờ đây, thể một phi ngựa băng băng, dáng cưỡi cũng vững vàng mắt.
Dù khi Vương gia ở đó, nàng cũng chẳng còn e ngại. Thỉnh thoảng chủ động chuồng dắt ngựa của , một tập luyện. Lâu dần, nàng bắt đầu yêu thích cái cảm giác cưỡi ngựa phi như gió , một loại cảm giác mà nàng từng trải qua trong đời.
Giống như... nàng, một con chim từng nuôi nhốt trong l.ồ.ng son, cuối cùng cũng phá tan xiềng xích, tung cánh bay xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-69.html.]
Những ngày gần đây, Diêu Phẩm Nhàn sống vô cùng nhàn nhã. Trời lạnh, nàng càng lười ngoài, chỉ thích cuộn tròn trong nhà mà tận hưởng yên bình. Huống chi, giá trị thọ mệnh của nàng hiện tại tích lũy ba năm tròn, còn lo sang năm sẽ qua nổi cửa ải cuối năm như . Vậy nên nàng quyết định tự cho một kỳ nghỉ dài hạn.
Cuộc sống mà, vẫn là nên chậm rãi mà sống. Mỗi ngày trôi qua, là một ngày đáng sống. Nếu cứ cuống cuồng gom góp thọ mệnh đến bảy tám mươi tuổi, mà ngày nào cũng mệt nhoài như trâu cày, thì cuộc đời còn gì thú vị?
Làm , vẫn là nên buông thả một chút, nghĩ thoáng một chút.
***
Bên Diêu Phẩm Nhàn sống thong dong, tự do tự tại, ngày nào cũng nhẹ nhàng như nước. ở một nơi khác, Diêu Phẩm Nghiên sống chẳng yên nổi một ngày.
Nàng vốn nghĩ rằng, kỳ săn thu ở bãi săn sẽ là bước ngoặt đổi đời của . ai ngờ, chẳng những như ý, mà ngược , một thứ nữ như Ngụy Vương phi luôn nàng xem thường, Hoàng hậu trọng dụng, sủng ái hết mực.
Rõ ràng nàng Thái hậu và Quý phi nâng đỡ, giờ thấy Hoàng hậu cũng nghiêng về phía Diêu Phẩm Nhàn, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên chỉ thấy một chữ: bất công.
Tại tất cả những điều đều rơi tay nhị ?
Tại thứ nàng nhận chỉ là tay trắng, còn thứ?
Chỉ cần ai đó chia cho nàng một phần nhỏ thôi, nàng cũng chẳng đến mức căm ghét đến ...
Chẳng mấy chốc nữa là đến Tết. Qua năm nay, nàng sẽ bước sang tuổi hai mươi tư. Chẳng lẽ, nàng thật sự định cả đời bám víu ở nhà đẻ ?
Cho dù nàng cam lòng, thì cái nhà e là cũng dung nổi nàng lâu dài.
Hiện tại còn tổ mẫu và phụ che chở, ngày tháng của nàng coi như còn tàm tạm. nếu một ngày nào đó, tổ mẫu phụ cũng lượt khuất núi, thì ?
Tới lúc đó, đầu Diêu gia sẽ là Diêu Tranh, con trai do phòng kế sinh .
Từ bé, bọn họ chẳng thiết gì. Chẳng lẽ nàng còn trông chờ sẽ nuôi cả đời?
Rõ ràng là, cứ mãi ở trong nhà đẻ thể là kế lâu dài.
bảo tái giá, thì phận nàng là một phụ nữ hòa ly như hiện giờ, còn thể gả cho ai thật sạch sẽ, đàng hoàng?
Từ nhỏ tới lớn, nàng là cưng chiều nhất trong bốn chị em. Cả nhà nâng niu nàng như báu vật. Ngay cả ở kinh thành, nàng cũng từng là cái tên đến rộng rãi.
Vậy mà giờ , trong bốn , nàng là kẻ sống t.h.ả.m hại nhất.
Nhị thì khỏi , nổi bật nhất. Tam và tứ tuy bằng nhị , nhưng cũng hề tầm thường.
Xưa nay, nàng từng oán trách tổ mẫu. đến nước , trong lòng nàng bắt đầu thấy hận.
Mọi bi kịch nàng đang gánh, đều bắt nguồn từ một quyết định sai lầm của tổ mẫu năm xưa.
Chỉ là lời tổ mẫu khi là vì cho nàng, thành nàng dù trách, cũng chẳng thể nên lời.
Thế là, Diêu Phẩm Nghiên tiếp tục nhốt trong phòng, khỏi cửa, ngày ngày gặm nhấm hối hận và tiếc nuối.
Cũng đúng những ngày nàng tự nhốt , Diêu phủ đón một vị cố nhân.
Hôm , Diêu Trọng Hòa vội vã trở về từ bên ngoài, bước phủ thẳng tới sân của Bùi thị. Ông lập tức bảo bà chuẩn một bàn rượu ngon món quý, buổi tối hôm nay, ông chiêu đãi một vị cố nhân cũ.
Thấy phu quân kích động phấn khởi như , Bùi thị cần nghĩ cũng đoán : vị khách chắc chắn thường.
Bà thầm nghĩ, đến phủ chỉ Ngụy Vương mới khiến phu quân bà vui mừng như thế. Vậy thì , chẳng lẽ vị khách còn phận ngang ngửa Vương gia?
mà Diêu gia họ, gì quan hệ với ai cao quý hơn cả Vương gia chứ?
Nghĩ , Bùi thị nhịn mà hỏi: “Lão gia định chiêu đãi ai ?”
Diêu Trọng Hòa lúc đang trong cơn phấn khích, cũng chẳng giấu diếm, lập tức chia sẻ tin vui với vợ: “Phu nhân còn nhớ năm đó trong phủ từng một họ Thẩm sống nhờ ? Người trẻ tuổi mà.”
Bùi thị thoáng nghĩ một chút, chợt bật : “Là Thẩm Hàn Thanh đó ?”
Người thanh niên họ Thẩm đó, dĩ nhiên Bùi thị còn nhớ rõ. Năm , khi lão phu nhân và lão gia vẫn định chuyện để Nhàn Nhi đại cô nương gả phủ Ngụy vương, lão gia từng ý định gả Nhàn Nhi cho thanh niên họ Thẩm .
Chỉ là lúc , chuyện vẫn còn kịp , thì chuyện Nhàn Nhi tỷ tỷ xuất giá quyết định. Năm đó, Nhàn Nhi mới mười lăm tuổi, còn đang tuổi học hành, mà bước hôn nhân.
“ là đấy!” Diêu Trọng Hòa nhắc với vẻ mặt đầy phấn khởi: “Phu nhân , chỉ trong vài năm ngắn ngủi, nàng thử đoán xem giờ đang gì?”
“Chẳng lẽ điều về kinh nhận chức?” Bùi thị hào hứng như phu quân, chỉ thuận miệng hỏi: “Thiếp rành mấy chuyện quan, nên chức gì, thật sự đoán .”
“Chức Kinh Triệu Doãn! Chính là đầu coi quản kinh thành đó!” Diêu Trọng Hòa gần như giấu nổi sự tự hào: “Ta quan mấy chục năm mới cái chức nhỏ ngang hàng như thế. Còn , mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mà lên tới chức ! Nếu cứ đà thăng tiến, vài năm nữa thôi, chắc chắn sẽ còn tiến xa hơn nữa.”
Bùi thị gặp mặt vị Thẩm đại nhân bao giờ, nhưng chuyện bà ghi nhớ trong lòng. Vài hôm , khi đến vương phủ thăm con gái, bà cũng đem câu chuyện kể , như một điều đáng mừng.