Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:35:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Phẩm Nhàn để ý đến sự nghi hoặc và khó hiểu trong mắt phu quân. Nàng thẳng , giọng hợp tình hợp lý: “Mấy năm nay Vương gia ở nhà, bao giờ chiều chuộng Khang An, phần lớn thời gian đều nghiêm khắc dạy dỗ. bây giờ, nhận điều đó đúng, nên bù đắp, vun đắp tình cảm với con. Khang An mới chỉ bốn tuổi, thỉnh thoảng những mong nhỏ như thế , nghĩ nên đáp ứng.”

Chu Hữu Bình đương nhiên vô cớ tranh luận với con trai chuyện . Nghe thê t.ử , chỉ nghĩ đơn giản rằng nàng cảm thấy hai ngày nay Khang An gần gũi với hơn nên chút sốt ruột.

Dù chỉ mới hồi kinh vài ngày, cũng thể nhận dường như con trai sợ mẫu .

“Vương phi lý, tối nay cứ theo ý Khang An, ngủ cùng phụ và mẫu .” Dứt lời, đón lấy Khang An từ tay Diêu Phẩm Nhàn sang nàng, giọng điềm nhiên: “Để bổn vương ôm , tiểu t.ử cũng nặng .”

Diêu Phẩm Nhàn tranh cãi chuyện đó, chỉ cúi đầu cảm tạ: “Đa tạ Vương gia.”

“Đi thôi.” Chu Hữu Bình một tay ôm con trai, tay còn nhẹ nhàng đặt lên eo thê t.ử, ba cùng về nhà chính.

Trong lòng Khang An vui sướng, nhưng vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, dám bộc lộ ngoài

So với chỗ của Vương gia, sân của Vương phi nhiều hầu hạ hơn, cũng náo nhiệt hơn. Khi thấy chủ nhân trở về, cả nhóm nô tỳ vội vàng ùa tới phục vụ.

Bưng , dâng nước, từng nối tiếp , lượt lui .

Khang An cảm thấy, cuộc sống như thế mới chính là điều mong ! Được thỏa mãn , nảy một ý tưởng táo bạo hơn.

“Một lát nữa con tắm cùng phụ và mẫu .” Bé ngẩng đầu, ánh mắt trông mong.

Cả hai phu thê Ngụy Vương: “……”

Bầu khí trở nên im lặng.

Khang An cách quan sát sắc mặt khác. Nhận thấy tình hình vẻ , bé lập tức bồi thêm một câu: “Không ?” Giọng điệu ngoan ngoãn, pha chút khẩn cầu, “Nếu thì thôi, con sẽ ngoan ngoãn lời.”

Miệng lời, nhưng trong mắt bắt đầu ngân ngấn nước.

Đứa nhỏ , nuông chiều mấy ngày, bây giờ bắt đầu chịu nổi ấm ức.

Vậy nên, đừng xem thường trẻ con bốn tuổi. Trẻ bốn tuổi cũng suy tính và chơi chiêu .

Diêu Phẩm Nhàn á khẩu.

Chu Hữu Bình chủ động nhận trách nhiệm dạy dỗ con. Hắn lập tức nghiêm mặt, giọng trầm nhưng đầy uy nghiêm: “Không thể.”

Giọng điệu vẻ khuyên nhủ nhẹ nhàng, nhưng thái độ vô cùng nghiêm túc. Hắn dùng cách để con hiểu rằng, về tùy tiện những lời như thế đưa những yêu cầu hợp lý.

Khang An rõ ràng cha cho sợ. Vừa còn rơm rớm nước mắt, nhưng lúc khi thực sự hoảng hốt, nữa.

Sắc mặt Chu Hữu Bình trầm xuống. Loại lời lẽ vớ vẩn , chắc chắn là do hầu bên cạnh con . Dù là vô tình cố ý, rõ ràng họ dạy dỗ .

Con trai vẫn còn nhỏ, như một tờ giấy trắng, hiểu chuyện đời. Hắn mong con thể vững giữa thiên hạ, một nam nhân chính trực, nên càng để con ảnh hưởng mà trở thành kẻ vô dụng đáng khinh.

Vì thế, dù ngoài mặt gì thêm, nhưng trong lòng quyết định. Hắn cần bàn bạc với thê t.ử để tuyển chọn những hầu cận bên con.

***

Bên , Diêu Phẩm Nhàn hiểu con hơn ai hết. Nàng , con trai nàng mới bốn tuổi, chắc chắn thể tự nghĩ những lời lẽ hồ đồ như .

Nếu thực sự dạy hư, thì hẳn sẽ dấu hiệu từ , chứ bỗng nhiên những lời đó ngay mặt cha.

Vì thế, nàng kéo con trai sang một bên, dịu giọng hỏi: “Con cho nương , con những chuyện từ ?”

Khang An nghiêm túc và thành thật trả lời: “Là Tề Thọ bên phủ Tĩnh Vương bá bá .”

Nghe , Diêu Phẩm Nhàn lập tức hiểu rằng chuyện liên quan đến những nô tỳ hầu hạ con trong phủ, liền yên tâm hơn. Nàng tiếp tục hỏi: “Vậy Tề Thọ với con thế nào? Con kể cho mẫu , mẫu giúp con xem đúng .”

Chu Hữu Bình cũng thấy, liền xuống bên cạnh.

Khang An dám giấu giếm, liền kể y nguyên những gì Tề Thọ : “Tề Thọ bảo rằng thường xuyên tắm chung với Tĩnh Vương bá bá. Mỗi năm mùa thu đông, Tĩnh Vương bá bá còn dẫn đến suối nước nóng trong cung.”

Cậu bé chút ấm ức, lí nhí tiếp: “Tề Thọ luôn khoe khoang chuyện mặt con, nên con cũng thử. Nếu con tắm chung với phụ và mẫu , con cũng thể khoe với .”

Thì .

Trẻ con thật đơn thuần. Người nghĩ nhiều chính là lớn.

Diêu Phẩm Nhàn liếc phu quân đầy ẩn ý.

Chu Hữu Bình cũng nhận bản trách nhầm con. Nghĩ đến chuyện những năm qua thường xuyên vắng nhà, tròn trách nhiệm của một cha, liền : “Vậy tối nay con thể tắm cùng vi phụ. còn mẫu con……”

Hắn ngước mắt sang Diêu Phẩm Nhàn, đó nghiêm túc dạy con: “Nam nữ khác biệt, chuyện cha sẽ giải thích kỹ cho con .”

Khang An lập tức vui vẻ hẳn lên.

“Hài nhi tuân mệnh!” Cậu bé còn lễ phép cúi đầu cảm tạ: “Hài nhi tạ phụ vương.”

Chu Hữu Bình bế con tịnh thất*. Lúc , Diêu Phẩm Nhàn mới thời gian hiếm hoi để một nghỉ ngơi.

*Tịnh thất (净室) là một thuật ngữ dùng để chỉ gian phòng sạch sẽ, yên tĩnh, thường dành cho việc tu hành, thiền định hoặc nghỉ ngơi. Trong bối cảnh cung đình, hoàng thất, "tịnh thất" thể là phòng tắm hoặc nơi thanh tịnh để thư giãn.

Cả ngày bên cạnh lúc nào cũng hầu hạ, giờ yên tĩnh, nàng thể suy nghĩ nhiều chuyện thấu đáo hơn..

Ban ngày, dù chấp nhận thứ, nhưng lúc hồi tưởng , nàng vẫn cảm giác mơ hồ như đang trong một giấc mộng.

Nàng vốn chỉ là một nữ phụ trong quyển sách bi kịch, chẳng thể sống yên quá hai năm. Nếu đột nhiên thức tỉnh, thấu thiên cơ, thì hai năm , kẻ đáng thương nhất sẽ là mẫu nàng và con trai nàng.

Diêu Phẩm Nhàn nhân lúc yên tĩnh, gọi Tiểu Ngũ tâm sự. nàng gọi mãi vẫn thấy hồi đáp.

Nàng nghĩ, lẽ ngay cả tiên nhân trời cũng cần nghỉ ngơi.

Trong lòng nàng, Tiểu Ngũ tuy gọi nàng là chủ nhân, nhưng nàng xem nó như một vị thần tiên che chở cho .

Không lâu , Chu Hữu Bình ôm Khang An bước . Cậu bé ngủ say, ngoan ngoãn gối đầu lên vai cha, hề nhúc nhích.

Diêu Phẩm Nhàn thấy liền dậy đón con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-7.html.]

Nàng nhẹ nhàng đặt Khang An lên giường, đắp chăn cẩn thận cho con. Chu Hữu Bình nàng : “Mới ngâm nước ấm một chút ngủ .”

Diêu Phẩm Nhàn khẽ gật đầu, hạ giọng đáp: “Hôm nay nghịch ngợm cả ngày, chắc chắn mệt.”

Chu Hữu Bình tự tay buông màn che, thê t.ử: “Cứ để con ngủ một lát.”

Dứt lời, bước đến bên cửa sổ. lúc , Diêu Phẩm Nhàn cũng một chuyện xin ý kiến , liền theo.

“Có một việc, thần thỉnh điện hạ cho phép.”

Nghe nàng , Chu Hữu Bình xuống, hiệu cho nàng cũng .

“Chuyện gì? Cứ đừng ngại.”

Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng đáp: “Thần sắp xếp cho Trần ma ma sang hầu hạ mẫu .”

Nàng giải thích lý do. nàng tin, với sự thông minh của Vương gia, chắc chắn hiểu rõ.

Quả nhiên, Chu Hữu Bình cần suy nghĩ nhiều, lập tức gật đầu: “Chuyện nhỏ thôi, nàng tự quyết định là .”

Diêu Phẩm Nhàn khẽ cúi đầu:

“Đa tạ Vương gia.”

Thực Chu Hữu Bình hỏi nàng hôm nay . Hắn rõ ràng nhận , nàng lập tức đồng ý để nhi t.ử ở chỉ vì bồi dưỡng tình cảm đơn thuần như .

Nàng đang né tránh.

Né tránh .

cuối cùng, hỏi. Vì trong lòng câu trả lời.

Hắn nghĩ lẽ do những ngày qua hai vợ chồng quá mức mật, tiết chế, khiến nàng mệt mỏi.

Từ nhỏ, thể cường tráng, tất nhiên vấn đề gì, nhưng nàng thì khác.

Vì lo lắng cho sức khỏe của nàng, mấy ngày đó, Chu Hữu Bình cũng ý định cận nàng thêm nữa.

Chuyện thực cũng kỳ lạ. Trước đó, khi hai quấn quýt mỗi đêm, càng gần gũi càng khao khát. khi quyết định tiết chế, ngọn lửa ham ngược cũng dần lắng xuống.

Chu Hữu Bình vốn hạng kiểm soát chính . Chỉ cần nghĩ đến, thể tự kiềm chế.

Diêu Phẩm Nhàn vốn chỉ là nhất thời thể tiếp nhận chuyện , nên giữ cách với . nàng ngờ, từ hôm đó trở , Ngụy vương điện hạ hề chạm nàng thêm nào.

Nếu là đây, lẽ nàng sẽ vì chuyện mà bất an, lo lắng. bây giờ, khi thức tỉnh, nàng cảm thấy nhẹ nhõm.

Ngươi vô tình, liền tuyệt tình.

Điều nàng quan tâm nhất bây giờ chính là sức khỏe của bản .

Nàng cần nhanh ch.óng điều dưỡng thể. Sau đó, mới thể nghĩ đến chuyện kéo dài tuổi thọ.

Đây mới là chuyện quan trọng nhất.

Khi kỳ nghỉ kết thúc, Chu Hữu Bình triều đình xử lý chính sự và quân vụ. Cuộc sống của hai vợ chồng dần trở về như – gặp ít, xa nhiều. , vẫn hơn lúc còn trấn thủ biên cương nhiều.

Ít nhất, bây giờ nếu nàng cần tìm , nàng thể tìm . Hơn nữa, việc dạy dỗ nhi t.ử cũng còn là trách nhiệm của riêng nàng nữa.

Xét về tổng thể, Diêu Phẩm Nhàn thấy cuộc sống của nhẹ nhàng hơn nhiều.

khi nàng hỏi Tiểu Ngũ về tình trạng cơ thể, nó rằng mệnh của nàng vốn định sẵn. Dù bây giờ bắt đầu tĩnh dưỡng, chỉ dựa nghỉ ngơi cũng thể khôi phục .

Tĩnh dưỡng là cần thiết.

ngoài , nàng cần thành nhiệm vụ để tăng giá trị sức khỏe lên 100 điểm, đó mới thể tính đến chuyện kéo dài tuổi thọ.

Nàng nhớ rõ, hôm đó ở nhà đẻ, giá trị sức khỏe tăng thêm 5 điểm. đạt đến 100 điểm… con đường phía vẫn còn dài.

***

Ở Ngụy vương phủ, gần như cơ hội nào để thành nhiệm vụ.

Trước đây, khi Vương gia ở nhà, một nàng thể sắp xếp việc trong phủ thỏa. Tất cả hạ nhân, ai dám coi thường nàng – nữ chủ nhân trẻ tuổi của vương phủ.

Hiện giờ, Vương gia trở . Hắn đối với nàng vẫn khách khí, tôn trọng.

Nàng con trai gối, địa vị vững vàng, ai dám bất kính với nàng.

, nếu cứ ở yên trong vương phủ mà thành nhiệm vụ, căn bản là khả năng.

, cơ hội đến. Diêu Phẩm Nghiên về kinh sớm hơn dự kiến.

Có lẽ vì mang hào quang nữ chính, tin tức nàng trở về nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Nghĩ đến nội dung trong sách, Diêu Phẩm Nhàn nhớ những gì miêu tả về tâm lý của Diêu Phẩm Nghiên khi hồi kinh.

Cùng với đó là những kẻ vốn dĩ ưa nàng, nay nhân cơ hội mà khiêu khích, công kích bằng lời , chờ đợi để xem nàng bẽ mặt.

giờ đây, khi nhớ tất cả những điều đó, Diêu Phẩm Nhàn chỉ cảm thấy… dường như là chuyện của mấy đời .

Ngay lúc , giọng của Tiểu Ngũ bỗng vang lên bên tai nàng: [Chủ nhân, cơ hội tới.]

—---------------------------

Tác giả lời : Ừm… tỷ tỷ trở

 

 

Loading...