Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc Thẩm Hàn Thanh đột ngột trở về kinh thực cũng trong dự đoán của Diêu Phẩm Nhàn. Tuy , khi chính miệng nương nhắc đến cái tên , nàng vẫn khựng một chút.
Theo như nguyên tác trong sách, Thẩm Hàn Thanh đúng là sẽ về kinh tầm thời gian , nên chuyện gì lạ. Chỉ là mấy hôm nay, nàng đang sống an nhàn, thư thái, chẳng lo nghĩ gì, phần vui quá hóa quên… đến mức quên mất rằng, còn một nhân vật lớn như thế sắp xuất hiện.
Nói cho đúng, nàng và Thẩm Hàn Thanh cũng coi là “ quen cũ”. Năm đó, khi vẫn còn là một thư sinh nghèo, từng cha nàng trúng mà cho ở nhờ trong phủ một thời gian.
Cha nàng đối với Thẩm Hàn Thanh, thể xem là nâng đỡ và mở đường cho . Vậy nên bây giờ công thành danh toại, về kinh, việc đầu tiên là đến bái kiến từng giúp .
Dĩ nhiên, lý do "bái kiến phụ " … lẽ chỉ là cái cớ. Nói cho cùng, mà thật sự gặp, thật sự tìm hiểu tình hình, là cha nàng, mà là nàng.
Người nên đến thì sớm muộn cũng sẽ đến, tránh cũng tránh . Diêu Phẩm Nhàn nghĩ , chút tiếc nuối: mới nghỉ ngơi hơn một tháng yên , mà sắp “lên dây cót” chuẩn ứng phó .
nếu nghĩ theo hướng khác, thì chuyện cũng chẳng điều tệ. Ít , nàng cơ hội… tích thêm tuổi thọ. Thế thì cũng đáng lắm chứ?
“Dĩ nhiên con còn nhớ Thẩm công t.ử.” Diêu Phẩm Nhàn : “Con nhớ năm đó khi kinh thi cử, từng ở nhờ trong phủ một thời gian. Phụ quý trọng tài học của , còn để dạy bọn con vài buổi ở học đường.”
Nói sơ lược vài câu về mối quan hệ giữa Thẩm Hàn Thanh và Diêu gia, nàng mới sang hỏi mẫu : “Lần trở về, còn đích đến phủ thăm hỏi, mẫu gặp mặt ạ?”
Nếu mẫu gặp Thẩm Hàn Thanh , Diêu Phẩm Nhàn cũng nhân cơ hội hỏi thăm chút ít tình hình của xưa . Muốn " ", thì mới dễ "trăm trận trăm thắng".
Bùi thị lắc đầu: “Cha con tiếp đãi ở ngoại viện, gặp. Nghe ông , mấy năm gặp mà Thẩm Hàn Thanh đổi nhiều lắm, chẳng còn giống như nữa.”
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Trước chỉ là một thư sinh nghèo, ngoài việc sách thi cử thì chẳng gì trong tay, tiền, thế, nên cư xử điềm đạm là . Còn bây giờ lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, chắc chắn khí chất cũng khác hẳn , thêm uy nghi nữa cũng là điều bình thường.”
Còn Thẩm Hàn Thanh rốt cuộc đổi thế nào, Bùi thị cũng thật sự bận tâm. Chỉ điều, khi thấy dáng vẻ hồ hởi, cung kính đến mức phần khúm núm của phu quân, bà liền cảm thấy khó chịu.
“Cậu hồi kinh bổ nhiệm Kinh Triệu Doãn, chức quan chính tam phẩm đó! Cha con mừng rỡ đến mức suýt nữa thì bay lên trời. Không những cho chuẩn tiệc rượu long trọng nhất, mà còn tắm rửa đồ, lên hương thắp nhang… Khách quý đến mấy cũng từng thấy ông cung kính đến thế. Ngay cả Vương gia đến phủ , cha con cũng khoa trương như .”
Biết mẫu đang bất mãn vì phụ quá mức xu nịnh, Diêu Phẩm Nhàn bật thành tiếng.
“Cũng đúng thôi, tình huống giống.”
Nàng hiểu rõ tính cách phụ , ông là kiểu suốt đời chỉ mơ trèo cao, vốn chẳng chút khí chất thanh cao nào của giới văn sĩ, mà đúng là một kẻ cáo già lọc lõi nơi quan trường.
“Vương gia là con rể của ông , chỉ cần con đến mức ầm ĩ tuyệt tình, thì cái quan hệ thông gia vẫn còn đó, biến mất . Thẩm đại nhân thì khác hẳn. Năm đó tuy từng ở nhờ nhà một thời gian, nhưng nếu thật lòng thì cũng chẳng ơn nghĩa sâu nặng gì. Huống chi hồi ở Diêu phủ cũng miễn phí, còn từng dạy học vài buổi ở học đường, xem như qua .”
“Giờ thì ? Người trở kinh thành trong vinh quang, còn trẻ mà đến chính tam phẩm, chắc chắn còn tiến xa hơn nữa.”
“Trong mấy năm mà thể thăng tiến nhanh , chắc chắn là Hoàng thượng coi trọng. Nếu cha con tạo quan hệ với , tới lúc then chốt, chỉ cần Thẩm đại nhân chịu mở lời đỡ vài câu mặt Hoàng Thượng, cũng đủ để ông vững vàng thêm vài năm nữa quan trường.”
“Còn Vương gia …” Diêu Phẩm Nhàn nhẹ giọng, ánh mắt sâu xa: “Vương gia chính trực, nghiêm minh, chuyện gì cũng theo nguyên tắc mà . Chính bản còn khinh thường chuyện thiên vị luồn cúi, thì thể nâng đỡ cho cha ? Hơn nữa, cha cũng rõ… trong lòng Vương gia, ông chẳng là quan trọng gì.”
Bùi thị thì sắc mặt đầy vẻ khó thành lời, thở dài một tiếng: “Cha con hảo, hao hết tâm sức, cố gắng đủ điều… chỉ mong đừng phí công vô ích, cuối cùng như giỏ tre múc nước.”
Diêu Phẩm Nhàn xong, khẽ nhíu mày.
Thẩm Hàn Thanh và Ngụy Vương vốn là hai trời sinh đối đầu. Trong sách, chỉ vì một tên là Diêu Phẩm Nghiên, mà Thẩm Hàn Thanh ngừng đối chọi với Vương gia, chẳng khác gì kẻ thù truyền kiếp.
Còn bây giờ, vị Ngụy Vương phi nguyên phối là nàng vẫn còn sống sờ sờ đấy, Thẩm Hàn Thanh chẳng cớ gì để ghen tuông vô lý nữa. xét đến chuyện giữa và Diêu Phẩm Nghiên, nàng đoán chắc Thẩm Hàn Thanh vẫn chẳng tí thiện cảm nào với phủ Ngụy Vương cả.
Trong sách, Vương gia là nam phụ, bao giờ đặt Thẩm Hàn Thanh mắt. Trong lòng Vương gia chỉ quốc gia, thiên hạ, vướng bận ân oán cá nhân. Chỉ là… giờ đây nếu Thẩm Hàn Thanh thực sự về là vì nàng - vợ cả của Ngụy Vương, thì Vương gia sẽ xử trí thế nào?
Vương gia sẽ vẫn thờ ơ như , buồn để ý đến?
Hay là… sẽ mặt bảo vệ nàng?
Sự trở đột ngột của Thẩm Hàn Thanh thực sự khiến tâm trạng Diêu Phẩm Nhàn rối bời. Mà dạo nàng cũng quá mệt mỏi vì đủ chuyện, nên càng quyết tâm hôm nay sẽ nghỉ ngơi, đến học đường.
Trước khi Vương gia trở về phủ, nàng lén trốn lên biệt viện.
Nằm dài giường cạnh cửa sổ, nàng để bản thả lỏng, uể oải như thể chẳng còn chút sức sống nào.
Nô tỳ thấy nàng vẻ khỏe, liền bước sờ trán nàng, lo lắng hỏi: “Cô nương mời đại phu trong phủ tới khám ạ?”
“Không .” Diêu Phẩm Nhàn vội xua tay: “Chỉ là dạo mệt quá, nghỉ một chút thôi.”
Nàng dám để nô tỳ mời đại phu chẩn mạch cho ? Cơ thể nàng hiện giờ khỏe như trâu mộng, bệnh tật gì. Nếu đại phu tới, chẳng sẽ lật tẩy việc nàng đang… giả bệnh để trốn học ?
Nô tỳ thấy nàng cũng sốt, sắc mặt tuy nhợt nhạt nhưng đến nỗi nào, nên cuối cùng cũng tin lời nàng mà lớn chuyện.
***
Ngụy Vương về đến phủ, ở tiền viện hôm nay Vương phi tới trại ngựa, liền ghé qua đó nữa mà thẳng đến hậu viện.
Khi bước phòng, Diêu Phẩm Nhàn vẫn còn đang giường. Nghe thấy , nàng lập tức tỏ vẻ dậy, giả vờ vùng vẫy như thể yếu ớt lắm.
Ngụy Vương nhanh hơn một bước, xuống mép giường, sát cạnh nàng, nghiêng hỏi bằng giọng quan tâm: “Vương phi thấy khỏe ?”
“Mấy ngày nay thật sự mệt quá… Hôm nay chỉ lười một chút thôi.”
Từ tư thế dài, nàng khẽ nhổm dậy, chủ động nghiêng , nhẹ nhàng tựa lòng . Giọng nàng pha chút nũng nịu: “Vương gia, thương lấy , vợ yếu mềm một chút … Thiếp thật sự chịu nổi nữa .”
Dám “ chịu nổi”, tức là vẫn còn sức đùa. Nếu thật sự chịu nổi, e là bế khám từ sớm.
dù đây cũng doanh trại, nàng lính của . Nếu hôm nay nàng học, cũng chẳng ép.
Vì , Ngụy Vương chỉ đáp nhẹ: “Hôm nay học thì thôi. Cứ nghỉ ngơi . Hôm nào học tiếp thì với .”
“Thiếp cảm tạ Vương gia thương tình.”
Nghe thấy , Diêu Phẩm Nhàn lập tức tươi tỉnh trở , chẳng buồn diễn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-70.html.]
Nàng vốn thông minh, thừa phu quân sớm nhận đang giả vờ yếu. Nếu giờ còn cố tiếp tục giả bệnh, thành khách sáo quá mức, xa cách cần thiết.
Nên khi tựa phu quân , nàng cũng rời nữa. Đã dịp phu thê cùng tâm tình, nàng bèn tranh thủ nhắc tới chuyện nương đến phủ lúc sáng.
Chuyện trong hậu viện xưa nay Ngụy Vương ít can thiệp, nếu nhạc mẫu thể thường xuyên phủ trò chuyện bầu bạn với Vương phi, thấy đó cùng là chuyện .
Vì thế, Ngụy Vương cũng từng dặn dò với Bùi thị, bà thể phủ bất cứ lúc nào, cần báo .
Nghe nàng nhắc, hỏi thẳng luôn: “Vậy hai gì?”
Với hiểu hiện tại về thê t.ử, Ngụy Vương thừa , nếu chuyện cần , nàng sẽ chẳng tự dưng nhắc đến một ngoài thế .
Thấy Vương gia hỏi thẳng, Diêu Phẩm Nhàn mỉm , hiểu ý.
“Thần và mẫu chỉ trò chuyện vài việc nhà, nhưng hôm nay bà nhắc tới một , một từng ở nhờ nhà đẻ thần một thời gian. Họ Thẩm, giờ về kinh, nhậm chức ở Kinh Triệu Doãn.”
Vừa , nàng cố ý tỏ tò mò, như chỉ vô tình tin, giờ mới hiếu kỳ tìm hiểu. Dĩ nhiên, những lời ngoài mục đích khéo léo nhắc cho Vương gia : hiện giờ tầm thường .
Nàng vẻ nghi hoặc, ngả gần hơn, cố lấy giọng nhẹ nhàng hỏi:
“Thần nhớ, chỉ là một thư sinh nghèo, từng sống nhờ trong nhà thần , còn dạy bọn nhỏ ở học đường một thời gian. Không ngờ bây giờ phụ xem trọng đến … Nghĩ chắc là bản lĩnh thật sự. Vương gia ở trong triều, từng gặp ạ?”
“Thẩm Hàn Thanh?” Ngụy Vương khẽ nhướng mày, nàng vài câu là đoán ai .
“Vâng, chính là đó.” Diêu Phẩm Nhàn khẽ gật đầu.
Vốn dĩ thích đem việc triều chính ở hậu viện, nhưng nàng đang dụng ý, mà từng liên quan đến nhà đẻ nàng, cũng coi như duyên, nên lược kể qua cho nàng .
“Thẩm Hàn Thanh từng nhậm chức ở địa phương, công trạng rõ ràng. Lần về kinh là để báo cáo công việc. Vừa khéo lúc Kinh Triệu Doãn cũ về hưu, chức vụ quan trọng, Lại Bộ mãi chọn phù hợp, Hoàng Thượng liền tạm thời chỉ định đảm nhiệm.”
Lời tuy ít, nhưng từng chữ rõ ràng, mang đúng chất quan, đủ thông tin, dư cảm xúc.
Diêu Phẩm Nhàn cũng thể moi thêm gì, vì thật nàng cũng nắm rõ . Chẳng qua, nàng nhắc nhẹ Ngụy Vương rằng họ Thẩm loại dễ đối phó.
Nàng nhẹ giọng, như vô tình thở dài: “Chỉ mấy năm ngắn ngủi, thăng liền mấy cấp. Mà vẫn còn trẻ… chắc con đường quan sẽ thuận lợi.”
Ngụy Vương liếc phụ nữ đang tựa vai , ánh mắt sâu xa. Hắn tiếp tục bàn chuyện , chỉ “Ừ” một tiếng cho lệ.
Diêu Phẩm Nhàn nhận thái độ , liền khéo léo đổi chủ đề. Chuyện nàng xong, chừng đó là đủ.
***
Mùa thu là thời điểm thích hợp nhất để ngoài, gió nhẹ lướt qua da mặt cũng mang theo một mùi hương dịu nhẹ của vụ mùa chín rộ, khiến lòng cũng nhẹ đôi phần.
Hôm , khi khỏi cung, thấy trời hãy còn sớm, Diêu Phẩm Nhàn liền chút hứng thú ghé qua Phấn Trang Các dạo một vòng.
Từ khi Vương gia tặng cho cây trâm lệ châu quý giá , nàng càng yêu thích ăn vận điểm trang rực rỡ, kiểu diễm hơn xưa.
Nàng nghĩ, chừng hôm nay Phấn Trang Các thêm vài món mới, chọn thứ hợp mắt.
Phấn Trang Các gọi là nhất nữ nhân phường của kinh thành, quả nhiên xứng danh. Cửa hiệu rộng lớn, chia thành ba tầng lầu, mỗi tầng đều bày biện tinh tế, lộng lẫy.
Vừa đặt chân , còn kịp kỹ bày biện bên trong, tay vẫn còn khẽ đỡ lấy Thanh Cúc, thấy một tiểu sai trong tiệm nhanh nhẹn bước đến, mặt mày tươi rói, giọng cung kính ngập ngừng nịnh nọt: “Phu nhân, mời lên lầu .”
Khí chất nàng, từ dung nhan đến y phục đều rõ ràng mang theo dấu ấn của cung đình, là thể tùy tiện. Gã sai vặt liếc một cái hiểu, đây là vị khách lớn, thể để lầu chọn đồ như thường.
Phấn Trang Các tổng cộng ba tầng, càng lên cao thì châu báu, trang sức càng tinh xảo, mắt, và đắt đỏ.
Hôm nay, Diêu Phẩm Nhàn tới cũng chẳng vì tìm món gì đặc biệt, chỉ là hứng, chọn vài món lạ mắt khác kiểu một chút để đổi.
Mà tầng , những kiểu nàng từng xem qua, cơ hồ còn gì đáng để nàng dừng chân.
Cho nên, nàng chẳng khách sáo, chỉ gật đầu, thong thả theo bước gã tiểu sai, thẳng lên tầng ba.
Lên đến tầng ba, gã sai vặt mời Diêu Phẩm Nhàn chờ một lát vội rời . Nàng đoán chắc là lấy bộ trang sức quý trong tiệm, nên chỉ yên lặng đợi.
Không lâu mang và điểm tâm đến. Mùi thơm ngát, loại thường. Diêu Phẩm Nhàn nhấp một ngụm, nhàn nhã thưởng thức.
Vị trí nàng gần cửa sổ, từ cao xuống, nhà cửa trong kinh thành san sát. Trời chạng vạng, ánh hoàng hôn rủ nhẹ xuống đường chân trời như gấm.
Nàng đợi trang sức mang đến, ngắm cảnh thì bỗng thấy một giọng nam ấm áp vang lên: “Bộ trang sức bao nhiêu tiền?”
Giọng dễ , khiến nàng theo bản năng đầu . Người mặc áo lam nhạt, tóc b.úi cao, dáng cao gầy, thẳng như trúc mưa.
Chỉ là lưng nên nàng thấy rõ mặt.
Vốn cũng chẳng để ý, nhưng chuyện với chính là gã sai vặt đưa nàng lên. Chỉ thấy đ.á.n.h giá đối phương một lượt : “Công t.ử, thật xin . Bộ trang sức là mang cho một vị phu nhân xem. Nếu phu nhân chọn, tiểu nhân mới thể đưa cho ngài xem . Ngài thể chờ một lát?”
Phấn Trang Các luôn phân biệt rõ khách quý với khách thường. So với Diêu Phẩm Nhàn, rõ ràng kém một bậc.
Vừa nhắc đến , Diêu Phẩm Nhàn định dậy bước .
kịp , đối phương về phía nàng theo ánh mắt gã sai vặt.
Khi thấy rõ gương mặt , nụ môi nàng khựng .
Là ?
May mà hôm nay nàng đội mũ rèm che, nhận nàng.
Người bước tới, thái độ nhã nhặn: “Phu nhân, ngài chọn bộ trang sức ? Nếu , thể nhường cho tại hạ?”
Diêu Phẩm Nhàn nghĩ ngợi, thản nhiên đáp: “Không .”