Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào thời điểm trong nguyên tác, Diêu Phẩm Nghiên gặp Thẩm Hàn Thanh. Hơn nữa, vì trong truyện, mang danh Ngụy Vương phi là nàng đang lâm bệnh liệt giường, nên Diêu Phẩm Nghiên vẫn luôn khao khát vị trí kế phi của Ngụy Vương.

, Diêu Phẩm Nghiên cứ ở trong kinh một thời gian khá dài, từng rời khỏi kinh thành, thậm chí còn từng đến thăm nhà đẻ Ông gia.

Thế mà bây giờ, nàng chuẩn rời kinh. Nghĩ đến chi tiết đó, rõ ràng mạch truyện đổi.

Quan trọng hơn, tại thời điểm nàng bất chấp nguy hiểm ở phương Nam, quan tâm đến sự an của bản , cũng chẳng màng đến sự phản đối của bà cụ và cha , nhất quyết ? Nàng nghĩ, đáp án trong lòng chắc là đúng.

Trong nguyên tác, nàng từng thực sự đối đầu với Diêu Phẩm Nghiên. Vì chẳng bao lâu , nàng cũng sẽ biến mất khỏi câu chuyện. Việc Diêu Phẩm Nghiên trở thành kế phi của Ngụy Vương lấy Thẩm Hàn Thanh đều do chính nàng quyết định.

Hiện giờ, nàng – Ngụy Vương phi – vẫn đang sống yên , địa vị vững như núi, ai thể lay chuyển. Giữa nàng và Diêu Phẩm Nghiên nhiều đối đầu, mối quan hệ tỷ vốn chẳng thiết, giờ càng thêm căng thẳng. Trong lòng Diêu Phẩm Nghiên vì thế mà sinh oán hận.

Không chỉ oán, Diêu Phẩm Nghiên còn lòng ganh đua. Vì lúc , Thẩm Hàn Thanh trong mắt nàng còn đáng giá.

Muốn vượt mặt nàng, Diêu Phẩm Nghiên chỉ thể tìm một đàn ông phận, địa vị cao hơn Ngụy Vương để nương tựa. Mà trong thiên hạ, địa vị cao hơn Ngụy Vương chỉ hai: một là Hoàng thượng, một là Thái t.ử.

Hoàng thượng dù là thiên t.ử, nhưng tuổi cao, nghĩ đến thôi nàng cũng chẳng để mắt tới.

Thế nên, nàng nhắm Thái t.ử.

sống từ kiếp , nàng tất nhiên rằng mùa thu đông năm nay sẽ xảy một trận chiến với hải tặc. Mà dẫn quân dẹp hải tặc cứu dân, chính là Thái t.ử Đông Cung.

Nàng hẳn cũng rõ Thái t.ử phi tương lai là ai. Vậy nên nhất quyết đòi về phương Nam, thể là để phá vỡ duyên phận giữa Thái t.ử và Đường thị, chiếm lấy vị trí đó.

Nàng trở thành Thái t.ử phi!

“Nhàn nhi, con ? Nhàn nhi?”

Thấy sắc mặt con gái bỗng dưng trở nên tái nhợt, Bùi thị gọi mấy tiếng liền nhưng nàng vẫn đáp , khỏi lo lắng đưa tay khẽ đẩy con một cái.

Lúc Diêu Phẩm Nhàn mới sực tỉnh, vội vàng thu vẻ hoảng hốt và lo âu mặt, cố gắng gượng mẫu .

“Không ạ.” Nàng khẽ lắc đầu, cũng định đem những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng . Dù , e cũng chẳng , nên chỉ khẽ bảo: “Con chỉ thấy lạ, phương Nam đang hải tặc, triều đình còn giao cả binh quyền cho Thái t.ử đích xuất chinh. Trong tình thế như , đại cô nương còn dám một chạy đến Ôn gia mà chẳng sợ nguy hiểm chút nào.”

“Phải đó.” Bùi thị cũng lấy khó hiểu, gật đầu đáp. “Từ nhỏ đại cô nương nuông chiều, tính tình vốn yếu đuối. Bình thường sống ở kinh thành còn lười biếng chẳng khỏi cửa. Giờ phương Nam rối ren như thế, mà nàng thà đắc tội với tổ mẫu và phụ nàng , cũng quyết chịu nhượng bộ. Nhìn thế nào cũng thấy, cứ như biến thành một khác . Ta thật sự hiểu nổi.”

Diêu Phẩm Nhàn chỉ nhàn nhạt : “Nghĩ mãi cũng thì đừng nghĩ nữa. Dù việc cũng chẳng liên quan gì đến chúng .”

.” Bùi thị gật đầu: “Ta ở nhà còn tránh nàng còn chẳng kịp, lo việc của nàng ? Dù nàng tasống , cũng là lựa chọn của chính nàng . Tóm , chẳng liên can gì đến nhà cả.”

Không ngờ mẫu vẫn còn suy nghĩ mãi về chuyện , Diêu Phẩm Nhàn liền chuyển đề tài sang chuyện vui để dịu khí.

“Con Vương gia , Triều ca nhi trong quân doanh biểu hiện . Tuy thông minh xuất chúng nhất, nhưng nó chịu khó, tinh thần xông pha cũng mạnh mẽ, cực kỳ nghiêm túc, giữ đúng kỷ luật. Vương gia khen ngợi nó.”

Vừa nhắc đến đứa cháu ngoại bên nhà đẻ, Bùi thị liền vui vẻ hẳn lên.

“Mấy hôm đến thăm bà ngoại con, đại cữu mẫu* con cũng . Sau Bùi gia, e là trông cậy đứa nhỏ .”

*Đại cữu mẫu: Mợ cả bên ngoại của Diêu Phẩm Nhàn.

Diêu Phẩm Nhàn cũng gật đầu : “Triều ca nhi là đứa trẻ chí tiến thủ, con tin chắc rằng nhất định thể vực dậy Bùi gia.”

Quả nhiên, khi chuyển sang chuyện vui, Bùi thị liền tạm quên chuyện của Diêu Phẩm Nghiên.

trong lòng Diêu Phẩm Nhàn, chuyện vẫn thể nguôi ngoai. Không nàng nghĩ Diêu Phẩm Nghiên xứng Thái t.ử phi. Chỉ là, nếu nàng dựa việc sống để cướp lấy duyên phận giữa Thái t.ử và Đường thị, thì Đường thị sẽ ?

Trong truyện, dù Đường thị chỉ xuất hiện thoáng qua, nhưng vẫn thể thấy nàng và Thái t.ử tình cảm .

Hơn nữa, về Thái t.ử thể hòa thuận thật lòng với Hoàng hậu, phần lớn cũng là nhờ Đường thị giữa thu xếp. Một mối quan hệ chồng – nàng dâu êm như , tình cảm mẫu t.ử hài hòa như thế, Diêu Phẩm Nhàn ai hỏng.

Về Diêu Phẩm Nghiên trong sách, nàng tiện đ.á.n.h giá. Diêu Phẩm Nghiên của hiện tại… rõ ràng lợi ích mờ mắt. Nàng cố tình tiếp cận Thái t.ử, vì tình cảm, mà là giành lấy mối duyên lẽ thuộc về khác, chỉ để vượt mặt nàng – một Ngụy Vương phi mà nàng luôn so bì, tranh cao thấp.

Nếu thật sự tỷ hai trở thành chị em dâu, e là Diêu Phẩm Nghiên sẽ dừng ở đó. Nếu Hoàng hậu vẫn đối đãi với nàng, Diêu Phẩm Nghiên chắc chắn sẽ sinh lòng ghen ghét. Đến lúc đó, nếu nàng châm ngòi ly gián, thì mối quan hệ mẫu t.ử giữa Thái t.ử và Hoàng hậu e rằng khó mà còn yên .

Cho nên, dù là vì đại cục vì bản , Diêu Phẩm Nhàn đều để Diêu Phẩm Nghiên toại nguyện.

Vừa tiễn Bùi thị khỏi, Diêu Phẩm Nhàn lập tức gọi Tiểu Ngũ để chuyện.

[Tiểu Ngũ, lúc nãy mẫu gì, ngươi thấy ?] Diêu Phẩm Nhàn hỏi trong lòng. [Giờ thật sự thể tìm lý do gì để cũng xuống phía Nam. Nếu cứ chần chừ đến đầu xuân năm , e là lúc đó quá muộn . Ngươi cách gì ?]

Chính bởi vì hiện tại nàng tìm lý do thích hợp để rời kinh, mà thời gian thì còn nhiều, Diêu Phẩm Nhàn càng lúc càng sốt ruột.

Tiểu Ngũ vẫn luôn ở bên, nên nàng lên tiếng, nó liền đáp lời.

[Chủ nhân đừng vội, việc dễ .]

Nghe nó , Diêu Phẩm Nhàn liền thấy nhẹ cả lòng.

Nàng định hỏi cụ thể nên thế nào, Tiểu Ngũ tiếp lời: [Chủ nhân quên ? Người còn thể dùng chức năng “đổi giá trị lấy vật”.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-76.html.]

Tuy là thể dùng, nhưng chuyện lớn như thế , nếu một nữa mở tính năng “đổi giá trị lấy vật”, e rằng sẽ tốn ít. Nàng vất vả lắm mới tích góp ba năm tuổi thọ, giờ dùng, quả thật chút nỡ.

Cảm nhận sự do dự của nàng, Tiểu Ngũ liền tiếp: [Chủ nhân, Thái t.ử và Đường thị là một đôi phu thê do trời định sẵn, duyên phận trời ban. Nay kẻ phá hỏng nhân duyên , đó là hành vi nghịch đạo trời, trái lẽ thường. Nếu giờ khắc chủ nhân tay ngăn chặn, là trời hành đạo, là chuyện . Mà là việc thiện, thì cái giá trả tự nhiên sẽ nhiều. Hơn nữa…]

Tiểu Ngũ đến đây bỗng dừng , như cố ý giữ chút hồi hộp.

Diêu Phẩm Nhàn nóng ruột, lập tức hỏi: [Hơn nữa cái gì?]

Lúc Tiểu Ngũ mới thong thả tiếp: [Hơn nữa, nếu chủ nhân thành nhiệm vụ “cứu vớt nhân duyên trời định”, sẽ nhận phần thưởng cực lớn. Mà phần thưởng đó, so với chi phí hiện tại bỏ , sẽ vượt xa nhiều. Cho nên, đây là một cuộc trao đổi hề lỗ vốn.]

[Còn chuyện như ?] Chỉ trong chớp mắt, tâm trạng Diêu Phẩm Nhàn như trải qua một cuộc lội ngược dòng. Từ bất an lo lắng, phút chốc hưng phấn thôi.

Có chút dám tin, nàng hỏi: [Ngươi lừa đấy chứ?]

Tiểu Ngũ lập tức tỏ vẻ vui, giọng cũng vội vàng hơn: [Ta là hệ thống nghiêm túc, việc theo chức năng quy định, thể gạt !]

[Tốt , , tin ngươi!] Diêu Phẩm Nhàn vội vàng đáp, tâm tình yên tâm trở .

chính chủ nhân nghi ngờ, Tiểu Ngũ rõ ràng chút vui. Giọng tiếp theo cũng mang theo vài phần lười nhác, uể oải.

[Vậy nên mấy ngày tới chủ nhân cần chăm chỉ một chút, đừng cứ mãi nghỉ ngơi ngủ nướng nữa. Tuy phần thưởng phong phú, nhưng đó cũng cần chút đầu tư. Đừng để đến lúc dùng giá trị thọ mệnh để trao đổi thấy tiếc nuối. Nhân lúc còn sớm, chi bằng nhanh ch.óng bắt tay việc .]

Bị trúng tim đen, Diêu Phẩm Nhàn cũng chút chột hổ. Mấy ngày nay đúng là nàng lười biếng, sống thảnh thơi quá đỗi.

nghĩ đến lâu nữa nàng thể phá tan kế hoạch của Diêu Phẩm Nghiên, bảo vệ mối lương duyên trời định giữa Thái t.ử và Đường thị, đó còn nhận một phần thưởng giá trị tuổi thọ hậu hĩnh... Nghĩ thôi mà lòng nàng hừng hực quyết tâm.

[Yên tâm , từ giờ nên .]

Diêu Phẩm Nhàn nghiêm túc đáp lời, đó hỏi: [Khi nào Diêu Phẩm Nghiên bắt đầu tiếp cận Đường thị, ngươi thể nhắc một tiếng ?]

Tiểu Ngũ đáp: [Chủ nhân cứ yên tâm. Hiện giờ kích hoạt chức năng bảo hộ “lương duyên trời định CP”. Hễ bất kỳ hành động nào phá hoại mối duyên , chủ nhân đều sẽ lập tức cảm nhận . Khi , chủ nhân thể dùng giá trị thọ mệnh để trao đổi, bảo vệ nhân duyên .]

[Như thế thì còn gì hơn nữa.] Diêu Phẩm Nhàn cảm thán, trong lòng khỏi nhẹ nhõm và yên tâm hơn hẳn.

***

Diêu Phẩm Nghiên rời khỏi kinh thành giữa tháng Mười. Cả quãng đường từ kinh thành đến huyện Dao mất hơn một tháng. Sau khi dừng ở huyện Dao vài ngày, nàng tiếp tục hành trình tới huyện Du Đồng, và mất thêm bảy tám ngày.

Cuối cùng, khi Diêu Phẩm Nghiên đến huyện Du Đồng là giữa tháng Chạp, chỉ còn chút nữa là hết năm.

Lúc ở kinh thành, gió bắc bắt đầu gào thét, thời tiết trở nên lạnh lẽo. Tuyết rơi dày, kéo dài suốt mấy ngày, mãi đến hôm nay tuyết mới ngừng, trời cũng tạm thời sáng sủa hơn. Diêu Phẩm Nhàn liền tính cung thăm Thái hậu, Quý phi và Hoàng hậu nương nương.

Vừa cung, nàng thấy các cung nhân đều vui vẻ, ai cũng tươi như đang đón Tết.

Diêu Phẩm Nhàn hỏi một cung nữ thì mới , hóa quân đội ở phương nam chiến thắng!

Trong buổi thiết triều mới đây, tin chiến thắng truyền đến. Thái t.ử dẫn quân tới Đông Hải từ một tháng . Lần giao chiến đầu tiên, quân của Thái t.ử đ.á.n.h bại quân địch nhanh ch.óng. Sau đó, Thái t.ử bày binh bố trận, chỉ trong nửa tháng, quân địch liên tục rút lui.

Tin chiến thắng còn nếu gì bất ngờ, chiến tranh sẽ kết thúc sớm.

Hoàng Thượng mừng rỡ, ban thưởng cho tất cả các cung nhân trong cung.

Diêu Phẩm Nhàn cũng vui mừng vì Thái t.ử thắng trận nhanh ch.óng, nhưng vì những gì sắp xảy đó, trong lòng nàng vẫn lo lắng, thể vui vẻ như những khác.

Sau khi cung thăm Hoàng hậu tại Khôn Ninh Cung, Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục đến Chiêu Nhân Cung để thăm Quý phi.

Trên đường tới Chiêu Nhân Cung, nàng tình cờ gặp Thục phi từ phía Cần Chính Điện đến.

Lâu Diêu Phẩm Nhàn gặp Thục phi, thấy bà từ xa, Diêu Phẩm Nhàn liền tính toán trong lòng. Bây giờ là tháng Chạp, Thục phi chịu hình phạt của Thái hậu tám tháng, tức là còn ba tháng nữa.

Bỗng nhiên, Diêu Phẩm Nhàn nảy một ý tưởng, liền hiệu cho nô tỳ bên cạnh là Thanh Cúc. Thanh Cúc hiểu ý, lặng lẽ đến gần.

Diêu Phẩm Nhàn nhỏ mấy câu tai Thanh Cúc, đó Thanh Cúc gật đầu.

Sau đó, Thanh Cúc tiếp tục bên cạnh Diêu Phẩm Nhàn, lớn tiếng : "Nương nương, bây giờ thật sự , Thái t.ử và Hoàng hậu nương nương chỉ giải quyết sự hiểu lầm đây, mà hiện nay chiến sự phía nam cũng tin vui. Thái t.ử chỉ gửi quân báo về kinh, mà còn đặc biệt gửi phong thư về cho Hoàng hậu nương nương. Mới khi Hoàng hậu nương nương thư, ngài vui mừng đến mức thể giấu ."

"Ngoài , còn lời khen dành cho vương phi, rằng ít nhiều nhờ ngài. Trước đây, khi Thái t.ử chiến trường, Hoàng hậu nương nương luôn ngăn cản, cho ngài . Nếu nhờ sự can thiệp của vương phi, khuyên nhủ Hoàng hậu, thì mẫu t.ử họ thể hòa thuận như bây giờ. Khi Hoàng hậu nương nương thư của Thái t.ử, nô tỳ cũng mặt, một vài câu. Dù Thái t.ử ở phương nam, nhưng mỗi chữ trong thư đều đầy ắp sự nhớ nhung và tình cảm dành cho Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương cần trả lời thư, nhưng nô tỳ rõ ràng thấy Hoàng Hậu nương nương mỉm . Cảm giác vui mừng phát từ tận đáy lòng, thể giấu diếm ."

Chủ tớ Thục phi dần tiến gần, Diêu Phẩm Nhàn liếc một chút, nhưng vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh. Nàng chỉ khẽ nghiêng đầu Thanh Cúc, tiếp tục : "Ngươi nhớ, Thái t.ử dù cũng là con của Hoàng hậu, huyết mạch của họ là giống . Khi Thái t.ử còn nhỏ, ngài hiểu chuyện, khiến Hoàng hậu vui, nhưng bây giờ Thái t.ử trưởng thành, ngài còn điều gì hiểu. Vì thế, hiện giờ mẫu t.ử hòa thuận là chuyện đương nhiên."

Thanh Cúc vẫn quên công lao của Diêu Phẩm Nhàn, liền : " cảm ơn vương phi. Nếu nhờ ngài hòa giải, bọn họ nhanh ch.óng hòa thuận như . Giờ thứ thỏa, chắc chắn sẽ còn hiềm khích nữa."

Diêu Phẩm Nhàn từ chối, xem như nhận công lao đó.

Ngay đó, nàng bất ngờ đầu thấy chủ tớ Thục phi đến mặt , liền giật nhận .

Diêu Phẩm Nhàn ngạc nhiên: "Thục phi nương nương?"

 

 

Loading...