Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:47:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Ngụy Vương bề ngoài thì tỏ mạnh mẽ và giữ thể diện, nhưng trong lòng vô cùng buồn bã. Nàng mấy ngày qua quan tâm đến cha con họ. Nàng nghĩ đến cảm xúc của con trai, nhưng từng thực sự nghĩ đến .
Lẽ nên tranh giành tình cảm với con, cũng nên vì một cây nỏ mà giận dỗi. cũng chẳng hiểu vì giận, chỉ là kiềm cảm xúc.
Hắn nhăn mặt, để nàng là đang giận, chờ nàng đến dỗ. Cũng nổi cáu, trút hết những bức bối trong lòng, bao nhiêu khó chịu với nàng mấy ngày nay, đều thể hiện cho nàng thấy.
cuối cùng, vẫn chọn cách im lặng chịu đựng, vẫn giữ thể diện.
Bởi vì nhận , giận nàng cho trò... hình như .
Hắn vốn dễ cảm xúc chi phối, nếu lúc thật sự nổi giận, cơn giận sẽ trút hết lên nàng. Trừ khi còn sống yên với nàng nữa, còn thì dọn dẹp hậu quả và dỗ nàng cơn giận, sẽ bỏ nhiều công sức.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn chọn cách kiềm chế cơn giận của .
Chọn im lặng. Chọn tỏ như thể chẳng hề bận tâm.
Đến giờ, Diêu Phẩm Nhàn cũng xem như hiểu đàn ông . Nàng mà như thế , chắc chắn là đang giận. Nếu giận thật, thì giờ sớm đem cây nỏ từ Khang An cung nghiên cứu cho thỏa .
Càng tỏ thờ ơ, càng cho thấy trong lòng yên.
Chỉ cần vẫn để tâm... thế là đủ .
Lúc , vẫn còn để tâm, chỉ cần lát nữa nàng mang cây cường cung tặng cho , đến khi đó thể nào cũng sẽ cảm động.
Nghĩ , Diêu Phẩm Nhàn vỗ nhẹ vai con trai : “Cha con hôm nay bận, con viện chơi một lát . Chút nữa còn ăn cơm, đến lúc đó nương sẽ gọi con .”
Khang An mừng rỡ, ôm nỏ chạy ngay.
Tiễn con , Diêu Phẩm Nhàn đầu sang phu quân. Chỉ thấy lúc đang cúi đầu, hết nghịch tay áo xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích ngón tay cái. Rõ ràng thì rảnh rỗi, nhưng bộ như đang bận rộn chuyện gì đó.
Diêu Phẩm Nhàn bật , chủ động lên tiếng: “Thiếp cũng lễ vật tặng cho Vương gia.”
Động tác tay Ngụy Vương bỗng khựng , chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh về phía nàng.
Nàng hài lòng với biểu cảm hiện tại của , Diêu Phẩm Nhàn tiến lên một bước, chủ động nắm lấy bàn tay to của kéo về phía nội thất.
Ngụy Vương từ chối, nhưng cũng chủ động. Chỉ để mặc nàng nắm tay dắt , bước chân dài chậm rãi theo , y như một chú đại cẩu ngoan ngoãn lời.
Sau khi hai bước trong nội thất, Thanh Cúc nhanh ch.óng hiệu cho các cung nữ lui hết ngoài, để ai ở hầu hạ. Trong phòng lúc chỉ còn hai phu thê. Diêu Phẩm Nhàn để Ngụy Vương xuống , còn thì đến một góc kín, lôi món quà giấu kỹ từ .
Chiếc cung lớn hơn cây nỏ nhiều, mà nếu là loại đủ sức kéo căng với lực tay của Vương gia thì chắc chắn cũng khá nặng.
Diêu Phẩm Nhàn dùng khá nhiều sức, nên dứt khoát ôm luôn cả cây cung mang đến.
“Cây cung là tặng cho Vương gia.” Nàng .
Ngụy Vương thấy nàng ôm một cây cung lớn bước tới, lập tức dậy. Nhìn thấy nàng vất vả như , liền bước lên một bước, duỗi tay đón lấy.
Thấy đưa tay đón lấy liền giương thử cây cung, Diêu Phẩm Nhàn : “Thiếp rành mấy chuyện , chỉ là hỏi qua ý kiến của thợ rèn. Cũng Vương gia thích nữa.”
Thử xong, Ngụy Vương nghiêng mắt nàng.
“Bổn vương thích.” Ánh mắt nóng rực, giọng đầy chắc chắn.
“Vương gia thích, thì tâm ý của uổng phí .” Nàng cố ý chọc ghẹo, vẻ ngập ngừng, : “Vương gia lúc nãy... buồn ? Thiếp thấy sắc mặt hình như lắm.”
Chỉ trong chớp mắt, tâm trạng Ngụy Vương đổi . Vừa mới còn buồn bã là thế, giờ vui mừng đến mức khó giấu.
Thế nhưng, dù là buồn vui, dẫu cảm xúc mãnh liệt thế nào, cũng hiếm khi thể hiện ngoài quá rõ.
Lúc , vẫn cầm cây cung trong tay, nghiêng đầu, chăm chú nữ nhân mặt rời mắt.
Đến nước … nhận mấy tâm tư nhỏ nhặt và chút tinh nghịch trong cách nàng trêu chọc chứ?
Hắn giữ vẻ mặt nghiêm nghị nữa, khẽ mỉm hỏi: “Vậy … Vương phi đang trêu chọc Bổn vương ?” Giọng điệu mang theo chút ý tứ " sẽ tính sổ".
“Không mà.” Diêu Phẩm Nhàn giả vờ ngây thơ.
“Thiếp trêu Vương gia chỗ nào chứ? Thiếp gì . Mấy chuyện Vương gia tưởng tượng trong lòng … là do Vương gia tự nghĩ , liên quan gì hết nha.”
“Thật ?” Ngụy Vương nhàn nhạt hỏi , chậm rãi bước về phía nàng.
Diêu Phẩm Nhàn rõ định gì, nhưng bản năng mách bảo rằng lúc tuyệt đối nên để bắt . Thế là nàng nhanh ch.óng chuẩn thời cơ, định chạy.
vẫn chậm một bước.
Ngụy Vương hình cao lớn, động tác nhanh nhẹn, tay dài chân dài, nàng căn bản thể nào thoát khỏi lòng bàn tay .
Khi bắt , nàng lập tức kéo một vòng tay chắc chắn.
Chỉ là, ôm nàng hành động gì quá đáng, chỉ siết c.h.ặ.t nàng lòng, cánh tay vòng quanh thể nàng thật c.h.ặ.t, áp mặt má nàng, khẽ chạm .
“Mấy ngày , lạnh nhạt với Bổn vương như ?” Hắn hỏi, giọng điệu thấp, mang chút ủy khuất như thể một đứa trẻ bỏ rơi.
Diêu Phẩm Nhàn , cuối cùng nàng cũng thể trốn thoát chuyện .
“Thiếp lạnh nhạt với Vương gia.” Nàng nhẹ nhàng giải thích: “Thiếp chỉ là… chỉ là Hoàng hậu nương nương ảnh hưởng, tâm trạng thôi.” Nàng khẽ ngập ngừng, nhưng đành lấy Hoàng hậu lý do.
“Thật ?” Ngụy Vương rõ ràng tin.
Nếu nàng , cũng sẽ tin, tiếp tục truy vấn nữa.
Diêu Phẩm Nhàn : “Hiện giờ Thái t.ử sắp về kinh, Hoàng hậu vui mừng, cũng vui theo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-85.html.]
“Vương phi thiện tâm, Bổn vương mà.” Hắn khàn giọng, nhỏ nhẹ nhàng hôn lên sợi tóc của nàng: “Vậy , luôn vui vẻ. Nếu điều gì vui, nhất định với Bổn vương.”
“Vâng.” Nàng khẽ đáp, tựa n.g.ự.c như một chú chim nhỏ, tận hưởng cảm giác ấm áp.
Ngụy Vương một tay ôm nàng, tay còn nắm cây cung. Ngón tay vô tình chạm một chỗ gồ ghề, cảm thấy lạ lạ, liền vuốt nhẹ, nghiêng đầu kỹ. Lúc , mới phát hiện cung khắc hai chữ nhỏ xinh ở tay cầm.
Đến lúc , còn cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị nữa, mà ngay lập tức phá lệ , nụ tươi rói hiện lên mặt.
Vương gia đúng là dễ động lòng, chỉ cần một chút quan tâm, thể quên những chuyện vui đây, tiếp tục hòa hợp với nàng như thường.
Thấy , Diêu Phẩm Nhàn trong lòng nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng gỡ bỏ.
***
Không lâu , Thái t.ử bí mật kinh thành. Cùng lúc đó, Hoàng Thượng cũng tuyên bố triều đình rằng Thái t.ử bình phục và khỏe mạnh.
Sau khi Hoàng Thượng gặp Thái t.ử, thấy thật sự vấn đề gì, lúc mới cảm thấy yên tâm. Hai phụ t.ử trò chuyện vài câu đơn giản, Hoàng Thượng : “Đi gặp mẫu hậu ngươi , thỉnh an nàng để nàng yên tâm. Còn nữa…”
Hoàng Thượng ngập ngừng một chút, nhưng cuối cùng vẫn : “Trong mấy ngày ngươi ở kinh, Thục phi lo lắng và nhớ mong ngươi.”
Thái t.ử phản ứng gì lớn, nhưng ngay lúc đó, Tề Vương xong hừ nhẹ, vẻ mặt đầy khinh thường.
Hoàng Thượng liếc mắt Tề Vương, Tề Vương dù thu chút biểu cảm, nhưng sắc mặt vẫn khó chịu.
Thái t.ử cúi đầu, sắc mặt bình tĩnh, một chút d.a.o động.
“Vậy nhi thần cáo lui .” Thái t.ử ôm quyền, cung kính .
Tề Vương cũng ôm quyền, : “Nhi thần cũng cáo lui.”
Dù , Thái t.ử thể khỏe mạnh mặt Hoàng Thượng mà hề tổn thương gì, điều khiến Hoàng Thượng thật sự vui mừng. Vì , ông liền với Tề Vương: “Lần ngươi lập công lớn, hôm nay trẫm còn nghĩ nên thưởng ngươi thế nào. Chờ trẫm nghĩ kỹ , sẽ bổ sung phần thưởng cho ngươi.” Rồi ông : “Ngươi suy nghĩ kỹ, xem gì. Nếu quá phận, trẫm nhất định sẽ đồng ý với ngươi.”
Lúc , Tề Vương thật sự xin chỉ tứ hôn, để thể Uyển Thấm gả cho , nhưng chỉ trong một khoảnh khắc xúc động, cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ.
Dù khi cuộc chuyện giữa Thái t.ử và , dù đường trở về luôn suy nghĩ về chuyện , cân nhắc kỹ càng và trong lòng suy nghĩ ngày một nhiều. chuyện đơn giản, chắc chắn đợi một thời điểm thích hợp mới thể đưa .
Việc dễ dàng để .
Trước khi dám xin Hoàng Thượng ban chỉ tứ hôn, Tề Vương tôn trọng mong của Mạnh Uyển Thấm, cũng tôn trọng ý kiến của Mạnh gia.
Vì , chỉ khẽ cúi đầu : “Nhi thần tạ ơn phụ hoàng.”
…
Rời khỏi Cần Chính Điện, Tề Vương nhịn mà châm chọc Thái t.ử vài câu.
“Nếu Thục phi nương nương lo lắng, nhớ mong Thái t.ử như , chi bằng Thái t.ử nên đến Trường Xuân Cung , thăm hỏi Thục phi một chút ? Mẫu hậu thì . Dù gì trong lòng Thái t.ử, mẫu t.ử Thục phi mới là ruột thịt nhất mà, đúng ?”
Thái t.ử để tâm đến giọng điệu mỉa mai lẫn vẻ chua chát của , chỉ thản nhiên hỏi : “Ngươi nghĩ kỹ ?”
Đây là chuyện riêng giữa hai , Thái t.ử rõ , nhưng Tề Vương lập tức hiểu hàm ý trong câu hỏi đó.
Chỉ một câu thôi, khiến nghẹn lời.
“Ta nghĩ . nghĩ thì liên quan gì đến ngươi?” Tề Vương vốn dĩ đang phiền lòng vì việc đó, nên mở lời từ . Giờ Thái t.ử chủ động nhắc đến, trong lòng lập tức bực bội, vui chút nào.
Thái t.ử để ý đến sự bực bội nóng nảy lúc của , chỉ bình thản tiếp: “Ta , ngươi đang chờ một thời cơ thích hợp để mở lời. Nghĩ như là đúng. Nếu thời điểm đúng, chỉ e chuyện sẽ phản tác dụng.”
Rồi tiện thể chỉ cho một chiêu: “Có điều, đừng trách nhắc nhở ngươi . Nếu ngươi thực sự việc thành, nhất định đến xin Thái hậu tổ mẫu giúp đỡ. Chỉ cần lão nhân gia chịu mở miệng, chịu về phía ngươi, thì bên phụ hoàng và mẫu hậu sẽ dễ ăn hơn nhiều.”
Trong lòng Tề Vương cũng cảm thấy lời lý, nhưng thừa nhận.
Chỉ hừ lạnh một tiếng đáp: “Ta thế nào là chuyện của , ngươi lo việc của . Lát nữa đến gặp mẫu hậu, ngươi cũng đừng buột miệng lỡ lời.”
Huynh hai cứ thế, một bình tĩnh điềm đạm, một nóng nảy khó chịu, lời qua tiếng suốt dọc đường, cùng hướng về Khôn Ninh Cung.
…
Mà lúc , tại Trường Xuân Cung, khi tin Thái t.ử thật sự trở về cung, mà còn là do Tề Vương đích đưa về, Thục phi tức giận đến mức suýt nữa phát hỏa tại chỗ.
Trước đó, bà là Hoàng hậu mơ thấy chỗ ở của Thái t.ử, Hoàng Thượng mới vì mà phái Tề Vương tìm. Bà vốn cho rằng đó chẳng qua là do Hoàng hậu đa tình tự tưởng tượng, hoặc là mưu kế của Hoàng Hậu mà thôi. Bà tin Tề Vương thực sự thể tìm .
Thậm chí, Bà còn đang chờ để xem Tề Vương tay về, chờ xem Hoàng hậu thiên hạ chê .
Nào ngờ, Thái t.ử thật sự Tề Vương đưa trở cung.
Bà thật sự hiểu nổi, chẳng lẽ Thái t.ử thật sự hiện về trong giấc mộng của Hoàng hậu ?
Tình cảm giữa hai con họ… đến mức ư?
Mà tình hình hiện tại của mẫu t.ử bọn họ càng như cố tình giẫm đạp lên bao nhiêu năm toan tính của bà , tất cả thành một trò .
Mặc dù , những chuyện đó vẫn là vấn đề cấp bách nhất lúc . Điều khiến bà đau đầu hơn chính là trong cảnh khó khăn như hiện tại, bà còn thể đưa Vân La tiến Đông Cung nữa .
***
Trái ngược với khí đè nén ở Trường Xuân Cung, lúc Khôn Ninh Cung vô cùng náo nhiệt. Thái hậu và Quý phi đều mặt tại đây.
Thái hậu tin Thái t.ử hồi cung, nghĩ rằng nhất định sẽ đến Khôn Ninh Cung để gặp mẫu hậu tiên. Lão nhân gia mong cháu trai đến nỗi thể chờ thêm, nên chủ động đến cung của Hoàng hậu để đợi.
Còn Quý phi, thấy con dâu đang ở chỗ Hoàng hậu, Thái hậu cũng mặt, nên dù ,bà cũng buộc đến góp mặt cho đủ lễ nghi.