Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:35:59
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài, mưa rơi tí tách đập cửa sổ, nhưng trong phòng tĩnh lặng đến lạ thường.
Diêu Phẩm Nhàn một giấc ngủ thật sâu, khi tỉnh dậy chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, cả nhẹ nhõm. Đó là cảm giác thư thái những ngày mệt mỏi nghỉ ngơi trọn vẹn. Nàng cảm nhận từng tấc da thịt cơ thể đều như thả lỏng, vô cùng dễ chịu.
Ngày mưa thế vốn thích hợp để lười biếng dài giường, nhưng một khi tỉnh giấc, Diêu Phẩm Nhàn thể nuông chiều bản mà tiếp tục ngủ nướng.
Nàng xốc chăn dậy, gọi hầu giúp rửa mặt, chải đầu.
Thanh Cúc phía , nhẹ nhàng chải tóc cho nàng. Nhìn gương, thấy nét mặt chủ t.ử, Thanh Cúc mấy định gì đó nhưng thôi.
Diêu Phẩm Nhàn bắt gặp vẻ mặt do dự qua tấm gương đồng, khẽ , chậm rãi : “Ngươi và từ nhỏ thiết, chẳng chuyện gì giấu . Có gì thì cứ thẳng, cứ do dự mãi thế?”
Thanh Cúc thuần thục chải tóc, đáp: “Không gì, chỉ là thấy hôm nay sắc mặt nương nương hơn hẳn so với ngày.”
Trước đây, chủ t.ử của nàng lúc nào cũng bận rộn, vất vả gánh vác cả vương phủ. Tuy dung mạo xuất chúng, còn trẻ tuổi, nhưng vì áp lực đè nặng mà cả ngày hiếm khi thấy nàng , trạng thái lúc nào cũng .
Lúc đó, dù tuổi còn trẻ, gương mặt nàng cũng vương nét tiều tụy, chẳng mấy khi thật sự vui vẻ.
từ khi Vương gia trở về, mấy ngày nay, Thanh Cúc nhận thấy sắc mặt chủ t.ử ngày càng rạng rỡ, nụ môi cũng nhiều hơn .
Trước đó, tin đại tiểu thư Diêu gia hòa ly trở về kinh thành gây náo động khắp nơi. Những lời đồn bên ngoài cũng mấy . Thanh Cúc còn tưởng nương nương sẽ vì chuyện mà buồn bực, ngờ chủ t.ử chẳng hề để tâm, trái tinh thần càng ngày càng hơn.
Nghĩ đến đây, Thanh Cúc cũng vui lây cho chủ t.ử của .
Diêu Phẩm Nhàn gương, tỉ mỉ quan sát sắc mặt . Quả thật, trông nàng vẻ tươi tắn hơn nhiều. Có lẽ, khi cốt truyện, nàng trút bỏ ít phiền não.
Hơn nữa, lẽ còn nhờ hồi phủ , nàng tích lũy năm điểm giá trị sức khỏe.
Thân thể khỏe mạnh, tâm trạng an yên, khí sắc tất nhiên cũng hơn.
Chính vì , nàng càng mong sớm tích lũy đủ một trăm điểm giá trị sức khỏe. Rốt cuộc, chỉ khi thành mục tiêu , nàng mới thể kéo dài tuổi thọ của chính .
Giống như , xe ngựa của Ngụy vương phủ lặng lẽ đưa nàng về Diêu phủ. Chỉ một điểm khác biệt - , Ngụy vương cùng.
Có lẽ vì khi trở về, nàng tỏ thái độ cứng rắn, nể nang bất kỳ ai trong Diêu gia, thậm chí đó còn thẳng thừng sai Trần ma ma đến phủ truyền lời. Vì , hôm nay khi Diêu lão thái thái cùng các nữ quyến trong nhà gặp nàng, ai nấy đều còn niềm nở như .
Dĩ nhiên, với phận hiện tại của nàng, bọn họ dám lộ rõ sự bất mãn. nếu trong nhà bắt nạt một ai đó, thì dù đó tôn quý đến , bọn họ cũng cách riêng của .
Chỉ là, Diêu Phẩm Nhàn hề để tâm đến những chuyện đó.
Nếu là đây, lẽ nàng sẽ bận tâm, nhưng bây giờ, nàng chẳng thèm để lời hành động của bọn họ mắt.
Sau khi hành lễ với Diêu Phẩm Nhàn, để nàng sang một bên. Diêu Nhị phu nhân và Diêu Tam phu nhân phiên thể hiện sự quan tâm tới Diêu Phẩm Nghiên.
Có lẽ vì Diêu Phẩm Nhàn dằn mặt, Diêu Nhị phu nhân còn dám tỏ thái độ châm chọc năng bóng gió. Không thể công khai dùng giọng điệu mỉa mai với Diêu Phẩm Nhàn, bà chỉ thể dồn sức tâng bốc Diêu Phẩm Nghiên.
Nếu sự đối xử chênh lệch thể khiến Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy áy náy bất an, thì những lời tâng bốc đó cũng uổng phí. dù họ đến mức nào, Diêu Phẩm Nhàn vẫn chẳng hề để tâm. Dần dần, Diêu Nhị phu nhân và Diêu Tam phu nhân cảm thấy chán nản, cũng thêm gì nữa.
“Vương phi nương nương hiện giờ phận tôn quý, trong phủ cũng nhiều việc cần lo, cần thiết thường xuyên về nhà đẻ.” Sau khi bầu khí dần lắng xuống, Diêu lão thái thái cuối cùng cũng lên tiếng, “Đã gả hoàng gia thì hiểu quy củ, tránh để thiên gia trách phạt.”
Ban đầu, Diêu lão thái thái nghĩ rằng Diêu Phẩm Nhàn trở về là vì quan tâm tỷ tỷ của nàng, nhất là chuyện xảy với Diêu Phẩm Nghiên.
khi thấy nàng, sắc mặt tươi tắn, tinh thần phấn chấn hơn hẳn . Thêm đó, từ lúc phủ đến giờ, nàng chỉ hỏi thăm tỷ tỷ vài câu lúc mới xuống, đó liền chẳng buồn chuyện thêm với Diêu Phẩm Nghiên nữa…. Điều khiến lão thái thái vui.
Nghĩ , năm đó hôn sự vốn dĩ là tỷ tỷ nhường cho nàng. Vậy mà bây giờ, tỷ tỷ thì chịu cảnh thất bại, còn nàng thì ngày càng hơn.
Lão thái thái khỏi cảm thấy khó chịu trong lòng.
Lại thấy thái độ của nàng với hai thẩm của hề cung kính, bà nhịn mà lên tiếng nhắc nhở vài câu.
Diêu Phẩm Nhàn cho bà cơ hội lên giọng dạy bảo, nàng điềm nhiên đáp: “Tổ mẫu yên tâm, cháu gái việc đều chừng mực.”
Nàng bình tĩnh tiếp: “Chuyện tự nhiên xin chỉ thị Vương gia. Vương gia quan tâm , cũng hề cấm về nhà đẻ. Còn về chuyện trái quy củ hoàng gia , tổ mẫu cũng cần lo lắng. Cháu gái gả hoàng gia nhiều năm, bất kể là mặt Quý phi Hoàng hậu, đều từng phạm sai lầm gì.”
Nàng dừng một chút, nhàn nhạt bổ sung: “Trước đây, quen với những tháng ngày phu quân bên cạnh, huống hồ là bây giờ?”
[Đinh ~ Giá trị sức khỏe +5]
[Đinh ~ Giá trị sức khỏe +5]
Diêu Phẩm Nhàn thấy hai hệ thống báo điểm, trong đó một chắc chắn là từ Diêu lão thái thái, vì nàng những lời đó là nhằm bà . còn là từ ai?
Diêu Phẩm Nhàn hỏi Tiểu Ngũ trong lòng.
Tiểu Ngũ đáp: [Diêu Phẩm Nghiên.]
Lúc Diêu Phẩm Nhàn mới sang về phía Diêu Phẩm Nghiên, đang bên cạnh lão thái thái.
Diêu Phẩm Nghiên đúng như cái tên của nàng, kiều diễm yêu kiều. Khi còn thiếu nữ, nàng vẻ trong sáng ngây thơ, nhưng nay ngoài hai mươi, mang theo nét phong tình mặn mà.
Nếu so về nhan sắc, hai tỷ hề kém cạnh . Diêu Phẩm Nhàn toát lên sự đoan trang, tao nhã của một tiểu thư khuê các, trong khi Diêu Phẩm Nghiên mang vẻ quyến rũ, từng ánh mắt, nụ đều toát lên phong tình.
Thấy Diêu Phẩm Nghiên lời của chọc tức, Diêu Phẩm Nhàn cũng hề ngạc nhiên.
Bởi vì trong cuốn tiểu thuyết “Nhất Phẩm Kiều Nghiên”, từng một đoạn miêu tả tâm trạng của Diêu Phẩm Nghiên khi hòa ly và trở về kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-9.html.]
Nàng hối hận vì năm xưa còn trẻ dại, bồng bột nóng nảy mà bỏ lỡ một mối nhân duyên .
So sánh với Tề Tu Ngôn bây giờ, nàng mới nhận , vẫn là Ngụy Vương hơn.
Lúc còn trẻ, Diêu Phẩm Nghiên từng nuông chiều hết mực, nên càng sợ hãi sự trầm mặc và nghiêm túc của Ngụy Vương. Có quá nhiều nam nhân si tình từng bày tỏ tình yêu với nàng , những đối với nàng dịu dàng, nâng niu, chẳng hề che giấu tình cảm.
Còn Ngụy Vương khác. Mỗi gặp , đều giữ thái độ điềm tĩnh, nghiêm nghị hơn cái tuổi thực của .
Trong mắt , nàng bao giờ thấy chút ôn nhu yêu thương nào.
Trước còn non nớt hiểu chuyện, nhưng theo thời gian, nàng mới nhận , chính những nam nhân như mới đem cảm giác an . Còn những trai từng khiến nàng rung động khi xưa, khi thành , khi cuộc sống hôn nhân trở nên bình lặng, sự dịu dàng của họ hóa thành yếu đuối.
Nói hối hận, tất nhiên là thể nào.
Trong “Nhất Phẩm Kiều Nghiên”, Diêu Phẩm Nghiên là một nữ chính trọng sinh.
trong truyện chỉ nhắc sơ lược về kiếp của nàng - chỉ rằng hôn phu của nàng, Tề Tu Ngôn, đột nhiên đổi tình cảm. Mặc dù , Diêu Phẩm Nghiên vẫn còn yêu sâu đậm, nên vẫn luôn ôm hy vọng, dây dưa với thêm vài năm.
Cho đến một ngày, nàng đột nhiên trọng sinh…
Trọng sinh trở về năm nàng 23 tuổi.
Sau khi trọng sinh, Diêu Phẩm Nghiên quyết định đổi cuộc sống của . Vì , khi phu quân lòng đổi , nàng lập tức dứt khoát ly hôn.
Sau khi dùng chút mưu trí và thủ đoạn để bảo vệ của hồi môn cũng như lợi ích của bản , nàng một bức thư gửi về kinh thành báo tin hòa ly. Thư , còn nàng cũng nhanh ch.óng trở về kinh.
Từ đó, nàng bắt đầu một cuộc đời khác.
Lúc , trong nguyên tác, sức khỏe của Diêu Phẩm Nhàn ngày một suy yếu. Nàng tiều tụy dần theo từng ngày, cuối cùng chỉ vài năm lâm bệnh nặng, liệt giường dậy nổi. Khi nữ quyến Diêu gia đến vương phủ thăm nàng, trong lòng ai cũng ôm tâm tư chờ nàng qua đời, những suy nghĩ còn miêu tả tỉ mỉ.
Thậm chí ngay cả Diêu Phẩm Nghiên cũng từng thoáng suy nghĩ rằng nếu thật sự qua đời khi còn trẻ, nàng thể theo sự sắp đặt của tổ mẫu, tái giá vương phủ kế phi.
suy nghĩ đó chỉ lướt qua mà thôi. Sau , nàng và Ngụy Vương còn bất kỳ quan hệ gì, bởi vì trong nguyên tác, nam chính can thiệp, cho phép nàng cơ hội chen chân .
Theo cốt truyện, khi Diêu Phẩm Nhàn qua đời, dù Diêu Phẩm Nghiên thể trở thành kế phi của Ngụy Vương, nhưng Diêu Phẩm Nhàn rõ rằng từ khi nàng hòa ly và trở về kinh, Diêu Phẩm Nghiên vẫn luôn ý định .
Diêu Phẩm Nhàn tự thấy bản từng với Diêu Phẩm Nghiên, càng thẹn với Diêu gia. Nếu bây giờ cả gia tộc đều cho rằng nàng chiếm mất lợi ích của Diêu Phẩm Nghiên, nàng sẽ chấp nhận điều đó.
Hôn sự với Ngụy Vương năm đó vốn là do Diêu Phẩm Nghiên từ bỏ, mới rơi xuống đầu nàng. Giờ đây, nàng tự sống , thành kẻ cướp đoạt hạnh phúc của khác ?
Diêu Phẩm Nhàn chỉ hận rằng trong nguyên tác, nhân vật pháo hôi cùng tên với nàng nghĩ thông suốt những điều , cuối cùng tự hủy hoại cả một đời.
Nghe Diêu Phẩm Nhàn , hốc mắt Diêu Phẩm Nghiên bỗng đỏ lên, lặng lẽ rút khăn lau nước mắt.
Diêu Lão Thái Thái đau lòng ôm nàng lòng, : "Nương con mất sớm, con thành đứa trẻ ai thương yêu. Bây giờ con rơi cảnh , sống về chế giễu con!"
Diêu Phẩm Nghiên lắc đầu, giọng mềm mại, mang theo chút đáng thương: "Tổ mẫu đừng , chuyện liên quan gì đến . Con vì vui mừng. Dù gả nhầm , nhưng may mắn vẫn giữ mạng mà về gặp tổ mẫu. Như , vẫn hơn là c.h.ế.t ở bên ngoài."
Lời của Diêu Phẩm Nghiên hẳn là giả. Nàng thực sự cảm thấy may mắn.
Diêu Phẩm Nhàn và Diêu Phẩm Nghiên từ nhỏ quá thiết, nhưng cũng coi như hòa thuận. Chỉ cần Diêu Phẩm Nghiên quấy rầy cuộc sống của nàng, gây chuyện với nàng, Diêu Phẩm Nhàn cũng đối nghịch với tỷ tỷ.
"Tỷ tỷ đừng buồn nữa. Giờ hòa ly và trở về nhà, sẽ là những ngày lành."
Diêu Phẩm Nhàn . "Buồn bã cũng chẳng ích gì, chỉ tổ tổn hại sức khỏe, khiến đau lòng, kẻ thù vui vẻ."
Diêu Phẩm Nghiên dậy, hướng về Diêu Phẩm Nhàn hành lễ.
"Đa tạ nương nương quan tâm."
***
Diêu Lão Thái Thái thấy Diêu Phẩm Nhàn nữa, liền tìm cớ để giải tán. khi con Diêu Phẩm Nhàn rời , Diêu Nhị Phu Nhân và Diêu Tam Phu Nhân vẫn chịu .
Hai khuyên nhủ Diêu Phẩm Nghiên, bảo nàng đừng , đừng buồn. Đồng thời, họ cũng quên Diêu Phẩm Nhàn.
"Nói Ngụy Vương điện hạ đối xử với nàng , chẳng qua cũng chỉ là cái cớ nàng tự biện minh mà thôi."
Diêu Nhị Phu Nhân tức giận . "Con và Ngụy Vương quen từ nhỏ, thể coi là thanh mai trúc mã. Nàng tuy gả Ngụy Vương phủ 5 năm, nhưng ai chẳng , suốt 5 năm đó Ngụy Vương đều ở kinh thành?"
"Nàng chẳng qua là thùng rỗng kêu to, dám lợi dụng lúc Ngụy Vương mặt để những lời lừa gạt chúng . Cứ chờ mà xem, lâu ngày, sớm muộn gì nàng cũng lòi đuôi thôi!"
Buổi trưa hôm đó, Ngụy Vương trở về vương phủ. Hỏi quản gia, thê t.ử vẫn về, liền phân phó chuẩn nước tắm và y phục.
Cởi bỏ áo giáp, bộ xiêm y sạch sẽ. Ngụy Vương lập tức lên ngựa, hướng thẳng đến Diêu phủ.
—----------------------
Tác giả lời :
Ngụy Vương vẫn còn nhớ rõ ngày đó, thê t.ử với một câu…
Không tệ, tiểu t.ử tiến bộ!