Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:47:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nỗi lo âu trong lòng Vương phi, Ngụy vương đương nhiên sẽ để trong lòng. Thế nên sáng sớm hôm , liền gọi mật thám đến, lệnh cho bọn họ tiến hành điều tra về một từ hơn trăm năm , mà ngay cả sử sách cũng từng ghi chép.

Quả đúng như lời tiểu Ngũ , Ngụy vương chỉ giỏi binh pháp mà còn hiểu rõ về triều chính. Hắn tường tận các cuộc chiến lớn nhỏ qua các đời, những sự kiện ghi sử sách đều trong tầm hiểu của .

từng trực tiếp tham gia chiến dịch thời Võ Đế hơn trăm năm , Ngụy vương vẫn nắm rõ những chi tiết quan trọng về cuộc chiến .

Cho nên, dĩ nhiên thể đưa phương hướng, góp vài lời gợi ý trong việc tìm .

dù là , việc tìm kiếm cũng chẳng hề dễ dàng. Giữa biển mênh m.ô.n.g mà theo tung tích một kẻ mất dạng hơn trăm năm, chẳng khác nào mò kim nơi đáy bể. Huống hồ, mấy đời trôi qua, cũng chừng vị thủ lĩnh phản quân năm còn hậu nhân lưu .

Tóm , khi truyền lệnh xuống thì việc cũng tạm thời gác một bên.

***

Sau khi trở về kinh thành, Thẩm Hàn Thanh thường xuyên qua thiết với Diêu phủ. Trong triều, quan hệ giữa và Diêu Trọng Hòa cũng như các đồng liêu* khác đều khá .

*Đồng liêu: đồng nghiệp trong triều.

Diêu Trọng Hòa vốn là khôn khéo, tương lai rộng mở của Thẩm Hàn Thanh, nên hết lòng vun vén mối quan hệ. Có cơ hội là ông liền tìm cách mời Thẩm Hàn Thanh đến phủ chơi, từng bỏ lỡ nào.

Vì thế, đến sinh thần 40 tuổi của Bùi thị, Diêu Trọng Hòa cũng quên gửi thiệp mời đến Thẩm phủ.

Chỉ là hôm đó Thẩm Hàn Thanh việc bận, trong nha môn vụ án quan trọng cần tự xử lý, thể nhờ ai . Tuy thể đến dự, nhưng lễ vật vẫn chuẩn đầy đủ, chu đáo. Sau hôm , Thẩm Hàn Thanh còn đích chọn một ngày khác đến tận Diêu phủ để chúc mừng.

Có thể , Thẩm Hàn Thanh đều giữ lễ nghĩa đúng mực dành cho Diêu gia.

Diêu Trọng Hòa vốn là việc trong nhà tỏ, ngoài ngõ . Đối với việc Thẩm Hàn Thanh chủ động cận, ông cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Chỉ cho rằng Thẩm Hàn Thanh vẫn nhớ đến nghĩa xưa, nhớ quãng thời gian từng ở nhờ Thẩm gia khi thi năm đó, nên nay về xem như báo đáp chút ân tình cũ.

Thế nhưng, ngoài cuộc thường sáng suốt. Một vị đồng liêu cùng việc trong nha môn với Diêu Trọng Hòa buột miệng hỏi một câu: “Vị Thẩm đại nhân tuổi còn trẻ mà chức Kinh Triệu Doãn, thật là tài giỏi xuất chúng. đến giờ vẫn thê t.ử? Với con đường quan thuận lợi như , lẽ sớm tranh mối cho mới chứ?”

Diêu Trọng Hòa là khôn ngoan cả đời, nhưng cũng lúc hồ đồ.

Trước đó, ông từng nghĩ theo hướng . Thế mà chỉ vài câu chuyện phiếm từ đồng liêu trong kinh, trong lòng ông bắt đầu chút hiểu điều gì đó.

Chợt nhớ một thời gian. vị Thẩm tiểu * dường như lui tới sân của lão thái thái. Bề ngoài là đến thỉnh an, vấn an già, nhưng nếu rằng “Túy ông chi ý bất tại t.ửu”**, mục đích vốn ở chuyện thăm hỏi, thì ngẫm cũng lý.

*Tiểu : Cách gọi mật mang tính kính trọng dành cho nhỏ tuổi hơn hoặc vị trí thấp hơn, thường dùng trong bối cảnh thiết trong giới quan hoặc gia tộc.

**Túy ông chi ý bất tại t.ửu (醉翁之意不在酒): Câu thành ngữ, nghĩa là "ý của uống rượu ở rượu", ngụ ý mục đích ẩn vẻ ngoài, thẳng .

thì, xưa nay giữa và lão thái thái cũng thiết đến mức đó.

Nếu thực sự vì Nghiên Nhi mà đến…

Nghĩ đến đây, trong lòng Diêu Trọng Hòa khỏi dâng lên một niềm vui khó giấu.

Ông mất một lúc mới thể kiềm chế cảm xúc, cố gắng điều chỉnh sắc mặt, để bản trông quá mức phấn khích.

Ông nghiêm túc suy nghĩ: nếu những Thẩm tiểu lui tới nội viện đều là vì gặp Nghiên Nhi, thì chừng từ năm đó, sớm tình ý với con bé . Mà nay, Nghiên Nhi hòa ly, trở về nhà đẻ, liền khơi dậy mối tâm tư cũ.

Như thế, cũng hợp lý thôi, chẳng thì suốt mấy năm nay vẫn lấy thê t.ử, chính là vì tâm vẫn còn đặt nơi Nghiên Nhi ?

Hiện giờ ông một vị Vương gia con rể, nếu nay thể kết thêm một rể từng đỗ Tam nguyên năm như Thẩm Hàn Thanh, thì chỉ là rạng rỡ mặt mày, mà cả đường quan cũng thêm phần vững chắc. Diêu gia cũng sẽ lo tương lai nương tựa.

Nghĩ đến đây, trong lòng Diêu Trọng Hòa liền rạo rực, nhất thời chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến công vụ, chỉ mong mau ch.óng đến giờ thể hồi phủ.

Đến khi tan triều, Diêu Trọng Hòa chỉ vội vàng thu xếp công văn, lập tức đ.á.n.h xe trở về nhà. Vừa về tới phủ, ông liền bước thẳng tới viện của lão thái thái, xuống hàn huyên, cốt là để dò hỏi chuyện của Thẩm Hàn Thanh, hỏi xem mỗi tới thỉnh an, thường những gì, những gì, điều chi khác lạ .

Tuy rằng khi trong kinh nhắc khéo mới ngẫm điều , nhưng vì thêm chứng cứ xác thực, Diêu Trọng Hòa vẫn dám vội nghĩ xa hơn.

Lỡ như đoán sai, chỉ bản ông thấy khó xử, mà cả Nghiên Nhi cũng ngượng ngùng, đến lúc gặp Thẩm tiểu , e là ai nấy đều lúng túng.

nhờ Thẩm Hàn Thanh xưa nay vẫn ghi nhớ ân nghĩa, thường đến thăm lão thái thái trong thời gian , nên ấn tượng của lão nhân gia đối với vô cùng .

Vừa nhắc đến Thẩm Hàn Thanh, mặt lão thái thái liền rạng rỡ nụ , giấu niềm vui: “Đứa nhỏ quả thực tệ. Tuy tính tình phần kiệm lời, trầm tĩnh, nhưng ứng xử chu , việc cẩn trọng, nghĩ cho khác. Mỗi đến đều mang theo một hộp điểm tâm Hạnh Hoa Lâu.”

“Điểm tâm Hạnh Hoa Lâu?” Diêu Trọng Hòa bất giác cao giọng.

“Phải, đúng là điểm tâm Hạnh Hoa Lâu. Sao ? Ngươi thế?” Lão thái thái ngạc nhiên nét mặt khác thường của trưởng t.ử, nhất thời tò mò hỏi tiếp: “Có chuyện gì ?”

Diêu Trọng Hòa thể kìm nén nổi niềm vui trong lòng, liền ngửa đầu ha hả.

“Nương nương, chẳng lẽ nhận ? Điểm tâm Hạnh Hoa Lâu mà Thẩm Hàn Thanh thường mang tới, chính là món mà Nghiên Nhi yêu thích nhất đấy! Ta nhớ rõ, năm khi Nghiên Nhi sắp gả Nhuận Châu, nàng vì rời xa nhà, ăn món , suýt nữa vì nhớ. Cái quên !”

“Nghiên Nhi thích, quên ?” Diêu lão thái thái đáp: “Ta đương nhiên nhớ rõ . mà Nghiên Nhi thích, gì liên quan đến Thẩm đại nhân … Lại còn…” Bà chợt ngừng , sắc mặt thoáng đổi, như chợt hiểu điều gì, liền hỏi: “Con … Thẩm đại nhân, …?”

Lúc , Diêu Trọng Hòa càng thêm chắc chắn trong lòng, nụ mặt ông vẫn tắt.

"Mẫu , chẳng lẽ còn ?" Diêu Trọng Hòa giờ phút tâm trạng vô cùng kích động, ông đếm đầu ngón tay từng lý do một: "Tài cao học rộng, đến nay vẫn thành . Sau khi về kinh thành, chủ động đến gần gũi với . Trước , khi ở trong phủ, và mẫu cũng chẳng mối quan hệ gì đặc biệt, nhưng giờ đây thường xuyên mang lễ vật tới thăm . Mà còn là món điểm tâm Hạnh Hoa Lâu mà Nghiên Nhi yêu thích nhất."

Khi lão thái thái chợt nhận , cũng bật rộ lên, bà : "Con , đúng là lý đấy." Rồi bà cảm thán: "Nếu Nghiên Nhi thật sự thể gả cho Thẩm đại nhân, thì nửa đời của con bé, chúng cũng chẳng lo lắng gì nữa. Mà với Ôn gia, với mẫu nó, đều sẽ thể ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-92.html.]

"Ai bảo đúng chứ!" Diêu Trọng Hòa tán thành, hai tay vỗ mạnh xuống bàn, âm thanh vang lên.

Cảm xúc lúc của Diêu Trọng Hòa thể là vui mừng hơn cả khi gả con gái cho Ngụy vương phủ năm xưa. Ông thể thừa nhận, trong lòng ông thì Nghiên Nhi vẫn luôn là thương yêu nhiều hơn một chút.

Lão thái thái khỏi cảm thán: "Chỉ là tiếc một điều, Nghiên Nhi cứ Ôn gia ăn Tết, đó Thẩm đại nhân cũng đến nữa. Hai lỡ mất cơ hội. Khi Nghiên Nhi về, Thẩm đại nhân dường như cũng tới thăm nữa."

"Mẫu đừng lo lắng." Diêu Trọng Hòa vội vàng an ủi: "Chuyện để con suy nghĩ kỹ , xem thể thế nào."

Mặc dù Diêu Trọng Hòa cảm thấy hiểu tám, chín phần tâm tư của Thẩm Hàn Thanh, nhưng rốt cuộc chuyện vẫn rõ ràng. Đối với chuyện như , nếu nhà trai chủ động và rõ ràng bày tỏ, thì nhà gái vẫn khó mở miệng.

Hơn nữa, Nghiên Nhi là một qua một gả, nếu bọn họ chủ động mà từ chối, thì đối với Nghiên Nhi mà , đó sẽ là một đả kích nhỏ.

"Nhi t.ử gặp Nghiên Nhi một lát." Diêu Trọng Hòa đột nhiên dậy, định cáo từ.

Lão thái thái suy nghĩ một chút, gọi : "Chờ ."

lên, tới gần Diêu Trọng Hòa, tiếp: "Mặc dù ngươi là cha của nó, nhưng rốt cuộc chỉ là phụ , mẫu . Chuyện , vẫn do mới ."

Lúc , Diêu Trọng Hòa mới nhận quá vội vàng, quên mất những điều .

, chuyện là của Nghiên Nhi, mà tâm sự với con gái, lão thái thái vẫn là thích hợp hơn ông.

Vì thế, Diêu Trọng Hòa vội vàng ôm tay : "Vậy phiền mẫu ."

Diêu lão thái thái thể chờ đợi thêm nữa, ngay lập tức đến sân của cháu gái.

Sau khi thất bại nữa, Diêu phẩm Nghiên gần như mất hết niềm tin. Từ khi trở về từ Du Đồng, nàng tiếp tục giữ thói quen cũ, chỉ quanh quẩn trong sân, chịu bước ngoài nửa bước.

Tuy nhiên , tình huống khác. Sau khi thất bại, nàng cảm thấy sự lo lắng. Đặc biệt là gần đây tin đồn rằng Thái t.ử sắp cưới Thái t.ử phi, điều khiến nàng càng thêm bất an. Nàng lo sợ rằng những việc ở Du Đồng sẽ Thái t.ử phi tính sổ.

đồng thời, nàng cũng cảm thấy căm hận, hận trời cao bất công như thế, mỗi nàng đều thể toại nguyện. Nàng hận chính phận của bằng , thể đạt vị trí cao sang, mà lưu lạc đến tận đây, chịu bao đau khổ.

Nàng thể hiểu nổi, tại một cô gái con nhà thương hộ như Đường thị trời cao ưu ái, mà thể vững vàng ở vị trí Thái t.ử phi, cao sang và quyền lực đến ?

Đến giờ phút , nàng cảm thấy như kế sách đều hết, còn cách nào khác.

Những gì nàng thể nghĩ, những gì nàng thể , nàng đều hết .

Nàng thể chấp nhận phận như ? Đi gả cho một bình thường, cuộc sống tầm thường, chỉ là những ngày tháng bữa cơm rau củ, rượu mắm, gả cho một lớn tuổi, mà tuổi tác thể cha nàng , chỉ để vợ kế?

Bây giờ, mắt nàng chỉ hai con đường, nhưng cả hai con đường đó đều là lựa chọn nàng .

Khi Diêu lão thái thái đến chỗ Diêu phẩm Nghiên, nàng đang trong cơn tức giận. Những ngày gần đây, cơn tức giận ngừng dâng lên trong lòng nàng .

Tuy , nàng tự nhắc nhở , lệnh cho những nha bên cạnh tiết lộ ngoài. Vì thế, Diêu lão thái thái và Diêu Trọng Hòa đều gì về chuyện .

, khi Diêu phẩm Nghiên đang phát hỏa, thì vô tình gặp Diêu lão thái thái.

Bên ngoài, nha hầu hạ thở hồng hộc chạy báo: "Lão... Lão thái thái đến ."

Lúc , trời tối, bình thường giờ , lão thái thái sẽ đến thăm. Vì , Diêu phẩm Nghiên nhất thời cũng giật , kịp chuẩn .

"Các ngươi thu dọn nơi ngay!" Diêu phẩm Nghiên lúc mặt mày nghiêm nghị, sắc mặt khó coi: "Ai dám nửa câu, sẽ tha cho các ngươi!"

Các nha hầu hạ trong viện hiện giờ đều sợ Diêu phẩm Nghiên. Vì , khi nàng lệnh, họ dám .

Diêu phẩm Nghiên nhanh ch.óng thu dọn một chút, chỉnh tóc mai, sửa váy áo, khi chắc chắn rằng gì thất thố, mới yên tâm .

***

Trong những năm gần đây, Thẩm Hàn Thanh cũng bắt đầu xây dựng cho một thế lực riêng, một nhóm trung thành với .

Diêu phẩm Nghiên lúc đó mặt ở kinh thành, và đến khi nàng rời , Thẩm Hàn Thanh mới chuyện. Người trong Diêu gia rằng nàng là vì nhớ bà ngoại tuổi già, ở bà chăm sóc nhiều hơn, vì thế mới màng đến lúc phương nam đang hải tặc loạn mà kiên quyết .

Vào thời điểm đó, phương nam đang gặp hải tặc loạn, Thẩm Hàn Thanh lo lắng nàng sẽ gặp nguy hiểm, trong lòng thật sự thể yên tâm, nên phái hai tín theo bảo vệ. khi đến huyện Dao, họ mới , nàng còn ở đó, mà đến Du Đồng.

Khi Thẩm Hàn Thanh nhận từ huyện Dao gửi về bồ câu đưa thư, trong lòng vô cùng khó tin. Lúc đó, huyện Du Đồng là một nơi còn nguy hiểm hơn huyện Dao, và cũng là một khu vực ven biển, càng dễ đe dọa.

Nàng chỉ một cô gái nhà gia giáo, ở bên bà ngoại để hiếu kính, thể đến một nơi nguy hiểm như ?

Mang theo nghi ngờ trong lòng, lập tức gửi một phong bồ câu đưa thư đến huyện Dao, lệnh cho thuộc hạ của rời khỏi Diêu đại tiểu thư dù chỉ một bước, bảo vệ nàng, để nàng gặp bất cứ nguy hiểm nào. Đồng thời, cũng yêu cầu họ điều tra rõ nguyên nhân nàng .

Sau đó, nhận một tin tức mà thật sự .

Tin tức về Hoàng công t.ử khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

 

Loading...