Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:47:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nay gặp cố nhân, lẽ nào cố ý né tránh?

Xét về phận, Ngụy vương phi vốn ở một bậc. Vì lễ nghi và sự tôn trọng, Thẩm Hàn Thanh chủ động bước lên hành lễ.

“Thần Thẩm Hàn Thanh, tham kiến Ngụy vương phi.” Thái độ của Thẩm Hàn Thanh ôn hòa, lễ độ, từng cử chỉ đều đúng mực, kiêu ngạo mà cũng chẳng khúm núm. Sau khi hành lễ với Diêu Phẩm Nhàn, nghiêng , sang Bùi thị ở bên cạnh, chắp tay : “Tham kiến phu nhân.”

Mặc dù ngày mẫu lỡ lời rằng nàng và Thẩm Hàn Thanh từng suýt chút nữa nên duyên phu thê. Thế nhưng, Diêu Phẩm Nhàn chẳng hề để tâm về chuyện . Lần gặp , nàng cũng nghĩ tới phương diện đó.

nghĩ ngợi gì nhiều, cho nên nàng mới cảm thấy hổ. Đã hổ, thái độ cũng đủ tự nhiên, bình thản.

“Thẩm đại nhân cần đa lễ.” Mặc kệ Thẩm Hàn Thanh thành phu quân của Diêu Phẩm Nghiên , mặc kệ đối đầu với , tóm lúc vẫn là kẻ địch, nàng cần cư xử gay gắt. Nói vài câu khách sáo, giữ thể diện cho cả hai bên, cũng .

“Thẩm đại nhân ở bàn tiệc, một ở đây?” Diêu Phẩm Nhàn lúc kỳ thực đang thầm đoán xem đang lén gặp đại cô nương , nhưng tiện hỏi thẳng, chỉ đành dò hỏi quanh co: “Có trong phủ chiêu đãi chu đáo ?”

Thẩm Hàn Thanh vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh, đĩnh đạc, chẳng hề tỏ luống cuống.

“Bẩm vương phi, .” Hắn giải thích: “Diêu đại nhân chiêu đãi chu đáo, chỉ là hạ thần tự thấy t.ửu lượng kém. Thấy nơi yên tĩnh, nên tự chủ về phía .”

Nghe giải thích bình thản, chút luống cuống, Diêu Phẩm Nhàn cũng thể lời rốt cuộc là thật giả. Nếu là dối, vị Thẩm đại nhân thực sự quá mức vững vàng, bình tĩnh đến đáng sợ.

Thế nhưng,... nàng chẳng thể tìm thấy chút sơ hở gì.

cũng thiết gì, hàn huyên đôi ba câu thì , nhiều thêm chút nữa hợp lễ.

, Diêu Phẩm Nhàn đáp xong liền khẽ gật đầu, : “Nếu , bổn cung cũng quấy rầy nhã hứng của Thẩm đại nhân nữa. Thẩm đại nhân, xin cứ tự nhiên, bổn cung cáo từ.”

“Thần cung tiễn vương phi.”

Thẩm Hàn Thanh nữa chắp tay, khom thi lễ, đó nghiêng tránh sang một bên, nhường lối cho mẫu t.ử vương phi rời .

Mà đúng lúc , Ngụy Vương cũng tới.

“Vương phi.”

Giọng trầm , rõ ràng mà mạnh mẽ chỉ bật hai chữ ngắn gọn. Vừa thấy thanh âm quen thuộc , Diêu Phẩm Nhàn lập tức xoay . Khi theo tiếng gọi, nàng mới phát hiện Vương gia mặc bộ quân giáp, đang khoanh tay chậm rãi bước từ phía lùm cây.

Trên vẫn mặc áo giáp khi ở trong doanh trại. Xem Vương gia nhận tin liền trực tiếp tới đây, thậm chí kịp về phủ y phục.

Ngụy Vương bước hiên ngang, khí chất oai hùng, tinh thần phấn chấn. Bao năm chinh chiến nơi chiến trường càng mài giũa nên vẻ quyết đoán sát phạt, cùng khí thế lạnh lùng, uy nghiêm. Lúc khoanh tay, ung dung từng bước tiến đến, khí thế mạnh mẽ đến mức khiến còn nổi bật như Thẩm Hàn Thanh, cũng trở nên phần lu mờ.

Nhìn thấy phu quân, Diêu Phẩm Nhàn dĩ nhiên vui, lập tức bước tới đón.

“Vương gia.”

Hiện giờ tình cảm giữa hai đang vô cùng gắn bó thiết, khác hẳn với sự xa cách . Vì thế, Diêu Phẩm Nhàn cũng kìm chút kiêu kỳ cậy sủng ái. Lần gặp , nàng hành lễ gì, chỉ dịu dàng gọi một tiếng nhẹ nhàng bước đến cạnh bên.

Bên , Thẩm Hàn Thanh và Bùi thị cùng hành lễ chào hỏi.

Ngụy Vương vội đưa tay đỡ Bùi thị dậy, ôn hòa : “Nhạc mẫu cần đa lễ như , mau lên.”

Hắn chỉ khẽ nâng tay, bộ đỡ, đợi Bùi thị dậy xong, mới sang Thẩm Hàn Thanh, gật nhẹ đầu : “Thẩm đại nhân cũng miễn lễ.”

“Thần đa tạ Vương gia.”

Thẩm Hàn Thanh vô cùng cung kính, khom đáp lời.

Ngụy Vương chỉ liếc mắt Thẩm Hàn Thanh một cái, ánh mắt liền trở thê t.ử.

Diêu Phẩm Nhàn đang vui vẻ, liền hỏi : ““Vương gia đích hạ cố đến đây, ghé qua phủ một chuyến ? Cứ thế vội vã tới, chẳng sẽ mệt ?”

Ngụy Vương đáp: “Giờ cũng còn sớm nữa. Nếu về phủ mới đến đây, e là lúc tới thì trời tối mất. Gần đây bận rộn suốt, hôm nay mới rảnh chút thời gian, nên tranh thủ qua. Mong nhạc mẫu đừng trách.”

Câu đầu là với thê t.ử, nhưng câu thì sang với Bùi thị.

Bùi thị vội vàng đáp, như sủng ái mà lo sợ: “Vương gia là quá lời . Ngài còn nhớ đến Tranh ca nhi, đó là phúc phận lớn lao của thằng bé. Việc quân bận rộn, chúng đều hiểu, dám trách Vương gia đến .”

“Ta chỉ đùa thôi, nhạc mẫu đừng để trong lòng.”

Ngụy Vương hỏi: “Tranh ca nhi ? Bổn vương gặp nó.”

Bùi thị đáp: “Chắc giờ đang chơi với mấy đứa bạn đó. Vương gia hẳn vẫn dùng cơm? Chi bằng theo vương phi dùng chút gì lót , thần phụ sẽ tìm nó, gọi Tranh ca nhi tới thỉnh an.”

“Vậy thì phiền nhạc mẫu.”

Ngụy Vương quả thực cũng cảm thấy bụng đói.

Vì Vương gia đến nên Diêu Phẩm Nhàn cũng cần vội vã về phủ nữa. Trùng hợp lúc trời cũng về chiều, nàng liền theo sự sắp xếp của gia nhân Diêu phủ, cùng Vương gia ăn một bữa đơn giản.

Từ đầu đến cuối, khi Ngụy Vương và vương phi đang trò chuyện với Bùi thị, Thẩm Hàn Thanh vẫn yên lặng chờ ở một bên. Mãi đến khi Ngụy Vương gật đầu chào tay trong tay cùng vương phi rời , Thẩm Hàn Thanh mới cân nhắc xem nên ở cáo từ.

nghĩ nghĩ , ở Diêu phủ cũng chẳng gì thú vị, rượu tỉnh, tâm trạng lúc cũng chẳng còn hứng thú gì nữa. Thẩm Hàn Thanh bèn xoay , định rời khỏi phủ.

lúc đó, Diêu Phẩm Nghiên bước .

Thật lúc nãy nàng cũng mặt, nhưng vì nhiều nên nàng chỉ âm thầm ở góc khuất, lộ diện. Ban đầu nàng định chờ Thẩm Hàn Thanh ngang qua, sẽ giả vờ như tình cờ gặp mặt để bắt chuyện.

Thế nhưng thấy định rời , nàng đợi nữa mà trực tiếp bước chặn .

“Thẩm đại nhân.”

Nàng gọi khẽ, giữ chân .

Nghe gọi , Thẩm Hàn Thanh liền dừng bước, đó đầu .

Diêu Phẩm Nghiên cẩn thận trang điểm từ , lúc dung nhan kiều diễm, dáng vẻ dịu dàng yêu kiều, quả thật khiến khỏi xao xuyến. Thẩm Hàn Thanh thừa nhận, nàng đúng là , đặc biệt ánh hoàng hôn dịu nhẹ như lúc càng khiến vẻ thêm phần rực rỡ, thu hút đến lạ thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-97.html.]

Chỉ là… cảm giác thật kỳ lạ.

rõ nàng , nhưng khi đối diện , còn cảm giác rung động mãnh liệt như thuở . Trước , chỉ cần nghĩ đến nàng thôi, tim đập liên hồi, tình cảm cuồn cuộn như sóng vỗ. Còn bây giờ, dù đang mắt, rõ ràng là bóng hình từng say đắm, nhưng trong lòng lặng yên như nước.

Đã gặp mặt thì tất nhiên chào hỏi. Thẩm Hàn Thanh gật đầu với nàng : “Diêu đại cô nương.”

Lúc , Diêu Phẩm Nghiên nhớ đến những lời tổ mẫu dặn mấy hôm : nếu lãnh đạm, là vì trong lòng còn bối rối, dứt tình. Vì , nàng quyết định đổi cách tiếp cận, thu sự nồng nhiệt , chọn cách cư xử dè dặt, giữ chừng mực hơn một chút.

Nghĩ , nàng cách Thẩm Hàn Thanh vài bước, tiến gần thêm nữa.

“Thẩm đại nhân đang định về ?”

Nàng khẽ hỏi, giọng điệu khách sáo, giữ đúng lễ nghi mà còn vẻ ân cần như .

Có lẽ hôm nay lời và cử chỉ của Diêu Phẩm Nghiên chút khác thường, nên Thẩm Hàn Thanh khỏi liếc nàng một cái, ánh mắt thoáng nét dò xét. Sau đó, gật đầu nghiêm túc: “Trời cũng còn sớm, đang định trở về.”

Rồi vì phép lịch sự, cũng hỏi một câu: “Đại cô nương giờ ở đây, là dùng bữa xong tản bộ tiêu thực ?”

Diêu Phẩm Nghiên vẫn giữ nụ lịch sự, khách khí . Nghe hỏi, nàng chỉ gật đầu: “ .”

Chỉ rụt rè đáp hai chữ, nàng liền im lặng, thêm lời nào nữa.

Thật , Diêu Phẩm Nghiên chỉ mượn cơ hội để khiến Thẩm Hàn Thanh thêm vài lời, nhưng ngờ rằng như nàng mong .

Lúc , Thẩm Hàn Thanh vẫn vội vã trở về phủ, vài câu xã giao, liền :“Vậy tại hạ quấy rầy nhã hứng của cô nương nữa, tại hạ xin phép cáo từ.”

Nói , gật đầu theo lễ, xoay bước một cách dứt khoát, chút do dự.

Nhìn bóng dáng rời một cách kiên quyết, Diêu Phẩm Nghiên kiềm chế , mặt mày nàng hằm hằm tức giận.

Tổ mẫu bảo nàng lấy lui tiến, nhưng khi nàng lùi , vì tiến tới?

Nàng thật sự hiểu, đang nghĩ gì trong lòng.

Lòng đầy tức giận, Diêu Phẩm Nghiên còn suy nghĩ nhiều, nàng lập tức xoay , vội vàng chạy về phía sân của lão thái thái.

Dù Diêu Tranh còn trẻ nhưng đạt thành tựu lớn và danh tiếng trong kinh thành. Điều khiến trở thành một nhân vật thể nhắc tới trong giới thượng lưu của kinh thành. Sự nghiệp của Diêu Tranh đúng là hiếm , ngưỡng mộ.

Mặc dù Diêu gia là gia đình khiêm nhường, họ ngại lớn chuyện và công khai thông báo khắp nơi. Vì , trong mấy ngày gần đây, chỉ khách khứa tấp nập đến lui, mà ngay cả lão thái thái cũng rảnh rỗi.

Bên ngoài, nhóm các phu nhân đang trò chuyện vui vẻ, còn trong nội viện, những tuổi tương đương với lão thái thái cũng đang cùng , trò chuyện rôm rả, vui vẻ.

Ngay lúc , Diêu Phẩm Nghiên bước với vẻ mặt vui.

Lão thái thái thấy cháu gái sắc mặt , lập tức hiểu nàng đang tâm sự. đang đó, tiện đề cập đến vấn đề ngay, vì bà vội vẫy tay hiệu cho Diêu Phẩm Nghiên gần , đó giới thiệu từng với nàng .

Thật , Diêu Phẩm Nghiên mấy quen với mấy bà lão , nhưng vì giữ thể diện, nàng vẫn cố nhẫn nại, chào hỏi lễ phép từng một

Những vị lão nhân thấy thế, cũng hiểu ý, liền khen ngợi Diêu Phẩm Nghiên vài câu, dậy cáo từ.

Khi khách khứa hết, lão thái thái mới lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì khiến sắc mặt cháu như ?”

Diêu Phẩm Nghiên tức giận xuống, giọng đầy oán giận: “Ngày đó, chẳng tổ mẫu bảo cháu gái lấy lui tiến ? hôm nay cháu gái lui một bước, thế mà thấy chút nào hoảng loạn, càng ý định tiến thêm một bước. Tổ mẫu...!” Lúc nàng kìm cảm xúc, nước mắt ứa , bật nức nở. “Cháu thật sự , cháu thật sự hiểu đang suy nghĩ gì.”

Diêu lão thái thái cũng cảm thấy bối rối, miệng lẩm bẩm: “Hay là… Hắn lòng đổi ?”

Diêu Phẩm Nghiên : “Cháu gái cảm thấy với cũng , chẳng lẽ gì khiến vui ? Nếu thật sự lòng đổi , ít nhất cũng lý do chứ?” Nàng nhạt, tiếp lời: “Nếu lòng dễ dàng như , tỏ tình cảm thắm thiết đến thế? Bao nhiêu năm kết hôn, còn mượn cớ đến thăm tổ mẫu để gặp cháu. Điều giống ? Không đều lòng ?”

Lão thái thái cảm nhận sự nôn nóng của cháu gái, tuy cũng lo lắng, nhưng bà vẫn cố gắng an ủi nàng: “Nghiên Nhi, con đừng vội vàng như . Từ từ thôi. Mấy ngày , Tranh ca nhi đang bận việc lớn, cha con tạm thời thời gian quan tâm đến con. Chờ chuyện định, cha con sẽ sắp xếp cho Thẩm Hàn Thanh ăn bữa cơm với con, lúc đó chuyện giữa con và sẽ từ từ giải quyết, gì thì cứ mở lòng hết.”

“Con cứ chờ thêm một chút nữa.”

Diêu Phẩm Nghiên cảm thấy khó hiểu, kiên nhẫn : "Tranh ca nhi thi đỗ bảng vàng quả thật là một sự kiện lớn, nhưng chuyện cũng qua mấy ngày . Mở tiệc đãi khách một hai ngày là , tổ chức yến tiệc uống rượu liên tục như thế? Cứ thế mãi... Tổ mẫu thấy kỳ quái ?"

Lão thái thái bình tĩnh đáp: "Đệ cháu còn trẻ như đỗ cử nhân, chuyện thật sự đáng quý. Phụ cháu trong triều cũng nhiều quan hệ, Diêu gia chúng cũng cần tạo dựng thêm nhiều mối quan hệ. Hơn nữa, nương con cũng cần thể diện, kết thêm bằng hữu (bạn bè) mới, như chứ?"

Lão thái thái thở dài, : "Tổ mẫu hiểu, mấy ngày qua cha cháu vì chuyện của Tranh ca nhi mà phần xem nhẹ cháu. cháu yên tâm , trong lòng cha cháu, cháu luôn là quan trọng nhất, ai thể sánh với cháu."

Diêu Phẩm Nghiên nhếch môi, ánh mắt lướt qua, trong lòng đầy oán giận. Giọng của nàng vẫn kiên quyết, hề chút gì dịu : "Có lẽ đây đúng là , nhưng hiện giờ thì giống nữa."

Lão thái thái chỉ thở dài. Bà hiểu, chuyện của Nghiên Nhi hiện tại chỉ thể chờ đợi, chứ thể gì hơn.

***

Phu thê Ngụy vương ở Diêu gia một lúc, mãi đến khi trời tối mịt mới rời . Diêu Tranh, Bùi thị và cả Diêu Trọng Hòa đều tiễn họ tận cửa phủ.

Cảnh tượng gia đình ba quây quần tiễn khách thật ấm áp và hạnh phúc. Họ sống hòa thuận, vui vẻ, ngày tháng cứ thế trôi qua êm đềm. Còn Diêu Phẩm Nghiên cảm thấy như một kẻ ngoài cuộc, từ xa mà .

Thực , từ lâu nàng đoán rằng một ngày nào đó, phụ sẽ hướng về kế mẫu. nàng ngờ rằng ngày đó đến nhanh như , đột ngột đến thế.

Từ khi phụ bắt đầu chú ý đến nhị cô nương, đến khi Tranh ca nhi đỗ cử nhân, từng bước một, họ dần đẩy nàng khỏi gia đình .

Nàng thậm chí thể tưởng tượng , nếu sang năm Tranh ca nhi tiếp tục thi đỗ, sẽ chiếm lấy trái tim của cả gia đình, kể cả tổ mẫu.

Đến lúc đó, nàng sẽ chẳng còn chỗ nào trong nhà, chẳng khác nào trời , đất đáp.

Một nhà ba bên cửa tiễn phu thê Ngụy vương, còn Diêu Phẩm Nghiên thì lặng lẽ ẩn trong bóng tối, quan sát họ. Lúc , vẻ mặt nàng đượm buồn, ánh mắt sắc lạnh như một con quỷ dữ chui từ địa ngục.

Trong lòng nàng bỗng nảy lên một ý nghĩ, và ý nghĩ ngày càng mạnh mẽ hơn.

Nàng thể để Tranh ca nhi tiếp tục thi đỗ và trở thành tiến sĩ.

 

 

Loading...