Ta rốt cuộc hiểu vì tỷ tỷ bắt nàng gả sang. Nàng vị vương phi thứ tư c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.
"Lần mong phu nhân thể nhớ rốt cuộc tên gì."
Nói xong, mang theo một hàn ý rời . Ta thở phào, tên cần nghĩ, vốn mà. Chỉ là đêm nay rốt cuộc cũng ngủ yên.
---
Sáng hôm hồi môn, trong xe ngựa chờ lâu vẫn thấy Tiêu Văn Hiên.
"Vương gia từ sớm ngoài , nô tỳ cũng rõ ngài ." – Tiểu Đào .
"Vương gia hẳn là quá bận rộn thôi, tự về là , ngươi đừng buồn."
Gà xốt phô mai cay
Xe ngựa dừng cửa phủ, phụ và tỷ tỷ ăn vận lộng lẫy nghênh đón. Thấy chỉ bước xuống, sắc mặt phụ lập tức khó coi: "Sao chỉ nó? Không thấy Vương gia ?"
Tỷ tỷ mỉa mai: "Nghe Nhiếp Chính Vương cố ý cưới nàng là để dằn mặt Thái t.ử, thật mất mặt. Theo trong!"
Ta sắp gặp họa. Vừa phủ, Tiểu Đào sai chỗ khác, ngoan ngoãn quỳ xuống.
"Nhiếp Chính Vương đối xử với ngươi thế nào?" – Phụ u ám hỏi.
Ta nghĩ ngợi lắc đầu, nghĩ một chút gật đầu.
"Ban đêm , ban ngày thì là ý gì?"
Tỷ tỷ đẩy phụ sang: "Nó chỉ là kẻ ngốc, hiểu gì? Nhiếp Chính Vương cùng ngươi động phòng ?"
Ta thành thật: "Có mệt."
"Đồ tiện nhân liêm sỉ!" – Tỷ tỷ định xông lên tát , nhưng phụ ngăn – "Anh Lan dung mạo xinh , đến Nhiếp Chính Vương cũng lưu luyến là chuyện , thể hỏng gương mặt . Anh Lan, ngươi ?"
Đây là đầu phụ ngăn tỷ tỷ đ.á.n.h , cảm kích gật đầu. Có tiến , theo bản năng lùi về , chỉ về Vương phủ dùng bữa. Ở Hầu phủ, họ chỉ cho ăn cơm thừa canh cặn. ấn c.h.ặ.t xuống ghế, mặt đặt một bát t.h.u.ố.c đen xì.
Ta khẽ thở phào, hóa là uống thứ . Ta từ nhỏ quen dùng, cách vài tháng uống một bát. ngay khi nâng bát lên, Lai Phúc bỗng dưng phát cuồng, lao thẳng tiền viện. Nó Tiểu Tứ dùng dây thừng kéo , lông cổ rụng cả nhưng vẫn ngừng sủa dữ dội về phía .
Ta dậy nhưng ấn xuống. Tiếng sủa của Lai Phúc càng thêm ch.ói tai. Ta chằm chằm bát t.h.u.ố.c, chậm chạp nhận bát giống những . Ta chẳng hiểu lời , nhưng Lai Phúc thì hiểu rõ.
"Anh Lan, ngươi ngoan ngoãn uống hết t.h.u.ố.c ở với Nhiếp Chính Vương thêm một đêm, ngươi sẽ thể mang con súc sinh đó rời ."
Ta ngẩng phắt lên phụ , chợt phát hiện ông còn chẳng tuấn tú bằng Lai Phúc.
"Nếu , hôm nay bữa trưa chi bằng ăn thịt ch.ó ."
Ta sững . Lai Phúc thể thành thịt, nó sống tung tăng mới .
"Đồ ngốc, đừng sủa nữa, ngoan nào. Đợi đưa ngươi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kieu-hoa-do-tham/2.html.]
Ta nhắm mắt nghiến răng, uống cạn sạch bát t.h.u.ố.c đen xì .
Khi Tiểu Đào đến đón, đang cùng phụ và đích mẫu dùng bữa.
"Con hầu hạ Vương gia cho chu , sớm sinh cho ngài một trai một gái để hưởng phúc."
Ta chỉ đáp: "Phụ , mẫu , điều nữ nhi mong chỉ là Lai Phúc bình an vô sự."
---
Trở về Vương phủ, nắm tay Tiểu Đào hỏi: "Vương gia hồi phủ ?"
"Đã về , đang ở thư phòng, thưa Vương phi."
Ta chạy đến thư phòng, hai thị vệ lập tức tuốt kiếm.
"Hai vị ca ca, Vương gia ở trong ?" – Nghe hai chữ "ca ca", hai thị vệ suýt vững. Ta hét to: "Vương gia, đói , đói lắm, sắp chịu nổi nữa! Vương gia mau theo về nhà quản mát chuẩn dùng bữa thôi!"
Bội kiếm của thị vệ rơi choang xuống đất. Tiểu Đào đỏ bừng mặt dám ai. Ta đập cửa ầm ầm, cửa bỗng mở , lao Tiêu Văn Hiên.
"Vương gia, đói lắm."
Hắn mặt lạnh như băng, xách thư phòng, ấn lên tường: "Phu nhân về nhà một chuyến bỗng nhiên thông suốt ? Định lấy lòng bổn vương ư?"
Ta vội gật đầu. Hắn giữ c.h.ặ.t , cho nhào lòng, vô tình chạm : "Không mang hung khí, xem cũng ngu đến mức hành thích bổn vương."
Hắn đặt hai ngón tay lên cổ tay bắt mạch. Nụ mặt dần thu , ánh mắt trầm xuống.
"Ta vẫn còn đói..." – Ta nhỏ giọng.
Hắn khẽ thở dài, kéo lòng: "Phu nhân Hồng Tụ Chiêu là gì ?"
Ta lắc đầu. Giọng lạnh như băng: "Từ ngày mai, phu nhân mỗi ngày đều uống t.h.u.ố.c."
Ta tức tối giật áo : "Tiêu Văn Hiên đúng là đồ ngốc! Ta đói , hiểu ?"
Hắn nắm lấy tay : "Phu nhân, ngày còn dài, nhưng hiện tại ."
---
Suốt mấy ngày liền, thấy mặt , nhưng bát t.h.u.ố.c đen xì thì ngày nào cũng . Ta tức giận mặt : "Ta uống, trừ phi Vương gia đích hầu !"
Ngay đó, cằm một bàn tay lạnh lẽo nâng lên. Là Tiêu Văn Hiên! Sự lạnh lẽo tan biến khi thấy .
"Muốn bổn vương hầu hạ thế nào?"
Ta liếc về phía giường, nở nụ quyến rũ. Hắn khẽ thở dài, đem cả bát t.h.u.ố.c đổ hết bụng , tựa trán trán , giọng khàn khàn: "Đợi chuyện kết thúc, bổn vương ngày ngày hầu nàng uống t.h.u.ố.c."
Ta đỏ bừng mặt, kéo về phía giường. Hắn nghiến răng gỡ tay : "Phu nhân, giữa thanh thiên bạch nhật thế tiện."