Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 32: Thiếu gia, đau quá,..
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên Hàn Trọng Hoài còn mặc quan bào màu đỏ tươi, bên eo phối với gấm hoa điêu khắc, là từ bên ngoài trở về còn nghỉ ngơi đến nơi .
Mà tới đây cũng là vặn.
Nghĩ đến Ngọc Đào liền cảm thấy hối hận, sớm Hàn Trọng Hoài sẽ tìm tới, nàng sẽ tìm đến chỗ Hàn Trọng Thời bên .
Cái kết của nam chủ cũng khác bao nhiêu so với nữ chủ, cho dù tạm thời nữ chủ chịu ủy khuất, nhưng cũng sẽ dạy dỗ những cho nàng ủy khuất, ai nấy đều xui xẻo đến cực điểm, mà nam chủ phong quang vô hạn, một tuấn cùng tài hoa, nếu nam phụ nào đè ép một đầu thì cũng thể kết cục .
Hiện giờ rõ ràng là Hàn Trọng Hoài phong quang vô hạn, đè nặng nam chủ một đầu.
Nghĩ đến đây Ngọc Đào lập tức hối hận cho dù lúc sách thì cũng nên khu vực bình luận, vốn tưởng rằng Hàn Trọng Hoài chỉ là một pháo hôi, nhưng hiện tại nàng cảm giác thiết lập nhân vật của Hàn Trọng Hoài chút giống như nhân vật phản diện.
Bởi vì sự xuất hiện của Hàn Trọng Hoài mà bầu khí nhanh ch.óng phát triển theo một hướng khác, Tôn Tư Lộ là do đến mệt cảm nhận bầu khí nguy hiểm, cũng gào thét, chỉ là đáng thương nấc.
Đôi mắt đỏ rực cứ chút chút run rẩy.
Ngọc Đào cách một bước, cầm khăn tay đưa cho Tôn Tư Lộ lau nước mắt, xem như tìm cho một việc để .
Hàn Trọng Thời trả lời Hàn Trọng Hoài, Hàn Trọng Hoài cũng tiếp Hàn Trọng Thời, hai , giống như lúc Hàn Trọng Hoài mới phát hiện xung quanh một như , cẩn thận Hàn Trọng Thời.
Loại thái độ ngạo mạn vô lễ cho mi tâm của Hàn Trọng Thời chậm rãi nhíu .
Khác với hai đại phòng, Hàn Trọng Thời cũng ý kiến gì đối với Hàn Trọng Hoài, Hàn Trọng Hoài một nữa lên, tự hỏi phóng thích ít ý , nhưng Hàn Trọng Hoài ý tiếp nhận.
Giống như là Hàn Trọng Hoài chắc chắn cả Hàn gia chỉ một phong quang nên đem tất cả để mắt.
"Chuyện triều đình truyền khắp kinh thành, ngươi can đảm đáng khen, nhưng mà ngươi dự định với đại bá phụ như thế nào?"
Hắn quá rõ ràng tính tình của đại bá phụ của , mặc dù xông tạo nên một phen tên tuổi, nhưng năng lực đủ, ảo tưởng nghĩ đường tắt, chuyện Kỳ vương cũng đả kích khiến cho còn chí tiến thủ.
Đại bá phụ nóng lòng thoát khỏi ảnh hưởng do Kỳ vương mang đến, khiêm tốn hận thể một vô hình, mà Hàn Trọng Hoài mở miệng ở triều đình lập tức mang đến phiền toái cho phủ Quốc công.
Lúc may mắn ở phủ , nếu ở chỉ sợ nhảy dựng lên tìm Hàn Trọng Hoài hỏi cho lẽ, sẽ để cho ở chỗ ngạo mạn mà dạo.
Nếu hỏi Hàn Trọng Hoài vấn đề thì ngược là hợp lý, khóe mắt của Hàn Trọng Hoài rời khỏi bàn tay đang nước mắt cho khác của Ngọc Đào: "Có thể giải thích như thế nào?"
"Cho nên ngươi căn bản lo qua hậu quả trình lên một phần chứng cứ đủ với Thánh thượng?"
Hàn Trọng Hoài gật đầu một chút, từ vẻ mặt đến tư thái đều thể cảm thấy sai chuyện gì.
Hàn Trọng Thời cảm thấy sẽ ngu xuẩn đến mức đ.á.n.h trận nắm chắc, nhưng bộ dáng như của , ngược hy vọng thật sự là một ngu xuẩn, cho dù liên lụy phủ Quốc công, cùng lắm thì nhị phòng phân gia xóa sạch liên quan.
Dù và Hàn Trọng Hoài bất đồng, từ nhỏ Hàn Trọng Hoài tổ phụ chỉ điểm, mà là dựa chính lấy thành tựu như hiện tại.
Cho dù phủ Quốc Công suy tàn nhưng cảm thấy đủ năng lực thoát khỏi ảnh hưởng.
Nhìn Hàn Trọng Thời ngậm miệng, đột nhiên Hàn Trọng Hoài khẽ một tiếng, ý treo ở bên môi, cảm xúc nơi ánh mắt nhạt nhẽo, chỉ kém lên mặt mấy chữ ứng phó với lệ.
"Dù gây tai họa gì, nhị phòng phân ngoài là ."
Bị Hàn Trọng Hoài trúng tâm tư, đôi mắt Hàn Trọng Thời co rụt , bao giờ chán ghét Hàn Trọng Hoài như lúc .
"Trưởng giả phân biệt phân gia, tổ mẫu còn ở đây, lời của ngươi cũng quá quy củ."
Hiển nhiên trưởng như Hàn Trọng Thời cũng tác dụng gì, Hàn Trọng Hoài đáp một tiếng, vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu.
Tức giận đến cực hạn, Hàn Trọng Thời nhận cái gì đó.
Nếu đặc biệt để ý cái gì sẽ luôn lộ một chút, huống chi khi tới đây Hàn Trọng Hoài cũng che giấu tức giận của .
Chỉ là lúc cảm thấy đây là do d*c v*ng chiếm hữu quấy phá, nghĩ tới Hàn Trọng Hoài dụng tâm như đối với một nha đầu.
Phát hiện Hàn Trọng Hoài đặt tâm một nha đầu, một tia buồn bực của Hàn Trọng Thời cũng tan , là chỉ nên tức giận với bình đẳng với , Hàn Trọng Hoài như cho dù chút thông minh Thái t.ử ưu ái, nhưng ở trong mắt , Hàn Trọng Hoài cùng hai ca ca của cũng khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-32-thieu-gia-dau-qua.html.]
Lúc Thanh Trúc vặn đem hạ nhân của đại phòng mang đến, Hàn Trọng Thời Ngọc Đào đang vùi đầu, ngữ điệu ôn nhu hơn vài phần: "Xem như giải quyết xong phiền toái cho ngươi."
Lời điểm danh điểm họ, nhưng liền lời của là với ai.
Ngọc Đào c.ắ.n răng, nàng phản ứng thì sẽ đắc tội nam chủ, nhưng nếu để ý đến thì chỉ sợ cỗ tức giận của Hàn Trọng Hoài đối với nàng sẽ tiêu tan .
Tuy rằng nam chủ ngưu bức, nhưng hiện tại nàng dựa Hàn Trọng Hoài để ăn cơm, trong lòng Ngọc Đào đưa lựa chọn, chỉ thấy Tôn Tư Lộ ngẩng đầu lắp bắp : "Nhiều … Tạ.."
Âm thanh mang theo nức nở khiến Hàn Trọng Thời sửng sốt.
Hắn nghiêng mắt, Tôn Tư Lộ đến nỗi ánh mắt sưng đỏ, thật cẩn thận , sợ cảm thấy đủ, nghiêm túc một nữa: "Cảm ơn ngươi."
"Biểu cô nương khách khí, gặp cũng thể mặc kệ."
Mặc dù trả lời, nhưng Hàn Trọng Thời vẫn hiểu tại Tôn Tư Lộ sợ thành như mà vẫn còn thể mở miệng cảm ơn, khi ánh mắt rũ xuống Ngọc Đào đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Tôn Tư Lộ, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, đầu tiên cảm thấy một nha đầu ý tứ, xinh đầu óc.
Hắn , Hàn Trọng Hoài cũng xoay rời .
Ngọc Đào quản Tôn Tư Lộ kéo vạt áo nàng nữa, nhanh ch.óng đuổi kịp Hàn Trọng Hoài.
Tôn Tư Lộ mới bắt đầu kéo vạt áo Ngọc Đào hai bước, nhưng lây nhiễm sự sợ hãi của Ngọc Đào, cho nên bóng lưng Hàn Trọng Hoài ấp úng buông lỏng tay.
Xem còn tính là ngốc, thể cảm giác phía là núi đao biển lửa, đại nạn sắp tới liền từng bay.
"Thiếu gia..."
Ngọc Đào yên lặng ở phía Hàn Trọng Hoài hô một tiếng.
Nếu bước chân của Hàn Trọng Hoài nhanh thì , ít nhất nàng còn thể chạy bộ thở hổn hển theo phía , tạo một loại bầu khí vội vàng, nhưng nhanh chậm, chỉ cần bước chân của nàng lớn một chút là thể vượt qua .
"Thiếu gia , hôm nay thiếu chút nữa nô tỳ dọa c.h.ế.t, Đại phu nhân truyền nô tỳ đến mặt chuyện, vốn dĩ nô tỳ tưởng rằng sẽ ăn trượng hình, nhưng Đại phu nhân vẫn nhắc tới chuyện của Nhị thiếu gia, vài câu liền để cho nô tỳ rời , mà nô tỳ gặp biểu tiểu thư..."
Ngọc Đào về tình huống ban đầu của sự việc, nhưng Hàn Trọng Hoài giống như là đóng lỗ tai , sống mũi cao thẳng trắng nõn giống như đang nhạo lời giải thích vô dụng của Ngọc Đào.
Mặc kệ lời giải thích hữu dụng , ý tứ giải thích là .
“Biểu tiểu thư lớn rớt trâm cài tóc, nô tỳ sẽ sai tìm cho nàng, nhưng nàng chịu mà lôi kéo nô tỳ, để cho nô tỳ một tìm cho nàng, đó ngoài ý gặp Tam thiếu gia, Tam thiếu gia thấy bộ dáng của biểu tiểu thư nên để cho nô tỳ bên cạnh đến đại phòng mời ."
Biểu tình của Ngọc Đào bất đắc dĩ, môi c.ắ.n tới c.ắ.n lui đến nỗi trắng bệch.
Hàn Trọng Hoài vẫn như cũ để ý tới nàng, thậm chí ánh mắt cũng liếc về phía nàng một chút.
Trạng thái cho Ngọc Đào hoài nghi khi bọn họ tới Kỳ Lân viện, lẽ nào Hàn Trọng Hoài sẽ trực tiếp đóng cửa viện, nhốt nàng ở bên ngoài .
mà theo tính tình của Hàn Trọng Hoài, trầm mặc chính là cho nàng cơ hội chữa sai, Ngọc Đào tiếp tục c.ắ.n môi, nhanh khiến cho nó rách da: "Thiếu gia đừng lời nào, lời nào sẽ khiến cho nô tỳ sợ, nô tỳ tình nguyện thiếu gia mắng nô tỳ ngu xuẩn, cũng thiếu gia để ý tới nô tỳ..."
Mang theo thế công cùng nức nở cũng tác dụng, Ngọc Đào ngửa đầu chân, chân vấp lên hòn đá nhô lên mặt đất, thẳng tắp ngã về phía Hàn Trọng Hoài.
Nhìn Hàn Trọng Hoài nghiêng , trong đầu Ngọc Đào tràn đầy ba chữ "Không ", may mắn Hàn Trọng Hoài là nhưng là đầu sói, lúc nàng ngã xuống vươn một tay chắn n.g.ự.c nàng.
Đại khái Hàn Trọng Hoài nghĩ tới cánh tay của cứng hơn cổ của nàng mấy , chợt thấy thanh âm "ùng ục" giống như tiếng nước vang lên, tuy rằng Ngọc Đào ngã xuống đất, nhưng khi vững thì chậm rãi ôm xổm mặt đất.
Người lập tức biến thành nấm, Hàn Trọng Hoài cánh tay , nghĩ tới thể lợi hại như .
Ngọc Đào nhăn mi, đột nhiên đè mạnh xuống, nếu đau thì là giả.
Đặc biệt là còn đụng đến mức gây tiếng vang.
Hiện tại nàng nhanh ch.óng trở về phòng xem một chút, nhưng nếu nàng theo bản năng tư thế , cũng chỉ thể duy trì lâu hơn một chút.
Ôm lấy chính , nửa ngày Ngọc Đào cũng thấy động tĩnh của Hàn Trọng Hoài, còn tưởng rằng .
mà nàng nghiêng mắt thấy quan bào màu đỏ thẫm của Hàn Trọng Hoài.
Người còn đang ở đây giống như cho nàng một gốc định hải thần châm, trong lòng Ngọc Đào là một mảnh sáng sủa, mà ánh mắt đỏ bừng giống như là sắp mưa: "Thiếu gia, Ngọc Đào đau quá."