Tiêu Quyện mặt cảm xúc nàng: “Nàng đang gài bẫy ?”
Dư Niểu Niểu lắc lắc ngón trỏ.
“Không , chính xác thì đây gọi là câu cá chấp pháp.”
Tiêu Quyện khẽ nheo mắt, từ cũng chút thú vị.
Dư Niểu Niểu đắc ý .
“Quận vương điện hạ, sự cảnh giác của vẫn còn quá thấp, dễ dàng đạn bọc đường của khác ăn mòn như . Lần may mắn là , khác, nếu chắc chắn sẽ gặp xui xẻo .”
Tiêu Quyện thầm nghĩ, nếu là khác đút cho ăn, cũng sẽ nhận.
Tú Ngôn ma ma đến nhắc nhở họ, thời gian còn sớm, nếu nữa sẽ lỡ giờ điểm danh.
Tiêu Quyện sải bước dài ngoài.
Dư Niểu Niểu vội vàng ôm túi giấy đuổi theo.
Lúc lên xe ngựa, Tiêu Quyện liếc chiếc túi giấy lớn trong lòng Dư Niểu Niểu.
Dư Niểu Niểu lập tức ôm c.h.ặ.t túi giấy, nở một nụ lấy lòng với .
Cuối cùng Tiêu Quyện vẫn gì, mặc kệ nàng mang bỏng ngô Chính Pháp Ty.
Dư Niểu Niểu chiếc bàn nhỏ.
Tay trái nàng đặt bỏng ngô, tay đặt hoa quả, mặt là sách.
Vừa ăn việc, thể là vô cùng sung sướng~
Lạc Bình Sa và Mạnh Tây Châu đến báo cáo công việc với Lang Quận vương.
Hai bước Kính Minh trai, ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào.
Ban đầu họ còn tưởng trong phòng đốt hương liệu.
nhanh họ nhớ , Lang Quận vương bao giờ dùng hương liệu.
Vậy mùi thơm từ ?
Mạnh Tây Châu thì , chỉ tò mò trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn luôn giữ vẻ nghiêm túc.
“Bẩm Quận vương điện hạ, thuộc hạ tuân theo mệnh lệnh của ngài, dẫn lục soát khắp trong ngoài Mẫn Vương phủ một lượt, tìm thấy manh mối hữu ích nào.”
Tiêu Quyện ngạc nhiên với kết quả .
Hắn nhàn nhạt : “Các ngươi tối nay đến Mẫn Vương phủ lục soát một nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-117-cau-ca-chap-phap.html.]
Mạnh Tây Châu hiểu ý: “Không mới lục soát ?”
Tiêu Quyện: “Lục soát chỉ là phương tiện, mục đích thực sự của các ngươi là Mẫn Vương.”
Mạnh Tây Châu bừng tỉnh: “Thuộc hạ hiểu .”
Tiêu Quyện về phía Lạc Bình Sa, thấy đang ngây bức bình phong, khỏi nhíu mày, hỏi.
“Ngươi đang gì?”
Lạc Bình Sa lập tức hồn, khuôn mặt trẻ con trắng nõn hiện lên vẻ hổ.
“Xin , thuộc hạ lơ đãng.”
Hắn cảm thấy bức bình phong, đoán rằng mùi thơm ngọt ngào đó chính là từ bức bình phong truyền .
Hắn hứng thú với đó, nhưng hứng thú với món ăn của đó.
Không đó đang ăn gì? Ngửi thơm quá.
Tiêu Quyện hỏi: “Bên Thẩm Tự thế nào ?”
Lạc Bình Sa thành thật trả lời.
“Thuộc hạ tra khảo , ban đầu in sách là vì theo lời khuyên của một bạn, khi đưa bản mẫu đến xưởng in, liền giao hết việc còn cho bạn đó quản lý, thật sự sách in vấn đề.”
Tiêu Quyện hỏi: “Người bạn đó của là ai?”
Lạc Bình Sa: “Người đó tên là Lý Kiều, Thẩm Tự quen trong một buổi thi hội, Lý Kiều giỏi thi từ ca phú, khéo ăn , Thẩm Tự gặp như quen, nhanh coi là tri kỷ, thường xuyên dẫn ăn uống vui chơi, nhưng từ khi vụ án thơ phản phanh phui, Lý Kiều biến mất, thuộc hạ nghi ngờ ngay cả cái tên Lý Kiều cũng thể là giả.”
Mặc dù thể là tên giả, nhưng Tiêu Quyện vẫn cho điều tra về Lý Kiều , hy vọng thể tìm chút manh mối.
Tiêu Quyện lệnh cho Lạc Bình Sa.
“Ngươi tiếp tục tra khảo Thẩm Tự, nhất là thể vẽ dung mạo của Lý Kiều.”
“Vâng.”
Mọi việc sắp xếp thỏa.
Theo lý thì Mạnh Tây Châu và Lạc Bình Sa nên rời .
Lạc Bình Sa chút nhấc nổi chân.
Hắn bức bình phong rốt cuộc đang ăn gì?