Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 123: Kế Lâu Dài

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:00:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phan Đại Phúc vội hỏi: “Ngài mua gì?”

“Cúc hoa, trần bì, quyết minh t.ử, sơn tra, địa hoàng, mạch môn đông…”

Dư Niểu Niểu một tên của nhiều loại t.h.u.ố.c Đông y, đó lấy túi thơm từ trong n.g.ự.c , chuẩn móc bạc.

Phan Đại Phúc vội vàng xua tay: “Cũng thứ gì đặc biệt quý giá, thể để lão sư bỏ tiền ? Ngài đợi một lát, sai ngoài mua ngay đây.”

Nói xong liền gân cổ gọi một tên đồ tới, bảo đối phương lập tức đến tiệm t.h.u.ố.c một chuyến.

Đuổi đồ xong, Phan Đại Phúc cẩn thận dè dặt hỏi:

“Sao lão sư mua t.h.u.ố.c? Ngài bệnh ? Ta quen một vị đại phu, y thuật giỏi, cần mời ông đến khám cho ngài ?”

Dư Niểu Niểu mỉm : “Ta bệnh, mua t.h.u.ố.c là để một loại đồ uống.”

Nghe , Phan Đại Phúc càng thêm tò mò.

Loại đồ uống gì mà cần dùng đến nhiều t.h.u.ố.c Đông y như ?

Dư Niểu Niểu theo lệ thường dạy bọn họ vài món ăn.

Không bao lâu tiểu đồ , đặt mấy gói giấy căng phồng lên bàn, giọng vô cùng dõng dạc:

“Lão sư! Dược liệu ngài cần mua về đây.”

Phan Đại Phúc lập tức đầu trừng mắt : “Đã bảo gọi lão sư cơ mà, nhớ đúng ?”

Tiểu đồ cũng cãi , chỉ hì hì.

Dư Niểu Niểu mở gói giấy xem thử, xác nhận d.ư.ợ.c liệu mua sai, lập tức sai chuẩn một nồi nước sôi, cho d.ư.ợ.c liệu nước theo tỷ lệ, để lửa nhỏ từ từ ninh.

Nàng với tiểu đồ : “Giúp canh lửa một chút, đừng để nước cạn hết.”

Tiểu đồ mừng rỡ mặt, vội vàng đáp lời: “Được luôn!”

Thời buổi truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc, phương pháp phổ biến nhất chính là sư phụ sai đồ việc, đồ việc học hỏi.

Nói cách khác, chính là việc càng nhiều, cơ hội học hỏi cũng càng nhiều.

Phan Đại Phúc lập tức xông tới, đẩy phăng tên đồ .

“Để ! Ta kiên nhẫn lắm, giỏi canh lửa nhất đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-123-ke-lau-dai.html.]

Nói xong liền bê ghế tới, đặt m.ô.n.g phịch xuống bếp lò nhỏ, đôi mắt hổ chằm chằm lò lửa, xem cái tư thế là định t.ử thủ bên cạnh bếp lò luôn .

Tiểu đồ đẩy giận mà dám , tủi đến mức sắp .

Dư Niểu Niểu nổi nữa, với tiểu đồ :

“Ngươi lấy giúp một bình giấm hoa quả tới đây.”

Cái gọi là giấm hoa quả, chính là giấm ủ từ trái cây.

Loại giấm thể uống trực tiếp, trong vị chua vị ngọt, thể khai vị giúp tiêu hóa .

Tiểu đồ sợ cướp mất công việc, đáp một tiếng chạy bay xuống hầm ngầm.

Mọi trong nhà bếp đang bận rộn một cách trật tự.

Hôm nay Dư Niểu Niểu vẽ tranh khiến cổ tay mỏi, liền dập tắt ý định đích xuống bếp.

Nàng tìm một gói hạt dưa, ngả ghế xích đu, c.ắ.n hạt dưa chỉ đạo nấu ăn.

Có thể là vô cùng nhàn nhã.

Đợi đến khi cơm canh đều xong, các phụ bếp bưng khay nối đuôi bước , mang thức ăn lên bàn cho các Ưng Vệ bên ngoài.

Dư Niểu Niểu cũng dậy, bưng một cái khay đến phòng riêng.

Tiêu Quyện sẵn trong phòng riêng .

Đợi Dư Niểu Niểu bày biện cơm canh xong xuôi, cầm đũa lên, gắp một miếng thịt cá nếm thử, ngay đó liền nhíu mày.

“Món nàng ?”

Dư Niểu Niểu đang ăn ngon lành, đầu cũng ngẩng lên đáp một tiếng: “ .”

Mặc dù nàng thích nấu ăn, nhưng nghĩa là ngày nào nàng cũng nấu.

Bất kể là chuyện thích đến mức nào, ngày nào cũng thì cũng sẽ ngán, thư giãn thích hợp, chừng mực mới là kế lâu dài.

Hơn nữa, tay nghề của đầu bếp béo và các đồ của cũng tồi, thức ăn nấu đầy đủ sắc hương vị, kém những món nàng là bao.

Có đồ ăn sẵn dâng tận miệng bao? Nàng cần thiết cứ tự động thủ.

 

 

Loading...