Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 129: Thử Món

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:00:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong Dư phủ.

Dư Phinh Phinh bưng món ăn nấu xong đặt lên bàn.

Nàng dùng mu bàn tay lau vết nhọ nồi mặt, thành công khiến diện tích vết nhọ mặt trở nên lớn hơn, kết hợp với bộ váy áo bẩn thỉu, mái tóc dính đầy tro bếp của nàng, nghiễm nhiên là một tiểu ăn mày mới lò.

Đối với chuyện nàng .

Nàng hưng phấn bừng bừng với Dư Thịnh:

“Ca, đây chính là món ngon do dày công nấu nướng đấy, mau nếm thử mùi vị xem !”

Dư Thịnh vật thể xác định nhão nhoét trong nồi đất, bất giác sinh cảm giác sợ hãi trong lòng.

“Muội, nấu cái thứ gì thế ?”

Dư Phinh Phinh vỗ trán một cái: “Muội suýt nữa thì quên đặt tên cho món ăn !”

Dư Thịnh càng thêm hoảng sợ: “Đây còn là món ăn do tự sáng chế ? chẳng từng xuống bếp ?”

Dư Phinh Phinh đắc ý :

“Muội đúng là từng xuống bếp, nhưng xem các đầu bếp nấu ăn , đơn giản lắm! Muội cứ theo cách của bọn họ một , nhưng cảm thấy món ăn bọn họ nấu bình thường, cho nên cải tiến món ăn một chút.”

Dư Thịnh chân thành khuyên nhủ: “Lần đầu tiên xuống bếp, vẫn khuyên đừng nâng độ khó lên cao quá, chúng cứ bắt đầu từ những món cơ bản nhất , thực sự thì món nộm cũng , thấy dưa chuột đập dập cũng tồi, thanh mát khai vị, thể thử xem.”

Dư Phinh Phinh bĩu môi, bất mãn hừ :

“Đây chính là quà bồi tội cho Dư Niểu Niểu đấy, bảo ăn dưa chuột đập dập ? Cho dù cần thể diện, còn cần thể diện hả?!”

Nàng đặt tay lên mép bàn, mất kiên nhẫn thúc giục:

“Huynh đừng lề mề nữa, mau ăn ! Xem thử mặn nhạt thế nào? Để còn điều chỉnh.”

Dư Thịnh đành c.ắ.n răng cầm thìa lên, múc một thìa vật thể xác định, đưa đến mũi ngửi ngửi.

Có một mùi vị kỳ lạ khiến thể diễn tả .

Hắn cảm giác nếu ăn miếng , bản chắc chắn sẽ tiêu chảy.

Dưới sự thôi thúc của khao khát sinh tồn, gian nan mở miệng đề nghị:

“Hay là đổi khác thử món …”

Lời của còn xong, Dư Phinh Phinh nắm lấy tay , nhanh ch.óng nhét chiếc thìa cái miệng kịp ngậm của .

“Đây chính là đầu tiên nấu ăn, bắt buộc cho thiết nhất của ăn, thể đổi khác.”

Dư Phinh Phinh tràn đầy mong đợi ca ca nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-129-thu-mon.html.]

“Mùi vị thế nào? Ngon ?”

Dư Thịnh một lời nào.

Hắn trực tiếp dậy, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai lao khỏi phòng, xổm gốc cây, há miệng là một tiếng——

Ọe!

Dư Phinh Phinh: “…”

Nụ của nàng cứng đờ mặt.

Ca ca của nàng ăn món nàng nấu đến mức nôn mửa!

Nàng thẹn quá hóa giận, dùng sức giậm chân: “Huynh ý gì hả? Món nấu khó ăn đến thế ?!”

Dư Thịnh dùng khăn tay lau miệng, đầu nàng, yếu ớt lên tiếng:

“Cũng tính là khó ăn.”

Sắc mặt Dư Phinh Phinh dịu , ngay đó liền ca ca nàng tiếp:

“Chỉ là ăn sẽ khiến mất khát vọng sống tiếp mà thôi.”

Dư Phinh Phinh: “…”

Nàng tin món nấu khó ăn đến .

Nàng dùng thìa múc một ít vật thể xác định, đưa miệng .

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, gốc cây thêm một bóng xổm nôn mửa.

Dư Thịnh vuốt lưng thuận khí cho nhà .

“Hay là chúng bỏ qua , đổi món quà khác.”

Dư Phinh Phinh dùng khăn lụa lau sạch miệng, căm phẫn : “Muội từng thấy Dư Niểu Niểu nấu ăn, phương pháp cũng tương tự như của , dựa mà món nàng nấu ngon, còn món nấu khó ăn? Muội phục! Muội thử thêm vài nữa, chắc chắn sẽ , chứng minh bản kém gì nàng !”

Nàng đầu phát hiện ca ca nhà đang chuẩn chuồn lẹ, liền tóm lấy tay áo .

“Huynh , vẫn thử món cho .”

Dư Thịnh dở dở .

Muội ơi, xin tha cho ca ca !

 

 

Loading...