Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 143: Ác Mộng

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:00:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Quyện rốt cuộc chống đỡ nổi sự đeo bám dai dẳng của thiếu nữ, thái độ chút buông lỏng.

“Tiền thể đưa cho nàng, nhưng nàng đáp ứng bản vương một điều kiện.”

Dư Niểu Niểu vội : “Ngài !”

Tiêu Quyện trầm giọng : “Nàng lấy tiền tiêu xài bừa bãi, đặc biệt đến những nơi đắn.”

Dư Niểu Niểu chớp chớp mắt.

“Thế nào là nơi đắn?”

Tiêu Quyện gằn từng chữ: “Hoa nhai liễu hạng, câu lan ngõa tứ.”

Dư Niểu Niểu chút do dự gật đầu đồng ý.

Không chỉ là đến chốn lầu xanh thôi , cả, dù nàng cũng tiền, thể bỏ tiền mời đến tận nhà biểu diễn!

Tiêu Quyện những toan tính nhỏ nhặt trong lòng nàng.

Thấy nàng đồng ý, liền lấy tờ ngân phiếu hai trăm lượng, đặt cái vuốt nhỏ của nàng.

Dư Niểu Niểu nhanh ch.óng nhét tiền trong n.g.ự.c.

Nhìn bộ dạng khẩn trương của nàng, cứ như đang ôm một món bảo vật tuyệt thế .

“Quận vương điện hạ ngài cứ từ từ dùng, đây.”

Nàng ném cho nam nhân một nụ hôn gió, đó lạch bạch chạy mất.

Tiêu Quyện bất đắc dĩ, thấp giọng mắng một câu: “Đồ hám tài.”

Sau khi dùng xong bữa tối, Dư Niểu Niểu theo lệ thường ngâm trong bồn nước nóng, đó thoải mái leo lên giường ngủ.

Có lẽ vì ban ngày thấy t.h.i t.h.ể, đêm nay nàng gặp ác mộng.

Trong mơ, mưa rơi rả rích.

Nàng bất chấp sự can ngăn của những xung quanh, lảo đảo lao đống đổ nát.

Hai tay ôm lấy xà nhà cháy đen, khó nhọc nhích nó , để lộ t.h.i t.h.ể đè bên .

Thi thể thiêu rụi đến mức thể nhận dạng, tứ chi đè ép đến biến dạng.

nàng vẫn liếc mắt một cái nhận .

Tiếng gào xé ruột xé gan bật từ cổ họng nàng...

“Nương! Nương!”

Dư Niểu Niểu đột ngột mở bừng mắt, lóc bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Trong phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ thể thấy tiếng thở dốc dồn dập của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-143-ac-mong.html.]

Xung quanh tối đen như mực, đưa tay thấy rõ năm ngón.

Nàng dậy, đưa tay quệt mặt.

Không gì bất ngờ khi chạm một mảng ướt đẫm.

Dư Niểu Niểu dùng tay áo lau sạch mặt.

Nàng nắm lấy sợi dây đỏ mỏng manh đeo cổ, thuận thế kéo một mặt dây chuyền ngọc bích hình Phật Di Lặc nhỏ xíu.

Đây là món quà Tạ thị đặc biệt tặng nàng nhân dịp sinh nhật mười tuổi. Nghe Tạ thị còn cất công mang mặt ngọc đến chùa, nhờ cao tăng khai quang, thể xua đuổi tà ma, bảo vệ bình an.

Những năm qua, Dư Niểu Niểu luôn đeo nó sát bên .

Nàng dùng hai tay nâng niu mặt ngọc, từng chút từng chút nắm c.h.ặ.t , nhỏ giọng : “Nương, con nhớ .”

con bao giờ thấy nữa ...

Sáng sớm hôm .

Dư Niểu Niểu y phục, bước khỏi phòng, ánh nắng ban mai rọi chiếu lên nàng.

Nàng dang rộng hai tay, vươn vai một cái thật sảng khoái.

Những chuyện xảy trong giấc mơ đêm qua đều nàng đè nén xuống tận đáy lòng. Trên môi nàng nở nụ , biến về thành một thiếu nữ vui vẻ, vô tâm vô phế.

Đương Quy đến nhắc nhở, bữa sáng chuẩn xong.

Vừa thấy đồ ăn ngon, hai mắt Dư Niểu Niểu lập tức sáng rực lên.

Nàng hớn hở chạy thẳng đến nhà ăn.

Chuyện vui vẻ nhất mỗi ngày là gì?

Đương nhiên là ăn cơm !

Sau khi ăn uống no nê, Dư Niểu Niểu bảo Đương Quy mang những xiên kẹo hồ lô mà các nàng hôm qua .

Để cắm những xiên kẹo hồ lô , Dư Niểu Niểu còn đặc biệt sai bện một cây gậy rơm.

Trên cây gậy rơm cắm đầy những xiên kẹo hồ lô đỏ rực.

Dư Niểu Niểu rút một xiên kẹo hồ lô từ đó xuống, đưa đến mặt Lang Quận vương, ân cần : “Quận vương điện hạ nếm thử một xiên kẹo hồ lô ?”

Tiêu Quyện nhíu mày thứ mặt, thì đây chính là kẹo hồ lô mà nàng , thoạt cũng khá mắt, chỉ là cách ăn chút nhã nhặn cho lắm.

Hắn nhạt giọng : “Cứ để đó , đợi bản vương về ăn.”

Dư Niểu Niểu tỏ ý thành vấn đề.

 

 

Loading...