Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 150: Kẹo Dừa

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:00:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Niểu Niểu thầm kêu , đây thể là một câu hỏi c.h.ế.t .

Tâm tư nàng xoay chuyển, nhanh đưa câu trả lời.

“Phụ kế của thích kết giao với khách khứa bốn phương, ông từng tiếp đãi một đoàn thương buôn từ phương Nam đến, những thương nhân đó kể về mấy cách ăn dừa, vẫn luôn hứng thú với thứ , ngờ hôm nay thể tận mắt thấy, cho cùng vẫn là nhờ phúc của Quận vương điện hạ.”

Nói đến cuối, nàng lộ vài phần e thẹn, gò má ửng hồng.

Tiêu Quyện cho điều tra thế bối cảnh của nàng, nàng sai, phụ kế của nàng là Phong Lương Hàn chỉ học rộng tài cao, mà còn nhiệt tình hiếu khách, giao tình với nhiều , khá nổi danh ở vùng Ba Thục.

Ngay cả Hoàng đế cũng từng danh Phong Lương Hàn, ý định chiêu mộ ông triều quan.

Chuyện như tiếp đãi thương đội phương Nam là chuyện mà Phong Lương Hàn thể .

Dùng xong bữa tối, Dư Niểu Niểu cho mang đến hai quả dừa.

Nàng dùng d.a.o bổ dừa , đổ nước dừa bên trong bát.

“Quận vương điện hạ mời dùng.”

Tiêu Quyện bưng bát lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Vị ngọt mà ngấy, dùng để giải khát bữa ăn là thích hợp nhất.

Dư Niểu Niểu cũng rót cho một bát nước dừa.

Nàng bên cạnh Tiêu Quyện, bưng bát, chậm rãi uống.

Uống xong nước dừa, nàng bắt đầu nạo cùi dừa.

Đây là một việc tốn sức, nàng nạo một lúc bắt đầu thấy mỏi tay.

Thấy , Tiêu Quyện nhận lấy chiếc thìa từ tay nàng.

Hắn quanh năm luyện võ, sức lực lớn, chỉ ba hai nạo sạch cùi dừa bên trong một quả.

Dư Niểu Niểu thể chờ đợi mà nhón một miếng cùi dừa, nhét miệng.

Cùi dừa mềm non, còn mang theo hương thơm thanh mát đậm đà của dừa.

Nàng nhón một miếng cùi dừa, đưa đến bên miệng Tiêu Quyện.

“Ngài cũng nếm thử .”

Tiêu Quyện khẽ mở đôi môi mỏng, c.ắ.n lấy miếng cùi dừa.

Vô tình, môi nhẹ nhàng lướt qua đầu ngón tay nàng.

Dư Niểu Niểu để ý đến khoảnh khắc tiếp xúc , tiếp tục ăn cùi dừa một cách ngon lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-150-keo-dua.html.]

Ánh mắt của Tiêu Quyện dừng đầu ngón tay nàng một lúc lâu.

Cảm giác mềm mại môi dường như mãi tan, khiến lòng tê dại.

Dư Niểu Niểu hỏi còn ăn nữa ?

Tiêu Quyện vẫn đang nghĩ về sự tiếp xúc , bất giác đáp một tiếng.

“Ừm.”

Dư Niểu Niểu đẩy quả dừa còn đến mặt : “Vậy ngài nạo nốt quả dừa .”

Lao động miễn phí, dùng .

Tiêu Quyện im lặng.

Hóa nàng cố ý hỏi ăn là vì chuyện .

Hắn cầm lấy thìa, nhanh nạo sạch quả dừa thứ hai.

Dư Niểu Niểu nhón một miếng cùi dừa cho miệng, ăn ngon lành.

Nàng thấy đàn ông động đũa, tò mò hỏi.

“Sao ngài ăn?”

Tiêu Quyện im lặng nàng một lúc, thấy nàng quả thực ý định đút cho nữa, đành cầm đũa, gắp một miếng cùi dừa cho miệng.

Không là ảo giác của , miếng cùi dừa ngọt bằng miếng nãy.

Ăn xong hai quả dừa, Dư Niểu Niểu vẫn cảm thấy thèm.

Nàng chạy bếp, dùng nước dừa, cùi dừa, sữa bò và mạch nha nấu một nồi si-rô đường.

Si-rô đổ khuôn, đó cho hầm băng.

Làm xong những việc , Dư Niểu Niểu liền về ngủ.

Đến ngày hôm tỉnh dậy, nàng đến hầm băng lấy đường khỏi khuôn, từng viên kẹo dừa nhỏ xinh thành!

Nàng chia một phần kẹo dừa cho Đương Quy, phần còn nàng cho một túi giấy.

Lúc ngoài, Tiêu Quyện thấy trong lòng Dư Niểu Niểu ôm một túi giấy lớn căng phồng, hôm nay nàng chắc chắn mang đồ ăn ngoài.

Có lẽ là vì nhiều, quen, dứt khoát nữa.

, dù , nàng cũng sẽ .

 

 

Loading...