Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 360: Hồng Môn Yến

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:08:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vinh Chiêu nghi khó hiểu: “Thư Quý phi từ khi nào với con như ?”

Thư Quý phi trong ấn tượng của bà luôn cao ngạo, trong hậu cung ngoài Thái hậu và Hoàng hậu , những phụ nữ khác đều để mắt.

Bây giờ Thư Quý phi đột nhiên nhiệt tình với Đào Nhiên công chúa như , vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo.

Trong lòng Vinh Chiêu nghi chút bất an.

Đào Nhiên công chúa mấy bận tâm: “Người quản bà nhiều như gì? Dù cũng chẳng hại con.”

Liễu Chi trở về Kinh Khuyết cung, đem lời của Đào Nhiên công chúa chuyển cáo cho Thư Quý phi.

Thư Quý phi mím môi rộ lên.

“Đào Nhiên công chúa cũng thật thông minh, nàng bản cung suýt nữa thì quên mất, quả thực nên mời Lang Quận vương phi cung chơi một chút.”

Liễu Chi : “Nô tì Lang Quận vương vô cùng sủng ái Quận vương phi, vì nàng , Lang Quận vương ngay cả một nha thông phòng cũng , nếu chúng giữ nàng trong tay, Lang Quận vương chắc chắn sẽ ném chuột sợ vỡ bình.”

Nụ mặt Thư Quý phi càng đậm hơn: “Như , cho dù Lang Quận vương mọc cánh cũng thoát .”...

Dư Niểu Niểu và Tiêu Quyện bước cửa nhà, nhận khẩu dụ do Hoàng đế phái đưa tới.

Đào Nhiên công chúa sắp đến Thần quốc hòa , Hoàng đế chỉ đích danh Lang Quận vương dẫn đội hộ tống.

Dư Niểu Niểu vẻ mặt ngơ ngác.

“Trong triều bao nhiêu võ tướng như , tại Hoàng thượng cứ nhất quyết chọn trúng chứ?”

Tú Ngôn ma ma cũng cảm thấy chuyện đáng tin cậy.

“Hoàng thượng tâm tư của Đào Nhiên công chúa đối với ngài, còn bảo ngài hộ tống Đào Nhiên công chúa, thế chẳng là đưa dê miệng cọp ?”

Phản ứng của Tiêu Quyện bình thản.

“Mọi cần lo lắng, Đào Nhiên công chúa chỉ là một nữ nhi thường tình, thể .”

Tú Ngôn ma ma lo lắng bồn chồn: “Tục ngữ câu minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, ngộ nhỡ nàng giở trò bỉ ổi với ngài thì ?”

Tiêu Quyện an ủi: “Không , từ khi tiếp quản Chính Pháp Ty đến nay, thủ đoạn nào mà từng thấy qua? Chút bản lĩnh đó của Đào Nhiên công chúa , chỉ cần an tâm ở nhà đợi trở về là .”

Tú Ngôn ma ma vẫn yên tâm nổi.

, hoàng mệnh khó cãi, chuyện còn đường vãn hồi nữa .

Nay chỉ tích cực đối mặt mới là cách ứng phó.

Tú Ngôn ma ma: “Nô tì thu dọn hành lý cho ngài.”

Dư Niểu Niểu cũng : “Ta thêm chút đồ ăn tiện mang theo, để mang ăn dọc đường.”

Nói xong nàng liền chạy bay bếp bận rộn.

Nàng giúp gì khác, cũng chỉ thể thêm nhiều đồ ăn ngon, tránh để Tiêu Quyện ngoài ăn quen, hỏng cái dày vất vả lắm mới nuôi lên .

Lúc Yến Nam Quan bước , thấp giọng :

“Quận vương điện hạ, Lục Hoàng t.ử và Cửu Hoàng t.ử Thần quốc âm thầm cấu kết, nếu ngài dẫn đội đưa dâu, sẽ cùng sứ đoàn Thần quốc, bọn chúng liệu mượn cơ hội để gây bất lợi cho ngài ?”

Ánh mắt Tiêu Quyện tối sầm : “Bản vương sợ bọn chúng tay, chỉ sợ bọn chúng tay.”

Chỉ cần bọn chúng dám tay, Ưng Vệ sẽ cơ hội bắt quả tang bọn chúng.

Đến lúc đó nhổ củ cải mang theo cả bùn, bọn chúng một tên cũng đừng hòng chạy thoát!

Ba ngày , Đào Nhiên công chúa xuất giá từ Di Hòa điện.

Tiêu Quyện khỏi cửa từ sáng sớm, đến ngoài cung môn đợi .

Hôm nay Dư Niểu Niểu cũng đặc biệt dậy từ sớm.

Nàng nhét một bọc thức ăn lớn n.g.ự.c , dặn dò:

“Đây là lương khô đặc biệt chuẩn cho , cầm lấy ăn dọc đường. Ta luôn cảm thấy Đào Nhiên công chúa và tên Cửu Hoàng t.ử Thần quốc ý , đường ngàn vạn cẩn thận, đừng ăn đồ bọn chúng đưa, giữ cách với bọn chúng, bảo vệ bản .”

Tiêu Quyện xoa đầu nàng: “Ừm, nhớ .”

Hắn đeo tay nải lên , xoay lên ngựa, khi quên đầu Dư Niểu Niểu một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-360-hong-mon-yen.html.]

Dư Niểu Niểu tha thiết .

“Thượng lộ bình an, sớm về sớm!”

Tiêu Quyện: “Khoảng thời gian ở nhà, nàng cố gắng ít ngoài, nếu thực sự ngoài, nhớ mang theo Tiểu Mạnh.”

Dư Niểu Niểu sợ nàng an , ngoan ngoãn đáp: “Vâng!”

Tiêu Quyện vung roi ngựa, cưỡi ngựa rời .

Dư Niểu Niểu xách váy chạy xuống bậc thềm, bóng lưng khuất dần, trong lòng trào dâng một nỗi cô đơn trống trải.

Kể từ khi gả đến Lang Quận vương phủ, nàng vẫn luôn ở bên cạnh Tiêu Quyện, ít khi xa .

Nay hộ tống Đào Nhiên công chúa đến Thần quốc, chuyến ít nhất cũng nửa năm, chỉ cần nghĩ đến việc nửa năm thấy , nàng liền cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Lúc trong hoàng cung.

Hoàng đế và Hoàng hậu dẫn theo một đám phi tần tiễn Đào Nhiên công chúa rời .

Mọi đều đang , chỉ Vinh Chiêu nghi đang .

dám thành tiếng, sợ chọc Hoàng đế vui, bà chỉ thể dùng khăn tay bịt miệng.

Đào Nhiên công chúa mặc hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội phượng quan mạ vàng, tay cầm quạt lụa đỏ vẽ rồng phượng mạ vàng.

Nàng hướng về phía Hoàng đế và Hoàng hậu uyển chuyển bái lạy.

“Phụ hoàng, mẫu hậu, hôm nay nhi thần xuất giá, thể ở bên cạnh báo hiếu hai nữa, trong lòng nhi thần vô cùng áy náy, hy vọng hai thể bảo trọng sức khỏe, phúc thọ miên trường.”

Lão Hoàng đế dặn dò: “Gả đến Thần quốc , thì đừng tùy hứng như đây nữa, ngươi hảo hảo phu thê giáo t.ử, giữ trọn đạo vợ, nếu ức h.i.ế.p ngươi, ngươi cũng cần nhẫn nhục chịu đựng, thể sai đưa thư về, trẫm tự khắc sẽ mặt ngươi.”

Lời thì êm tai, nhưng trong lòng Đào Nhiên công chúa hiểu rõ.

Thần quốc cách Ngọc Kinh núi cao sông dài, về một chuyến ít nhất cũng nửa năm.

Nếu nàng thực sự gặp nguy hiểm gì, đợi phụ hoàng phái đến cứu , e rằng nàng cũng lạnh ngắt .

Phụ hoàng những lời chẳng qua chỉ là để an ủi nàng mà thôi, thể coi là thật.

Đào Nhiên công chúa lộ vẻ cảm kích: “Phụ hoàng yêu thương nhi thần như , nhi thần nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của .”

Đợi đến khi giờ giấc xấp xỉ, Đào Nhiên công chúa sự dìu dắt của cung nữ trong xe ngựa.

Đội ngũ đưa dâu dọc theo đường phố chậm rãi tiến lên, đều Ưng Vệ bảo vệ, phía còn sứ đoàn Thần quốc theo, cộng thêm của hồi môn phong phú, khiến cho bộ đội ngũ trông vô cùng hoành tráng, là mười dặm hồng trang cũng ngoa chút nào.

Hai bên đường phố chen chúc bách tính đến xem náo nhiệt, bọn họ từng thấy hôn lễ nào hoành tráng như , ai nấy đều vô cùng phấn khích.

Dư Niểu Niểu cũng trộn trong đám đông.

Nàng Tiêu Quyện cưỡi con ngựa cao lớn, trong lòng thầm cầu nguyện.

Nhất định bình an trở về nhé!

Đội ngũ đưa dâu khỏi thành, dọc theo quan đạo thẳng về phía đông.

Bách tính trong thành cũng theo đó mà giải tán.

Dư Niểu Niểu thở dài một tiếng, chuẩn về nhà.

Mạnh Tây Châu thấy nàng thần sắc ủ rũ, đề nghị:

“Nếu ngoài , dạo xung quanh một chút ? Coi như là giải khuây.”

Dư Niểu Niểu lắc đầu: “Không cần , về thôi.”

Hai chân về đến Quận vương phủ, trong cung chân tới.

Người tới là một tiểu thái giám, cung cung kính kính : “Hôm nay hoa mẫu đơn trong cung nở , Thư Quý phi mời các vị Vương phi trong kinh cung ngắm hoa uống , đây là thiệp mời, xin sáng mai đến đúng giờ.”

Nói xong liền đặt một tấm thiệp mời tinh xảo mặt Dư Niểu Niểu.

Dư Niểu Niểu nhíu mày, Thư Quý phi ghét nàng ? Sao mời nàng uống ? Đây chẳng lẽ là một bữa Hồng Môn Yến ?

 

 

Loading...