Liên Ly đang vui vẻ với Tiết Thư Phàm, nụ gương mặt cô rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh đầy sức sống.
Cận Ngôn Đình thu hồi tầm mắt, thong dong và tao nhã bước lên lầu. Thần sắc dần trở nên bình thản, thậm chí phần nghiêm nghị, toát lên vẻ đoan chính, tôn quý cho phép bất kỳ ai phép càn.
Quản lý Liên Ly mất ba giây Cận Ngôn Đình. Dưới chân đàn ông là đôi giày Oxford sạch sẽ chút bụi bẩn, thủ công , mang phong cách quý ông Anh quốc, bóng loáng và cao sang.
Cận tổng tuy là giáo dưỡng , phong độ ngời ngời, nhưng áp lực từ một ở vị thế bề cũng hề ít, ai dám truy hỏi thêm lời nào.
Quản lý vốn định dẫn Cận Ngôn Đình đến phòng bao riêng tư nhất, nhưng vị đại gia đột ngột đổi kế hoạch, chọn dùng bữa tại khu vực công cộng ở tầng hai.
Nói nhiều tất lỡ, quản lý dám hé môi, chỉ thể nở nụ tì vết: "Vậy để gửi tin nhắn cho Đoạn tổng."
Ngay khoảnh khắc quản lý thẳng và , ánh mắt vô tình lướt qua bức tường kính một chiều, thấy Liên Ly đang dùng bữa ở tầng một. Trong đầu lóe lên một ý nghĩ táo bạo: Cận tổng đổi chỗ, chẳng lẽ là để cô gái nhỏ ở lầu?!
Tốc độ lên món của Phủ Yến nhanh, Liên Ly và Tiết Thư Phàm trò chuyện một lúc thì món lên đủ. Bít tết bò Wagyu, bánh mì Brioche nhum biển, bào ngư Tây Ban Nha, nấm gan bò Pháp sốt nấm linh chi trắng, măng tây trắng tôm hoa đào. Đồ uống là cocktail nồng độ thấp vị nho bưởi.
"Em và Cận Thức Việt thế nào ?" Tiết Thư Phàm hỏi.
Liên Ly hờ hững đáp: "Tạm thời ở bên ."
"Khụ!"
Tiết Thư Phàm câu trả lời của cô cho kinh hãi, vô tình sặc, bưng ly rượu lên để xuôi cổ họng. Đôi đồng t.ử chị chấn động: "Tạm thời ở bên ?"
Liên Ly tường thuật đầu đuôi việc cô và Cận Thức Việt thỏa thuận bên nửa năm chia tay. Tiết Thư Phàm xong, thôi.
"Ly Ly, em chắc chắn đến lúc đó thể tách ?"
Liên Ly đang cầm d.a.o nĩa cắt bít tết, liền ngẩng đầu Tiết Thư Phàm, trầm ngâm hai giây : "Nếu chán , kết thúc mối quan hệ sớm hơn, em cũng thành vấn đề."
Tiết Thư Phàm: "Nếu hết thời hạn nửa năm mà vẫn kết thúc thì ?"
Liên Ly khẳng định chắc nịch: "Sẽ ."
Nếu Cận Thức Việt kết thúc, kết quả nhất chẳng qua là cô rời khỏi Kinh thành và thể tu nghiệp nước ngoài. Liên Ly tính toán kỹ, nếu chuyện thật sự đến bước đường đó, cô cùng lắm là về Đài Bắc sống ẩn dật, từ đó còn bất kỳ liên hệ nào với Kinh thành nữa.
Nửa năm cũng là thời hạn cuối cùng cô dành cho bản để tìm . Sư hiểu rõ cái giá trả cho những việc . Một trưởng thành đôi khi chỉ trong một khoảnh khắc, và sư trải qua nhiều khoảnh khắc như thế. Tự đưa lựa chọn, đó trả giá cho nó.
Liên Ly buộc trưởng thành. Từ lâu cô chỉ còn một .
Tiết Thư Phàm ủng hộ lựa chọn của Liên Ly, nhưng vẫn khỏi ngạc nhiên: "Em quyết định ở bên từ lúc nào thế?"
Liên Ly : "Vào ngày sinh nhật của em."
"Đã qua mấy ngày mà giờ em mới với chị!"
"Em nữa." Liên Ly thành thật , "Có lẽ chính em cũng quen với mối quan hệ mới ."
Bữa ăn sắp kết thúc, Tiết Thư Phàm vệ sinh, Liên Ly tại chỗ đợi. lúc , quản lý Phủ Yến tới, thái độ cung kính: "Liên tiểu thư, Cận lời mời."
Đầu ngón tay đang lướt điện thoại của Liên Ly khựng , hỏi: "Vị Cận nào?"
"Cận tổng, Cận Ngôn Đình ạ."
Liên Ly ngờ gặp Cận Ngôn Đình ở đây. Nếu là điện thoại mời mọc, cô còn thể từ chối; nhưng gặp trực tiếp thế , tìm cớ cũng liếc mắt là thấy rõ ngay.
Liên Ly theo quản lý lên tầng hai. Cận Ngôn Đình ở vị trí cạnh cửa sổ, giống như một ngọn núi cao để đời ngước mà thể leo tới đỉnh, mạnh mẽ nhưng kiêu ngạo, khí trường uy nghiêm nhưng khiêm tốn kín kẽ. Vừa xuất hiện là một thừa kế hảo, chín chắn và mực thước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-sac-duc-truy-sac-kinh-sup-do/chuong-118-tu-thong-voi-can-ngon-dinh.html.]
Sau khi phục vụ rượu vang xong, nếm rượu cúi chào lui . Trên bàn chỉ Cận Ngôn Đình, nhưng khi Liên Ly bước tới, cô thoáng thấy vị trí đối diện đặt một chiếc túi xách nữ.
Thần sắc cô đổi, vẫn dùng tông giọng như thường lệ gọi : "Anh, gọi em chuyện gì ? Em sợ sư tỷ Thư Phàm lát nữa thấy em ."
"Cũng một thời gian gặp em." Giọng Cận Ngôn Đình trầm ấm, ẩn chứa một chút cảm xúc nhạt nơi đáy mắt: "Hai ngày nữa qua chỗ ăn cơm, nếu lịch trình tiện thì để dì Trương qua chỗ em."
Hoặc là đến chỗ ăn, hoặc là dì Trương đến nhà cô nấu. Anh em lâu ngày ăn một bữa cơm thì cũng tính là quá giới hạn. Liên Ly hiểu chỉ quan tâm cô như một em gái, nên đáp: "Vâng."
Thấy , khóe môi Cận Ngôn Đình khẽ nhếch lên một chút khó nhận . Liên Ly xuống, cô chuyện với .
Giọng của Cận Ngôn Đình trầm ấm như tiếng đại cầm, dễ khiến nảy sinh lòng ngưỡng mộ, trong khi Cận Thức Việt chỉ khiến e sợ.
Liên Ly kéo dòng suy nghĩ, chào tạm biệt Cận Ngôn Đình: "Anh, em..."
Dư quang liếc thấy hai bóng đang tiến gần, lời của cô đột ngột dừng .
Cận Thức Việt bước tới với dáng vẻ lười biếng, nhàn nhã, ánh mắt rơi cô lạnh lùng cực điểm. Đoạn Thi Thanh bên cạnh thoáng hiện vẻ kinh ngạc, đó rộng rãi lên tiếng: "Liên tiểu thư, thật duyên, hôm nay gặp thứ hai ."
Đoạn Thi Thanh lách qua Liên Ly, thanh lịch xuống đối diện Cận Ngôn Đình. Liên Ly chuyển tầm mắt từ gương mặt Cận Thức Việt sang Đoạn Thi Thanh, mỉm lịch sự: " là trùng hợp."
Cận Thức Việt và Đoạn Thi Thanh cùng tới, đến vì bạn gái, từ nhà vệ sinh .
Ánh mắt Cận Thức Việt lướt qua Liên Ly, khôi phục dáng vẻ bất cần, tùy ý lên tiếng: "Anh cả, đang hẹn hò ."
"Việt thiếu gia hiểu lầm ." Đoạn Thi Thanh ngước mắt Cận Thức Việt, giọng điệu thuộc: " và Ngôn Đình đang bàn chuyện công việc."
Cận Thức Việt thong thả : "Việc công việc tư bàn cùng lúc, công tư hợp nhất."
Người em trai vốn xưa nay tùy hứng, Cận Ngôn Đình hiếm khi đặc biệt đính chính lời , chỉ : "Tối mai gia yến nhớ về."
Liên Ly tuy thể xen cuộc trò chuyện của họ nhưng lòng cũng thấy khó chịu. Cô kiêu ngạo cũng tự ti : "Vậy em xin phép về ."
Cận Ngôn Đình: "Đi đường chú ý an ."
Liên Ly: "Vâng."
Liên Ly rời , Cận Thức Việt, tự nhiên cũng chú ý tới ánh mắt đầy thâm ý của đang đặt .
Tiết Thư Phàm đang tìm sư , thấy cô từ lầu xuống liền hỏi: "Sao em lên tầng hai thế?"
"Cận Ngôn Đình gọi em qua." Liên Ly , "Không chuyện gì , thôi."
Liên Ly lái xe, Tiết Thư Phàm uống rượu nên cũng thể lái, hai bắt taxi đường ai nấy về.
Chiếc taxi dừng tại 21 đường Thanh Đằng, Liên Ly trả tiền xuống xe, đang định tòa nhà thì bên tai vang lên tiếng còi xe ngang ngược hề báo .
Cô đầu , quả nhiên thấy chiếc xe sang quen thuộc. Liên Ly bước tới, gõ gõ cửa kính xe.
Cửa kính hạ xuống, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của Cận Thức Việt, bảo cô "Lên xe", giọng điệu như bình thường, nhưng Liên Ly sự lạnh lẽo trong đó.
Cô mở cửa xe, ghế phụ.
Cận Thức Việt đầu cô, hỏi một câu nặng nhẹ: "Sư tỷ của em tên là Cận Ngôn Đình ?"
Liên Ly hiểu tại hỏi một câu còn hỏi như . Sư tỷ của cô là Tiết Thư Phàm, thể .
"Anh gì?"
Khóe môi Cận Thức Việt nhếch lên một nụ mỉa mai, hỏi: "Không công khai với , là để tiện tư thông với Cận Ngôn Đình ?"