Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 147: Trúng bùa mê của Cận Thức Việt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:40:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liên Ly giật thon thót.

 

Cận Thức Việt thong thả xoay , đối mặt trực diện với Lục Hàn Thanh. Thần sắc chút hoảng loạn, thậm chí còn nhã hứng dùng đầu ngón tay khẽ quẹt qua làn môi.

 

Khuôn mặt căng cứng của Lục Hàn Thanh giật giật, khóe miệng cũng mấp máy. Anh chằm chằm kẻ t.ử thù bằng ánh mắt mấy thiện cảm vài giây sang Liên Ly.

 

Thái t.ử gia nhà họ Lục vốn kiến thức rộng rãi, và việc thể khiến chấn kinh nhiều, nhưng cảnh tượng mắt đủ để xếp hạng nhất.

 

Liên Ly và Cận Thức Việt, nếu một trong hai là kẻ khác, Lục Hàn Thanh đều đến mức ngạc nhiên như . Ai mà ngờ , hai con tưởng chừng tám kiếp chẳng liên quan gì đến vụng trộm ở cùng một chỗ? Hơn nữa, lúc nãy tình cờ gặp , khi ăn mì ở quán chay, rõ ràng họ cứ như lạ, đầy hai chữ " quen"... mà kết quả, hóa là!

 

Vì quá đỗi kinh ngạc, Lục Hàn Thanh phản ứng hồi lâu mới mở miệng chất vấn Liên Ly: "Em gái, cưỡng ép em ?"

 

Liên Ly nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t của , cứ như giây tiếp theo sẽ hung hãn vung tới, cô vội vàng túm lấy ống tay áo Cận Thức Việt, bước tới chắn mặt .

 

Hành động của cô khiến một nhướng mày ngạo nghễ, một khác nhíu c.h.ặ.t đôi mày.

 

"Dạ ." Liên Ly trí não linh hoạt, phản ứng cực nhanh. Sau cơn kinh ngạc, thần sắc cô trở nên thản nhiên, điềm tĩnh như thể tình cờ gặp gỡ bạn bè, chút gợn sóng. Giọng vẫn dịu dàng và ôn hòa như cũ: "Tụi em đang hẹn hò."

 

Nghe , ánh mắt Cận Thức Việt phía trở nên sâu thẳm, đôi mắt đen như đại dương về đêm chằm chằm bóng lưng mảnh khảnh của cô, ý vị rõ ràng.

 

Hẹn hò? Nhà ai hẹn hò mà chỉ lén lút yêu đương trong bóng tối, còn mặt khác cứ như lạ cơ chứ?

 

"Em chắc chắn là hai đang hẹn hò bình thường?" Mí mắt Lục Hàn Thanh giật liên hồi, sa sầm nét mặt hỏi: "Anh trai em ?"

 

...Bình thường ? Chắc là bình thường. Người bình thường hẹn hò sẽ ước định là chỉ yêu nửa năm.

 

...Cận Ngôn Đình ? Dĩ nhiên là .

 

thể để Lục Hàn Thanh , biểu cảm Liên Ly mấy đổi. Cô đầu Cận Thức Việt, chạm ánh mắt nóng bỏng của , nhịp tim bất ngờ nhịp. Anh cô bằng ánh mắt đó gì? Cô sai câu nào.

 

"Anh đợi ở đây một lát." Liên Ly với Cận Thức Việt xong, lập tức bước tới với Lục Hàn Thanh: "Anh Hàn Thanh, mượn bước chuyện riêng."

 

Sắc mặt Lục Hàn Thanh đen kịt, Cận Thức Việt đầy âm lãnh, chỉ liếc mắt, ném trả một cái khinh khỉnh. Không khí giữa hai đàn ông giằng co căng thẳng, ánh mắt hóa thành đao quang kiếm ảnh. Liên Ly rằng, sự hiện diện của ngăn cản một cuộc ẩu đả tàn khốc.

 

Liên Ly và Lục Hàn Thanh xa, vẫn trong tầm mắt của Cận Thức Việt, điều họ gì.

 

"Em gái Ly Ly, em và đây từng tiếp xúc, thể ở bên . Có cưỡng bức đe dọa cho em thật ?" Lục Hàn Thanh nghiến răng nghiến lợi hỏi.

 

"Cận Thức Việt cưỡng ép em, cũng đe dọa em." Liên Ly thoáng qua Cận Thức Việt, dõng dạc từng chữ: "Em và đang yêu , một cuộc tình bình thường, âm mưu quỷ kế, cũng bất kỳ giao dịch lợi ích nào."

 

Liên Ly kiểu con gái bám víu quyền thế, hơn nữa nếu cô tiền quyền, trực tiếp hỏi Cận Ngôn Đình nhanh hơn ?

 

Điều duy nhất Lục Hàn Thanh thể nghĩ đến là Cận Thức Việt ép buộc Liên Ly, những chuyện cưỡng đoạt đe dọa dụ dỗ trong giới quá khứ , hiện tại và tương lai vẫn sẽ . Nếu ép buộc, thì là thật sự đang yêu đương?

 

Lục Hàn Thanh cau mày: "Em thích ?"

 

Liên Ly ngẩn ngơ trong một giây cực ngắn, nhưng Lục Hàn Thanh nhanh ch.óng bắt thóp: "Em thích , tại ở bên ?"

 

Liên Ly chớp hàng mi dài cong v.út, thần sắc đổi đáp: "Ai em thích , lúc nãy em chỉ đang nghĩ xem nên với như thế nào thôi."

 

Lục Hàn Thanh cô chằm chằm.

 

"Em và Cận Thức Việt ở bên khi suy nghĩ kỹ càng, bốc đồng nhất thời." Liên Ly năng lớp lang, thong thả kể lể: "Hai tụi em yêu đương cũng nghiêm túc, điều hiện tại tình cảm định, định bụng khi nào định mới công khai."

 

Chân mày Lục Hàn Thanh càng nhíu c.h.ặ.t, đôi môi mím thành một đường thẳng. Liên Ly lời lẽ chân thành, giọng dịu dàng, thấy chút sơ hở nào — cô và Cận Thức Việt là nghiêm túc.

 

Liên Ly và Lục Nhạn Ảnh điểm tương đồng ở một khía cạnh nào đó, họ đều sức sống mãnh liệt nhất. Điểm khác biệt là giống như mặt trời rực rỡ nhiệt thành, còn như dòng nước ngọt chảy mãi ngừng. Lục Hàn Thanh thật lòng coi Liên Ly như em gái.

 

Mẹ nó chứ, cả hai cô em gái đều trúng bùa mê của Cận Thức Việt .

 

Nét mặt Lục Hàn Thanh cứng , thái dương khẽ giật, hỏi cô: "Còn trai em thì , dễ lừa ."

 

Cận Ngôn Đình thể ở vị trí hiện tại, khả năng quan sát và thấu thị cực kỳ đáng sợ, sớm muộn gì cũng chuyện của Liên Ly và Cận Thức Việt. Có lẽ hiện tại nghi ngờ , nhưng thần tình vẫn bình thản lạnh lùng, luôn giữ phong thái bất biến nên khác nhận .

 

"Anh Hàn Thanh, chuyện phiền tạm thời đừng với trai em, hôm nào em sẽ đích với ." Liên Ly .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-sac-duc-truy-sac-kinh-sup-do/chuong-147-trung-bua-me-cua-can-thuc-viet.html.]

Lục Hàn Thanh miễn cưỡng thốt : "Được, giúp em giữ bí mật."

 

Dứt lời, cam tâm bồi thêm một câu đầy hận ý, c.h.ử.i thề: "Cận Thức Việt c.h.ế.t tiệt."

 

lời hứa, Liên Ly cong đôi mắt, con ngươi sáng ngời thấm đượm ý dịu nhẹ. Thỏa thuận xong.

 

Hai , Cận Thức Việt đang lười biếng tựa tường, những ngón tay thon dài đẽ lơ đãng nghịch chiếc bật lửa bạc.

 

Liên Ly nhỏ giọng với : "Giải quyết xong , sẽ ."

 

Cận Thức Việt khẽ nhướng mí mắt, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Lục Hàn Thanh, đáp trả bằng cái hung tợn khinh miệt. Cận Thức Việt khẽ nhếch môi, ngay mặt Lục Hàn Thanh, đưa bàn tay rộng lớn dịu dàng xoa đầu Liên Ly.

 

Mí mắt Lục Hàn Thanh giật nảy, đầu lưỡi nghiến răng hàm, cố nhịn xuống. Cận Thức Việt rốt cuộc chứ, một lúc cuỗm cả hai đứa em gái của . Phiền thật! Muốn đ.ấ.m quá.

 

Lục Hàn Thanh lớn tiếng giục Liên Ly: "Em gái Ly!"

 

Liên Ly tiếng, ngoái đầu đáp: "Em tới ngay."

 

Cận Thức Việt hai giây, dang rộng vòng tay ôm lấy vòng eo hẹp săn chắc của , gương mặt khẽ dán l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi.

 

"Em đây."

 

Bàn tay lớn của Cận Thức Việt nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Liên Ly đang vòng quanh eo , khẽ: "Ừm."

 

Lục Hàn Thanh chằm chằm đôi tình nhân đang tình tứ nỡ rời xa cách đó xa, nghiến răng, nghiến răng nghiến răng, răng hàm sắp vỡ vụn đến nơi. Vào lúc , những gì mắt thấy tai khiến thể tin rằng Liên Ly và Cận Thức Việt thật sự đang yêu .

 

Ông nội nó chứ, bầu khí tình cảm của họ trông cũng khá thuần khiết đấy.

 

Liên Ly buông Cận Thức Việt , về phía Lục Hàn Thanh, cùng tìm Lục Nhạn Ảnh. Lục Nhạn Ảnh treo xong thiệp cầu nguyện, thấy trai tới liền lập tức kéo lấy , chỉ dải lụa đỏ cao nhất cây ngô đồng, vui vẻ chia sẻ: "Anh, kìa, em treo đấy, cao ?"

 

Lục Hàn Thanh giữ gương mặt tuấn tú căng thẳng, thấy em gái, nghĩ đến việc trong lòng nó cũng chứa chấp tên Cận Thức Việt , l.ồ.ng n.g.ự.c thấy nghẹn ứ.

 

"Cao." Anh hậm hực thốt một chữ, dư quang liếc thấy bóng dáng Cận Thức Việt, liền lập tức đưa hai cô em gái rời khỏi chùa, tránh xa Cận Thức Việt .

 

Cận Thức Việt khoanh tay, tựa lưng thoải mái tường, ánh mắt dõi theo bóng lưng Liên Ly, đợi đến khi cô biến mất khỏi tầm mắt mới thu hồi ánh .

 

Vị sư già cầm chuỗi hạt chậm rãi bước tới, cúi mày: "Nhị công t.ử, thí chủ họ Chung tới thăm."

 

Cận Thức Việt khẽ nheo mắt: "Lục phu nhân chịu gặp Chung Ánh Nghi ?"

 

Vị sư già gật đầu: "Hai vị phu nhân đang cùng Trụ trì sư chép kinh văn ở tiền điện."

 

Khóe môi Cận Thức Việt khẽ nhếch lên một độ cong tinh tế, ánh mắt quét qua những dải lụa đỏ buộc cây ngô đồng, ánh ngưng . Một lát , sải đôi chân dài bước tới.

 

Vị sư già gọi một chú tiểu , dặn dò Tàng Điển Các lấy sách cổ trong hòm phơi để tránh ẩm mốc. Khi đầu tìm vị quý công t.ử , thấy đang buộc một dải thiệp cầu nguyện lên cành ngô đồng, động tác thong thả, tao nhã quý phái.

 

Vị sư già bước tới, hỏi tại Nhị công t.ử vốn tin thần Phật đột nhiên cầu nguyện, chỉ im lặng bên cạnh.

 

Cận Thức Việt buộc xong, dáng hình cao ráo cây ngô đồng, ngước mắt dải thiệp cầu nguyện bay theo gió, đỏ rực như một ngọn lửa bao giờ tắt.

 

Vị sư già hỏi: "Nhị công t.ử ước điều gì?"

 

Cận Thức Việt mỉm , đó là lý tưởng cả đời của . Sau đó , thong thả rời .

 

Gió thổi dải thiệp cầu nguyện thật xa thật cao, ánh sáng ban ngày chiếu khiến những nét chữ rồng bay phượng múa thiệp trở nên rõ nét. Vị sư già vô tình thấy, điều ước của Nhị công t.ử vốn tin thần Phật là...

 

"Liên Ly bệnh tai, đạt thành ý nguyện."

 

Những dải phướn sen treo cửa điện bay phấp phới theo gió, gió lớn thổi bùng tro hương và giấy đỏ trong chiếc bảo đỉnh khổng lồ điện, nhiều tâm nguyện vĩ đại lượt tản mác trung.

 

Vị sư già khẽ khép mắt, mân mê hạt bối vân rủ xuống từ chuỗi hạt cổ tay, khẽ lẩm bẩm:

 

“Tam sinh nhân quả, lục đạo luân hồi. Chúng sinh chi đồ, chu nhi phục thủy. Nhân duyên hòa hợp, vĩnh vô chỉ cảnh. Tuần bất chỉ, vãng sự giai .”

 

(Tạm dịch: Nhân quả ba đời, sáu nẻo luân hồi. Đường của chúng sinh, về. Nhân duyên hòa hợp, mãi điểm dừng. Tuần dứt, chuyện cũ đều .)

 

Gió dữ nuốt chửng dải thiệp cầu nguyện, hóa nó thành ngọn lửa giữa ban ngày, thong dong vượt qua chốn hồng trần.

 

Loading...