Gửi tin nhắn cho thì trả lời hời hợt, cô cứ ngỡ bận, kết quả xem thì thấy lăn lộn ở đủ chốn ăn chơi trác táng, vui vẻ trời đất là gì.
Thế chia tay thì là gì?
Liên Ly chăm chú mắt Cận Thức Việt, ánh mắt d.a.o động trong chốc lát : "Không cần ai cả, một tháng liên lạc thì mặc định là chia tay."
Cận Thức Việt lạnh một tiếng, : "Chạy đến trường trốn nửa tháng, việc đầu tiên khi rời trường là đến nhà đàn ông khác ăn cơm, em bao giờ coi là bạn trai ?"
Giọng điệu của dần trở nên hung dữ hơn.
Trước đây hiểu lầm, Liên Ly vốn chẳng buồn tranh luận, nhưng lúc sống mũi cô bỗng dâng lên một luồng chua xót, cô thẳng : "Em trốn hồi nào? Em với là ở trường việc, là tự . Nửa tháng ở trường đó em gửi tin nhắn cho , cũng là đáp hờ hững."
"Cận Ngôn Đình chăm sóc em hơn chín năm, đây tháng nào em cũng đến nhà , rời trường xong ăn với một bữa cơm thì ? Chẳng lẽ em trưng bộ mặt lạnh lùng với , ân đoạn nghĩa tuyệt, từ nay về già néo đứt dây bao giờ qua nữa ?"
Liên Ly hít một sâu, "Còn việc em coi là bạn trai , hỏi câu đó ý nghĩa gì ? Em ? Anh thích thì đến tìm em, thích thì chẳng thèm đoái hoài, coi em là cái gì?"
Nói cái gì mà công khai đều là cái cớ, chính là chia tay, tùy tiện tìm một lý do mà thôi. Muốn chia tay thì cứ thẳng , việc gì tìm lý do, cô nhất thiết yêu cho đủ nửa năm mới thôi.
Làm hại cô ôm cuốn sách dày cộp đó chạy chạy , khuôn viên trường rộng như , cánh tay cô mỏi nhừ cả .
Lòng đàn ông, như kim đáy bể.
Liên Ly hiểu nổi Cận Thức Việt rốt cuộc đang loạn cái gì. Người đồng ý yêu đương nửa năm công khai là , đổi ý cũng là ; cô thích Cận Ngôn Đình, sớm và sớm chấp nhận .
Mối quan hệ giữa hai em nhà họ Cận là thứ mà khác thể xen . Liên Ly tự trọng, cô nghĩ rằng Cận Thức Việt thích cô đến mức bất chấp tình nghĩa em.
Vậy nên, việc hết đến khác lôi chuyện cô và Cận Ngôn Đình để chỉ một nguyên nhân duy nhất: khó cô, lấy cô trò tiêu khiển.
Cận nhị công t.ử cao cao tại thượng, quen thói tản mạn tùy tính, thể thật lòng . Chẳng qua là lúc buồn chán thì hạ phàm tìm chút thú vui, trải nghiệm hương vị chua ngọt cay đắng của tình yêu mà thôi.
Liên Ly vốn dễ cảm thấy tủi , nhưng càng nghĩ càng thấy tức. Dựa cái gì mà thích cô, dăm bảy lượt hiểu lầm cô chứ? Cái "thích" của thật rẻ mạt quá . Vậy mà cô lỡ coi là thật.
Anh chẳng hiểu gì về cô cả.
Liên Ly lâu lắm cảm thấy bực bội như thế . Cái tên Cận Thức Việt đáng ghét , cứ luôn tác động đến cảm xúc của cô, nhảy biển cho . Trên đời đáng ghét đến thế chứ, phiền c.h.ế.t .
Đồ Cận Thức Việt c.h.ế.t tiệt.
Đồ Cận Thức Việt c.h.ế.t tiệt.
Đồ Cận Thức Việt c.h.ế.t tiệt.
Liên Ly c.h.ử.i thầm ba câu liên tiếp, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn nghẹn ứ khó chịu. Trái tim giống như một quả cam xanh, ép mạnh những dòng nước chua chát, đến cả thở cũng trở nên khó khăn.
Cô chuyện với Cận Thức Việt nữa. Họ là một cặp đôi danh chính ngôn thuận, ngay từ đầu cô là chịu trách nhiệm, là bảo cô chịu trách nhiệm cơ mà. Dựa cái gì mà cô để tâm đến cảm xúc của , dựa cái gì gửi tin nhắn cho , dựa cái gì học cách thấu hiểu chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-sac-duc-truy-sac-kinh-sup-do/chuong-156-lam-the-nao-moi-tha-thu-cho-toi.html.]
Cô thèm.
Liên Ly u uất đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, hít sâu vài cho bình tĩnh vẫn nhịn mà : "Vậy còn ? Cả tháng nay ăn chơi trác táng, bao giờ nhớ đến em ? Có bao giờ liên lạc với em ?"
Không đợi lên tiếng, cô tự trả lời: "Đều ."
Nếu Liên Ly lòng tự trọng mạnh mẽ đến thì cô sớm dây dưa dứt với Cận Ngôn Đình từ lâu , chứ đừng là đợi đến tận bây giờ. Cô nhắn tin cho Cận Thức Việt, trả lời "Ừ" thì cũng là "Tùy em". Vì sợ phiền nên cô cứ ngắt quãng gửi suốt mười mấy ngày, kết quả phát hiện đời sống riêng tư của vô cùng phong phú.
Anh để ý đến cô, tại cô dăm bảy lượt hạ thấp lòng tự trọng để dán sát chứ? Anh thật giỏi việc đổi trắng đen, rõ ràng là thèm đếm xỉa đến cô , cuối cùng biến thành cô lạnh nhạt với .
Đôi mắt đen sâu thẳm của Cận Thức Việt chằm chằm Liên Ly, đầu mũi cô dần đỏ ửng lên, giọng hiếm khi trở nên nghẹn ngào, từng câu từng chữ đều là đang lên án . Tứ chi bách hài của dường như độc trùng ăn mòn, cảm giác đau đớn khó tả nảy sinh từ trái tim và ngày càng mãnh liệt. Còn khó chịu hơn cả khi đạn xuyên qua da thịt.
Muốn cô để tâm đến , nhưng lo lắng cô vì mà chịu tổn thương.
Cận Thức Việt cúi đầu, gác đầu lên vai cô, cánh tay siết c.h.ặ.t lấy eo cô khiến Liên Ly thể vùng vẫy .
"Liên Ly." Giọng Cận Thức Việt trầm xuống hết mức, mang theo sự nhẫn nhịn kìm nén lời. "Xin em, đừng giận nữa, ?"
Kiêu ngạo như Cận Thức Việt, ngông cuồng suốt hai mươi bảy năm, bao giờ thấp giọng hạ như . Liên Ly hề cảm thấy cảm giác chinh phục, ngược còn thấy chút thoải mái khó tả. Giống như một sợi dây mảnh buộc c.h.ặ.t lấy dày cô, quá căng, mảnh đến mức khó nhận , nhưng cứ lửng lơ khiến cô bứt rứt.
Đôi mày thanh tú của Liên Ly vô thức cau , cũng . Cận Thức Việt dùng ngón tay thon dài bóp nhẹ cằm cô, trán chạm trán, thở nóng bỏng mê loạn. Anh nghiêng đầu, né tránh sống mũi, chiếm trọn đôi môi đào của cô.
Trong lúc môi chạm môi, giọng gợi cảm đầy mê hoặc: "Ngay từ lúc ở xe hôn em ."
Khí chất đàn ông luôn mạnh mẽ như , mỗi cử động đều tỏa hormone thể phớt lờ. Liên Ly đầu , đôi môi mỏng của Cận Thức Việt lướt qua môi cô, in lên gò má.
Đêm đó hai hề cãi vã tranh luận, cũng dùng lời lẽ cay nghiệt, đôi bên đều bình thản nhàn nhạt, nhưng tạo thành cục diện chiến tranh lạnh. Vấn đề bề mặt thực dễ giải quyết, chỉ cần một công khai, hoặc công khai. cả hai đều ai lùi bước.
Điều khiến hiểu nổi là hai bọn họ lúc đó cùng chọn cách im lặng, giữ sự bình tĩnh riêng để tránh những lời gây tổn thương đối phương.
Bây giờ gặp , những lời của Cận Thức Việt, trái tim Liên Ly đập rộn ràng dần dần bình lặng trở . Vì , chút bực bội khó chịu trong lòng cô tan biến ngay lập tức. Hóa , con thực sự thể là linh đan diệu d.ư.ợ.c.
Liên Ly thể nghĩ hàng vạn lý do để từ chối khác, nhưng khi đối diện với Cận Thức Việt, cô chỉ còn sự tiếp nhận theo bản năng. họ thể cứ mãi như thế , cứ qua loa khỏa lấp mâu thuẫn lặp vấn đề tương tự.
Cận Thức Việt cúi sát hơn một chút, sống mũi khẽ cọ cô, thở giao hòa: "Làm thế nào mới tha thứ cho ?"
Mùi hương hormone sự đổi tinh tế: đậm đặc, nguy hiểm, nóng rực và vô cùng sắc bén ập về phía cô. Sau khi nếm trải niềm vui mây mưa, cả hai quen thuộc với cơ thể , chỉ cần chạm nhẹ đơn giản cũng thể khơi dậy bầu khí tình tứ.
Liên Ly đang suy nghĩ cách giải quyết vấn đề tận gốc, khi đang trầm tư thì cổ bỗng cảm thấy đau nhói, cô kìm mà rên khẽ. Liên Ly trừng mắt đầy vẻ thiện cảm: "Anh c.ắ.n em gì?" Làm gì ai xin mà còn c.ắ.n chứ.
Cận Thức Việt bật , khóe môi nhếch lên một độ cong đầy tản mạn. "Không hỏi xem mấy ngày nay ?"
Liên Ly : "Em hứng thú với việc tiêu tiền ở ."
"Hỏi ." Lòng bàn tay Cận Thức Việt nắn bóp eo cô, chuyên chọn chỗ nhạy cảm mà nắn, khiến hình Liên Ly khẽ run rẩy.