Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 228: Cầu xin cô hãy thích anh thêm một lần nữa

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:54:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cận Ngôn Đình hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng ngay từ đầu, Liên Ly là đóa hoa yếu ớt sống tầm gửi bóng râm của cây cổ thụ là . Cô chỉ tìm , quyền thế ngút trời cũng chẳng thể đe dọa cô.

 

Dựa bề dày tình cảm giữa họ, cũng chẳng cần dùng đến quyền thế để ép buộc cô chia tay. Cô vốn là lời nhất, chẳng ? Trước mặt , cô luôn ôn thuận ngoan ngoãn, bảo gì nấy, phục tùng mệnh lệnh của vô điều kiện.

 

Thế nhưng chỉ mới vài câu, cô hiểu thấu ý tứ trong lời , nhanh ch.óng khẳng định với : Cho dù và cô cắt đứt liên lạc đến già, cô cũng sẽ rời xa Cận Thức Việt.

 

Dưới ánh đèn ấm áp, đôi lông mày thanh tú của Liên Ly hiện lên rõ nét, cô né tránh mà thẳng mắt Cận Ngôn Đình.

 

"Anh Ngôn Đình, em thích Cận Thức Việt, sẽ vì bất cứ ai mà từ bỏ ."

 

"Cho nên em định vì mà từ bỏ tình cảm giữa chúng ?" Cận Ngôn Đình thể hiểu ý cô, chỉ là l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, tựa như chiếc đinh nhọn đang đ.â.m sâu trong.

 

Liên Ly lắc đầu, : "Việc từ bỏ tình nghĩa mười năm của chúng , luôn phụ thuộc ."

 

Cận Ngôn Đình cô chằm chằm. Anh ép cô chia tay, ép cô đưa một lựa chọn. Là từ bỏ tình em mười năm, chứ cô.

 

Liên Ly là nắm giữ quyền kiểm soát ngầm, đặc biệt là trong các mối quan hệ xã hội. Cô tỏ vẻ giao quyền lựa chọn cho Cận Thức Việt hoặc Cận Ngôn Đình, nhưng thực tế cô lùi về vị trí xem, quan sát cục diện. Bề ngoài mềm mỏng dịu dàng, nhưng trong xương tủy kiên cường và quyết liệt.

 

Liên Ly né tránh bàn về lời tỏ tình của Cận Ngôn Đình, chỉ luận về tình cảm giữa cô và Cận Thức Việt là vì cả ba trở nên khó xử. Cô và Cận Ngôn Đình quan hệ huyết thống, nếu thực sự đoạn tuyệt thì thể đoạn tuyệt sạch sẽ. Cận Thức Việt và Cận Ngôn Đình là em ruột, cô vì bản mà ảnh hưởng đến tình em của họ. Mặc dù hiện tại ảnh hưởng, nhưng cô thể để chuyện trở nên tồi tệ hơn.

 

 

 

Căn biệt thự vườn kiểu Trung Cận Ngôn Đình hiếm khi tới, chỉ một Tưởng bá cư trú trông nom, ngay cả ch.ó giữ cửa cũng , chi đến việc trang cảnh vệ đặc nhiệm.

 

Vật khổng lồ trung tựa như mãnh thú hung dữ xông bất kỳ điềm báo nào. Tưởng bá chấn kinh đến mức nên lời, ông ngẩng đầu con mãnh thú khổng lồ ngày càng gần, đường nét dần rõ ràng. Màn đêm mờ ảo, rõ màu sắc cụ thể nhưng thể mơ hồ nhận đó là một chiếc trực thăng quân sự.

 

Trên trực thăng một bóng cao lớn, hẳn chính là kẻ điên . Tưởng bá cảm thấy sống lưng lạnh toát, tay run lẩy bẩy. Thời bình, trị an Bắc Kinh như , vẫn còn kẻ điên xuất hiện thế !

 

"Cận !"

 

Tưởng bá chạy gào thét, nhưng âm thanh đều tiếng gầm rú của cánh quạt trực thăng nuốt chửng.

 

Trong khoang điều khiển vang lên giọng nam cung kính: "Việt ca, gần đây khu vực thích hợp để hạ cánh."

 

"Kéo cần, treo máy." Tai lập tức truyền đến giọng trầm của đàn ông.

 

"Rõ."

 

Viên phi công mặc áo khoác xanh quân đội lập tức điều khiển máy bay treo lơ lửng trung ở độ cao và khu vực thích hợp. Tưởng bá chạy về phía nhà hàng, chiếc trực thăng hung mãnh lướt qua đỉnh đầu ông dừng giữa trung.

 

Ông trố mắt bóng cao lớn, hiên ngang thực hiện động tác đu dây từ máy bay xuống một cách dứt khoát. Bộ quân phục rằn ri kịp bao bọc lấy hình cường tráng, toát một luồng sát khí chính trực lẫm liệt. Đèn l.ồ.ng dọc hành lang đung đưa theo gió, ánh sáng rọi lên gương mặt tuấn sắc sảo của đàn ông.

 

Đồng t.ử Tưởng bá giãn to, chằm chằm đầy vẻ khó tin, cổ họng như nghẹn , thể phát âm thanh.

 

Tiếng gầm rú của cánh quạt hòa cùng gió đêm hồ giảm dần, truyền nhà hàng của ngôi nhà kiểu Trung, nhưng chẳng ai bận tâm.

 

 

 

Cận Ngôn Đình Liên Ly với ánh mắt thâm trầm, chợt nhếch môi .

 

"Tiểu Ly, em lớn lên, em ý đồ gì chỉ một cái là ngay. Bây giờ chỉ hỏi em một câu, em chỉ coi trai, đối với chỉ lòng cảm kích và tình , từng ý niệm nào khác ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-sac-duc-truy-sac-kinh-sup-do/chuong-228-cau-xin-co-hay-thich-anh-them-mot-lan-nua.html.]

 

Cận Ngôn Đình luôn ôn hòa nhẫn nại với cô, nhưng đây là đầu tiên ánh mắt mang theo vẻ xâm lược mạnh mẽ. Đó là sự áp bức đặc trưng của kẻ bề và khí trường mạnh mẽ.

 

Liên Ly chớp mắt , mặt đổi sắc : "Không ."

 

Cận Ngôn Đình tin, dò xét thần sắc của cô, cố gắng tìm một kẽ hở nhỏ nhoi nào đó nhưng phát hiện sơ hở.

 

"Không còn việc gì khác, em xin phép về , cảm ơn về bữa tối thịnh soạn đêm nay." Liên Ly khách sáo xong, cầm lấy điện thoại bàn, dậy định bước cửa.

 

Cận Ngôn Đình sải bước dài, vươn tay giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay cô: "Tiểu Ly!"

 

Liên Ly gắng sức giãy giụa nhưng thoát , cô cau mày : "Anh Ngôn Đình, ?"

 

Ánh mắt cô đầy cảnh giác và phòng , như thể lúc hai mới quen .

 

Lòng Cận Ngôn Đình chợt đau nhói như d.a.o đ.â.m. Anh nên gì để cứu vãn, để họ trạng thái của một năm ? Học theo Cận Chính Xuyên quỳ xuống mặt Trần Thi Phi, cầu xin cô hãy thích thêm một nữa ?

 

Thế nhưng Liên Ly Trần Thi Phi, và cũng Cận Chính Xuyên. Với địa vị của Cận Ngôn Đình, xưa nay chỉ thứ , chứ thứ . Anh càng hề vững vàng, nho nhã như vẻ bề ngoài, trong dòng m.á.u chảy là sự cứng rắn và bạc tình.

 

Liên Ly cứng mềm xong, cô khinh bỉ sự bám riết buông.

 

Cận Ngôn Đình chịu bỏ cuộc, chằm chằm Liên Ly, giọng vẫn dịu dàng như cũ: "Em thích A Việt, là vì ?"

 

Liên Ly lập tức phủ nhận: "Không !"

 

hiểu suy nghĩ đó: "Em , em thích là em trai , em chỉ thích Cận Thức Việt thôi, liên quan gì đến cả."

 

Bất chợt nhớ , Cận Thức Việt dường như cũng từng suy nghĩ tương tự. Liên Ly đúng là thiếu tình thương, nhưng cô yêu thương chính . Không đến mức thất vọng ở chạy sang em để tìm kiếm sự an ủi.

 

Cận Ngôn Đình mất sự bình tĩnh tự chế thường ngày, đầu tiên giọng dần trở nên thấp hèn: "Nếu thích em, em liền ở bên . Vậy thì..."

 

Liên Ly ngắt lời : "Em thích Cận Thức Việt, thích em." Nói cách khác, cho dù Cận Thức Việt, cô và Cận Ngôn Đình cũng thể nào.

 

"Tiểu Ly..."

 

Phía ngoài nhà hàng đột nhiên vang lên tiếng kêu gấp gáp căng thẳng của Tưởng bá: "Cận đang dùng bữa bên trong, hiện tại tiện tiếp khách, ngài tự ý..."

 

"Cận !"

 

"Việt thiếu gia!"

 

Liên Ly và Cận Ngôn Đình thấy tiếng động, cùng ngẩng đầu qua. Một hình cao lớn tinh bước từ kệ gỗ lê, gương mặt tuấn với đường nét rõ ràng của Cận Thức Việt xuất hiện trong tầm mắt hai .

 

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc, trái tim Liên Ly đột ngột nảy lên một nhịp. Lòng Cận Ngôn Đình thì chùng xuống, thần sắc thêm phần nghiêm trọng.

 

Cận Thức Việt nhướng mi, ánh mắt chuẩn xác khóa c.h.ặ.t bàn tay Cận Ngôn Đình đang giữ cánh tay Liên Ly, ánh lập tức trở nên u ám đến cực điểm. Anh sải bước dài, thẳng về phía Liên Ly.

 

Trái tim thấp thỏm yên của Liên Ly, khoảnh khắc thấy tìm sự bình lặng.

 

"Cận Thức..."

 

Cô còn hết câu Cận Thức Việt kéo mạnh lòng. Nhịp tim của đàn ông mạnh mẽ đầy uy lực, "thình thịch" dội màng nhĩ cô, còn khiến run động hơn cả màn pháo hoa rực rỡ .

 

Loading...