Liên Ly nghiêng đầu Nguyễn Ninh, đôi mắt trong veo, hỏi ngược : "Tớ nên quen ?"
Tốc độ của cô chậm rãi, hỏi một cách chân thành, ẩn ý nào khác.
Không quen là .
"Không gì, tớ chỉ tiện miệng hỏi thôi." Nguyễn Ninh trút bỏ tảng đá trong lòng, mỉm dịu dàng: "Chúc mừng giành cơ hội độc tấu bản hiệp tấu 《Hồng Nhạn》 nhé."
Liên Ly: "Cảm ơn ."
Nguyễn Ninh mò mẫm trong tủ đồ một hồi, tay siết thành nắm đ.ấ.m nhét túi áo, giọng điệu mang theo vẻ rụt rè:
"Tớ tìm thấy , định về ? Cả tòa nhà yên tĩnh quá, tớ sợ, để tớ xuống cùng nhé."
Liên Ly liếc cô , : "Ừm."
Liên Ly nắm điện thoại, đầu ngón tay linh hoạt nhấn WeChat, tài khoản ghim đầu trang hề tin nhắn mới nào. Cô quen với việc , nhấn phím nguồn bên hông để tắt màn hình.
Tắt đèn phòng nghỉ, Liên Ly và Nguyễn Ninh băng qua hành lang về phía thang máy. Tầm giờ trong tòa nhà cơ bản còn ai, thang máy nhanh ch.óng đến tầng của họ.
Bên trong cabin sáng trưng, Nguyễn Ninh Liên Ly qua tấm gương thang máy.
Khi Liên Ly , gương mặt cô vẫn vương chút ý thanh khiết, cực kỳ cảm giác gần gũi nhưng hề dễ chọc .
Trên cô một luồng khí chất "bất khả xâm phạm".
Người trong dàn nhạc ban đầu đều tưởng Liên Ly là một cô gái mềm mỏng dễ bắt nạt, nhưng lâu , họ chứng kiến phong thái "soái tỷ" của cô.
Học bá của chuyên ngành át chủ bài tại Đại học Kinh Bắc, mà ở mảng đại cầm (cello) cũng hề lơ là.
Khoa Toán và Khoa Nhạc là hai hướng khác biệt, nhưng Liên Ly từ bỏ bên nào. Mọi đều cô là một kẻ lập dị.
Kỳ thi đại học ở Kinh thành theo mô hình 3+3, phân chia văn lý. Liên Ly với tư cách là thủ khoa đại học năm đó, chịu ở yên trong lĩnh vực chuyên môn của mà cứ nhất quyết sang giành chén cơm của sinh viên nghệ thuật.
Chẳng là kỳ quái .
Thang máy xuống đến tầng một, Nguyễn Ninh bước , đợi Liên Ly vài giây.
"Lần nhà họ Cận vẫn ở trong đại viện chuyển , chuyện đó từ ?" Giọng Nguyễn Ninh ngọt ngào, kiểu chuyện dễ khiến nảy sinh lòng thương cảm.
Liên Ly thong thả nâng mí mắt.
Nguyễn Ninh chờ đợi câu trả lời.
Ai ngờ, Liên Ly : "Tớ đoán đấy."
Thần sắc Nguyễn Ninh cứng đờ, ngơ ngác Liên Ly.
Ngữ khí kiên định như mà là đoán ? Vậy mà cô vì một lời phỏng đoán căn cứ đó mà lo âu trăn trở suốt hơn hai mươi ngày qua.
Bây giờ nhớ , khi Liên Ly xong địa chỉ nhà họ Cận, cô liền tiếp lời rằng về dạo với mèo.
Một dị ứng lông mèo thì thể nào dạo với mèo . Lời đó là giả, thì câu phía tự nhiên cũng là giả.
Liên Ly Nguyễn Ninh đang phân tích đủ điều trong đầu, cô bước khỏi tòa nhà, lúc ngang qua bốt bảo vệ liền dừng bước, lấy từ trong túi một hũ nhỏ đưa qua cửa sổ cho bác bảo vệ.
Bác bảo vệ híp mắt nhận lấy, hỏi thăm cô hôm nay tập luyện thế nào và dặn dò cô đường cẩn thận.
Nguyễn Ninh đuổi theo bước chân Liên Ly, ngoái bốt bảo vệ một cái: "Cậu với bác bảo vệ đó lắm ?"
"Cũng bình thường thôi."
Nguyễn Ninh còn định gì đó, thì một chiếc Maybach thương vụ đang đỗ bên đường đột ngột dừng cách họ một mét.
Liên Ly khựng , khi hiểu , cô liền với Nguyễn Ninh: "Tớ về đây, hẹn gặp ."
Nguyễn Ninh ngẩn ngơ tại chỗ, Liên Ly quen cửa quen nẻo mở cửa , bước lên chiếc xe sang trị giá hàng chục triệu tệ đó. Cô chiếc xe rời , hòa màn đêm đen kịt.
Triệu Lập Tranh của nhà họ Triệu?
Tên ăn chơi đó từ khi nào chịu chi tiền mua một chiếc xe sang trọng khiêm tốn thế , chẳng luôn thích kiểu lòe loẹt hoa hòe hoa sói ? Hơn nữa, biển xe ...
Trong xe Maybach, Liên Ly ở ghế , nhạy bén ngửi thấy mùi rượu nồng đậm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-sac-duc-truy-sac-kinh-sup-do/chuong-25-nhung-gi-co-gai-khac-co-em-cung-co.html.]
Cận Ngôn Đình tựa lưng ghế, khẽ nâng mí mắt, dùng đôi mắt mờ sương u ám liếc cô: "Sao ở dàn nhạc muộn thế ?"
Trước đây cô còn ở muộn hơn, chỉ là mà thôi.
Liên Ly : "Có bản nhạc em luyện , luyện thêm vài nữa ạ."
"Thầy dạy kỹ ?" Cận Ngôn Đình hỏi.
Người nắm giữ chức cao quyền trọng chuyện luôn chỉ ba phần, hết. Liên Ly ý là: Nếu dạy kỹ thì đổi nhóm ở dàn nhạc , tìm mới về.
"Dạ . Bây giờ giải quyết xong ạ."
Cận Ngôn Đình uống ít rượu, men bốc lên khiến cau mày.
Liên Ly hiếm khi thấy say, vì ai dám ép rượu . Trên bàn tiệc, uống rượu khác mời là nể mặt vài phần, uống cũng là lẽ thường tình.
Lần , Liên Ly hỏi tại uống nhiều như .
Về đến nhà, dì Trương căn giờ bưng cơm canh nóng hổi lên bàn, thấy Liên Ly và Cận Ngôn Đình thì tươi rạng rỡ.
"Hôm nay thời tiết , dì mang chú mèo nhỏ phơi nắng một lát là nó sạc đầy điện ."
Chú mèo máy dùng cách sạc truyền thống mà sạc bằng năng lượng mặt trời.
Giống như đây, Cận Ngôn Đình ăn cơm xong liền rời . Liên Ly ăn no, vội tắm rửa mà ghế dài ngoài ban công phòng ngủ để tắm ánh trăng.
Nếu phơi trăng mà cũng sạc đầy điện thì mấy...
Cảm thấy lạnh, Liên Ly dậy nhà, đúng lúc điện thoại reo.
"Liên tiểu thư, là Hà Thụ." Trợ lý Hà nghiệp Đại học Princeton - một trong tám trường thuộc Ivy League, giọng điệu vô cùng nho nhã.
"Chào , trợ lý Hà."
Trợ lý Hà địa điểm tổ chức thọ yến của Mai lão xác định, địa chỉ gửi WeChat cho cô. Dịch vụ ở đó , con gái chắc chắn sẽ thích, hỏi cô đến đó chơi vài ngày ?
Liên Ly nhấn WeChat tên khách sạn, chợt nhớ chuyện cũ.
Có , cô hỏi Cận Ngôn Đình: Tại luôn tặng quà cho em?
Anh : Những gì cô gái khác , em cũng .
"Cô gái khác" chắc là chỉ Trần Vi Kỳ và những bạn của họ.
Nghĩ đến đây, Liên Ly cảm thấy thở chút đình trệ, cô đặt điện thoại lên bàn trang điểm, bước phòng tắm.
Gần như ngay lúc cô đặt điện thoại xuống, màn hình hiện lên một thông báo tin nhắn.
Bùi Thanh Tịch: 「 chấp nhận yêu cầu kết bạn của bạn, bây giờ chúng thể bắt đầu trò chuyện.」
Đôi mắt Bùi Thanh Tịch phản chiếu trang trò chuyện với Liên Ly.
Chung Dương tay cầm ly rượu Burgundy từ sảnh tiệc ồn ào vòng qua ba bức bình phong bước gian phòng phía trong, hỏi: "Đang nhắn tin cho cô em nào mà nhập tâm thế?"
Một vài tia trăng lướt qua những xà nhà chạm trổ, từ cửa sổ hình hoa lăng chiếu , hệt như một lớp lụa mỏng phủ lên lớp men sứ thanh hoa tinh xảo. Sau bức bình phong tơ vàng, hai nữ sinh đại học mặc sườn xám màu trắng gạo, ôm tỳ bà, từ tốn gảy khúc 《Mẫu Đơn Đình》.
Trong giai điệu êm tai, Bùi Thanh Tịch cất điện thoại : "Cô em khóa Liên Ly, tìm chút việc."
"Có việc gì cứ với , thể lập nhóm cho hai ."
Chung Dương xong, đưa mắt tuần soát xung quanh hỏi tiếp: "Thiếu gia ? Vừa nãy còn thấy mà."
Bùi Thanh Tịch chỉ một hướng, Chung Dương qua.
Cách một làn khói hương lờ mờ tỏa từ lư hương đồng, thấy một đàn ông đang nhắm mắt chợp mắt.
Vóc dáng đàn ông cực kỳ ưu việt, sập chút gò bó, đôi chân dài gác lên tay vịn thõng xuống mặt đất, mu bàn tay đặt hờ lên mắt.
Thiếu gia đang nghỉ ngơi, Chung Dương dám đ.á.n.h thức , liền sang phía bên căn phòng gọi mấy em "đồng cảnh ngộ" khác sảnh chính.
Bùi Thanh Tịch cúi đầu đổ phần nước nguội trong chén , bên tai đột ngột vang lên giọng lạnh lùng nhàn nhạt:
"Cô tìm việc gì?"