Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 40: Phí hòa giải

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 14:55:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói cũng , chẳng Cận Thức Việt kết giao với hạng bạn bè gì.

Bất kể cảnh, bất kể thời gian, tùy tiện lúc nơi đều thể hôn say đắm ba cái chuyện đó. Vật họp theo loài, phân theo nhóm. Nhị công t.ử nhà họ Cận vốn phong lưu phóng đãng, bạn bè của tự nhiên cũng kẻ tám lạng nửa cân.

Đối mặt với tình huống như mà vẫn thể thản nhiên đùa trêu chọc cô, vị đại thiếu gia quả nhiên là kinh bách chiến, trải đời phong phú. Nghĩ đến đây, Liên Ly cái biệt danh "1" đầy phô trương cùng tấm ảnh đại diện đen ngòm như hố đen vũ trụ , bỗng cảm thấy vòng bạn bè của như vấy bẩn.

Liên Ly nhận tiền của Cận Thức Việt. Cô ước tính giá trị bộ quần áo của cộng với phí giặt ủi thông thường chuyển cho một khoản tiền. Chuyển tiền xong, vì phép lịch sự, Liên Ly thong thả soạn tin nhắn: "Anh Thức Việt, đây là tiền giặt áo, nếu thiếu cứ bảo em nhé."

Cận Thức Việt: " chấp nhận yêu cầu kết bạn của bạn, bây giờ chúng thể bắt đầu trò chuyện."

Hệ thống ? Tại nhảy dòng thông báo nữa.

Trong lúc Liên Ly còn đang trăm phương ngàn kế suy nghĩ thì trong gian tĩnh lặng vang lên tiếng gõ cửa. Cô cầm điện thoại, quấn thêm chiếc khăn choàng cashmere họa tiết caro đỏ, xỏ đôi dép bông mở cửa.

Cận Thức Việt chắc là tắm xong, mặc bộ đồ mặc nhà màu mực đen, mái tóc ngắn gọn gàng vẫn còn vương nước, từ trong ngoài đều toát lên vẻ tùy tính thư giãn, dịu nét sắc sảo và lạnh lùng thường ngày.

Liên Ly ngẩn .

Cận Thức Việt uể oải tựa lưng khung cửa, mí mắt rủ xuống cô. Đôi chân dài của lặng lẽ duỗi , gác ngay chân cửa —— cô đóng cũng đóng .

"Sao thế, thấy là nên thất vọng ?"

Liên Ly cảm thấy Cận Thức Việt cực kỳ khả năng mù thật, mặt cô căn bản hề chút cảm xúc thất vọng nào, chẳng kiểu gì thế.

"Tiền đủ ?" Anh tìm cô, Liên Ly chỉ thể nghĩ đến lý do .

Ánh mắt Cận Thức Việt lướt qua cổ cô, dừng khuôn mặt trắng trẻo, lười biếng hỏi: " trông giống thiếu tiền lắm ?"

Vậy cứ năm bảy lượt tìm đòi bồi thường?

Liên Ly ngẩng đầu : "Không thiếu."

Không thiếu tiền, chỉ thiếu lương tâm.

"Vậy tìm em gì?" Liên Ly mù mịt, thực sự hiểu nổi phong cách việc của .

Cận Thức Việt cúi mắt, lướt qua chiếc điện thoại trong tay cô: "Sao nhận tiền."

Anh đang nhắc đến cái "phí nặng tình" kỳ quặc .

Ai mà dám nhận tiền rõ nguồn gốc chứ, vạn nhất là rửa tiền, chẳng cô sẽ trở thành kẻ thế tội nghiệp .

Cận Thức Việt học theo câu hỏi đó của cô: "Tiền đủ?"

"Em thù dai , cũng chẳng nặng tình với đến thế." Liên Ly thẳng thừng đáp, "Không phí nặng tình gì ."

Cận Thức Việt hừ nhẹ một tiếng rõ ý tứ, đôi mắt tản mạn rủ xuống: "Dùng tình sâu mà cũng ghi nhớ hơn mười năm cơ đấy."

Logic suy nghĩ của Liên Ly khác hẳn , nhưng ngẫm kỹ lời , thấy vẻ cũng lý. là cô ghi nhớ chuyện đó suốt mười mấy năm qua. Chỉ là tại mỗi câu bình thường thốt từ miệng đều khiến liên tưởng xa xôi đến .

Đôi mắt đen thâm trầm của Cận Thức Việt thẳng Liên Ly, khóe môi nhếch lên, vẻ mặt như thể bất lực: "Đầu óc sư nhỏ quý giá như , ở trong đó mười mấy năm , chẳng lẽ cần trả tiền thuê nhà?"

Cái thứ linh tinh gì thế .

Liên Ly mà đầu óc cuồng. cứ từ chối là đúng : "Không cần. Nếu chuyện gì khác thì muộn , về nghỉ sớm ."

Bàn chân đang chặn cửa của Cận Thức Việt dùng lực, Liên Ly kịp đề phòng, cánh cửa mở rộng hơn, cô kinh ngạc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kinh-sac-duc-truy-sac-kinh-sup-do/chuong-40-phi-hoa-giai.html.]

"Liên Ly."

Đây là đầu tiên Cận Thức Việt gọi tên cô, giọng trầm thấp êm tai khiến trái tim Liên Ly bỗng chốc run rẩy, rõ vì sợ vì lý do gì khác. Cận Thức Việt cao hơn cô cả một cái đầu, chống khuỷu tay lên cánh cửa, cúi sâu mắt cô: "Làm em giận mà ngay cả cơ hội dỗ dành cũng cho. Sư nhỏ, em thật là tuyệt tình."

Giọng điệu cứ như thể đang lên án cô là một "tra nữ" lừa gạt tình cảm của .

Liên Ly đương nhiên đơn phương bài xích , nhưng thì , cô ngay cả quyền bài xích một cũng ? Mặc dù nhớ kỹ thì Cận Thức Việt cũng đến mức tội tày đình như thế.

Đôi mắt Liên Ly gợn sóng, trong veo như kim cương lấp lánh: "Em giận ."

"Vậy thì nhận tiền ." Cận Thức Việt , "Nhận mới tin em."

Ai cần tin chứ.

Kẻ mê tiền mà nhận tiền, đây là một chuyện nghiêm trọng.

Cận Thức Việt tiến tới một bước, mũi giày chạm mũi giày Liên Ly, cúi đầu chằm chằm cô: "Không nhận, là định để ở trong đầu em thêm mười mấy năm nữa ?"

Cận Thức Việt thẳng , khoanh tay dựa khung cửa, thong thả : "Còn bảo dùng tình sâu, rõ ràng là sâu đến tận chân trời góc biển ."

Liên Ly suy nghĩ một lát, đôi mắt sáng rực : "Nếu hối hận đòi tiền, em nhiều tiền trả đấy."

Cận Thức Việt dường như thấy chuyện nực nhất trần đời, khóe môi nhếch lên một vòng cung giễu cợt: "Em đang rủa phá sản, là đang nghi ngờ nhân phẩm của ?"

... Cả hai.

Liên Ly chớp hàng mi dài cong v.út, lên tiếng.

Bờ môi mỏng của Cận Thức Việt mấp máy, mang theo sự áp bức cho phép phản kháng: "Nói ."

Liên Ly cũng nheo nhẻo: "Anh chuyển , ghi chú là 'tự nguyện tặng', thì em nhận."

Cận Thức Việt xong, nhướng đôi mày kiếm. Liên Ly cứ ngỡ nhị công t.ử nhà họ Cận cao ngạo sẽ đồng ý, định bụng đóng cửa ngủ. Nào ngờ, chân Cận Thức Việt vẫn chặn cửa, một tay cầm điện thoại, những ngón tay xương xẩu thon dài nhanh ch.óng gõ vài cái.

Giây tiếp theo, điện thoại Liên Ly hiện lên thông báo mới, cô bấm xem. Vẫn là một khoản tiền khổng lồ, nhưng phần ghi chú khác: "Tự nguyện tặng, phí hòa giải."

Liên Ly: "..."

Cái phí hòa giải là cái quái gì . Bọn họ "hòa" với từ bao giờ?

Trong lúc Liên Ly còn đang im lặng, bàn tay lớn của Cận Thức Việt vươn , trực tiếp đoạt lấy điện thoại của cô. Liên Ly kiễng chân định giật , nhưng khổ nỗi cao quá, cô với tới.

Cận Thức Việt lướt ngón tay màn hình, đó ném trả điện thoại cho Liên Ly, vẻ mặt lười nhác: "Không ai cũng thể tùy tiện nặng tình với , cho tiền thì cứ giữ lấy."

Nói xong, xoay , đôi chân dài sải bước thong thả rời .

Liên Ly cúi đầu kiểm tra điện thoại. Cận Thức Việt thu bộ tiền cô chuyển cho ban nãy, sót một xu. Cô bỗng chốc biến thành một phú bà.

Cảm xúc của Liên Ly ngày hôm nay cứ lên xuống thất thường. Nằm giường, đếm từng con trong dư tài khoản, cô vẫn thấy thật thể tin nổi, cứ ngỡ đang mơ. Vị đại thiếu gia đúng là tiền nhiều như nước.

Chỉ trong một đêm, Cận Thức Việt từ một vị "vận xui" phá hỏng tài vận của Liên Ly, biến thành "Thần Tài".

... Thần Tài dường như là một chú ch.ó, giống Ngao Tây Tạng thì . Kệ , ngủ !

Đêm đó Liên Ly ngủ yên giấc cho lắm. Cô nghĩ, chắc chắn sáng mai thức dậy Cận Thức Việt sẽ tự tát một cái, đó chạy đến truy hỏi đòi cô trả tiền.

Sáng sớm, lúc Liên Ly thức dậy thì những khác vẫn tỉnh. Biệt thự giúp việc nấu bữa sáng, Liên Ly gọi đồ ăn giao tận nơi, đợi họ thức dậy là thể ăn ngay. Cô chuẩn sẵn tiền cần trả, chờ đợi Cận Thức Việt.

Thế nhưng cho đến lúc rời , Liên Ly vẫn thấy bóng dáng , tiền đó cứ thế trong tay cô.

Loading...