(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 159: Sóng Gió Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:32:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Hạ Lâu là t.ửu lầu lớn nhất Kinh thành, ngày thường đông khách như mây, gặp ngày lễ thì càng khó mà tìm chỗ .
Cũng chỉ Tam công chúa phận cao quý đặt , nếu lúc cũng chỉ thể dùng bữa ở đại sảnh mà thôi.
Thấy Diễm Hiểu Hiểu dẫn Nữu Nữu bước , Tam công chúa vội lên chào, ánh mắt dừng Nữu Nữu: "Ái chà, đây là Nữu Nữu ? Trông thật đáng yêu. Nè, quà dì tặng con đây, tiểu Nữu Nữu năm mới vui vẻ nhé."
Vừa , nàng xổm xuống sờ sờ khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Nữu Nữu, nhét món quà chuẩn sẵn tay bé- một con cóc bằng ngọc ấm màu xanh biếc. Con cóc điêu khắc vô cùng sống động, hai con mắt hắc diệu thạch linh động phát sáng, trông như thật.
Nữu Nữu luống cuống Diễm Hiểu Hiểu, thấy nàng gật đầu, mới nhận lấy quà, vẻ dạn dĩ hành lễ với Tam công chúa: "Nữu Nữu bái kiến Tam công chúa, chúc Tam công chúa năm mới vui vẻ, ngày càng xinh ạ."
Tam công chúa khép miệng: "Cái miệng nhỏ ngọt quá thôi, nương con cho con ăn kẹo đấy."
Nữu Nữu nghiêm túc trả lời: "Nương ít khi cho con ăn kẹo, nương bảo ăn kẹo nhiều trong răng sẽ mọc sâu, răng sẽ hỏng mất ạ."
Tam công chúa vang một trận, Diễm Hiểu Hiểu : "Ngươi thật trêu trẻ con. Trong răng mọc sâu ." Nàng với Nữu Nữu: " mà, nương con đúng, ăn kẹo nhiều quả thật cho răng. Chúng ăn kẹo, ăn bánh ngọt ngon ?"
Vừa , nàng tự bế Nữu Nữu đến chiếc ghế bên cạnh, lấy một đĩa bánh ngọt cho bé ăn, nha , nàng cũng cho phép.
Nữu Nữu nghiêng đầu Diễm Hiểu Hiểu.
Diễm Hiểu Hiểu : "Ăn con. Tạ ơn Công chúa."
Nữu Nữu giọng non nớt : "Tạ ơn Công chúa ạ."
Tam công chúa xoa xoa cái đầu nhỏ của Nữu Nữu: "Ngoan thật."
Nàng dặn dò nha chăm sóc Nữu Nữu cẩn thận, cùng Diễm Hiểu Hiểu bên cửa sổ trò chuyện.
Trong phòng đốt than đủ ấm, dù mở cửa sổ cũng lạnh, còn thể thưởng thức cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Ngoài đường chật kín , nhà nhà đều treo l.ồ.ng đèn đỏ, tiếng lớn trẻ nhỏ hò reo ngớt, một khung cảnh thịnh thế phồn hoa.
Tam công chúa một tay chống cằm, ngoài cửa sổ, lười biếng : "Cảnh sắc nơi tuy tệ, nhưng dù đến mấy, chen chúc cũng mất cả hứng thú. Lát nữa ăn cơm xong, dẫn ngươi ngoại thành. Ta cho chuẩn thuyền hoa, chúng thuyền hoa xem trò vui. Ai da, tiếc là đầu bếp của Thiên Hạ Lâu chịu cho mượn ngoài. Bằng , trực tiếp mượn đầu bếp lên thuyền hoa, chúng thuyền hoa ăn chơi, sẽ thú vị hơn nhiều."
Diễm Hiểu Hiểu tò mò: "Đầu bếp Thiên Hạ Lâu đồ ăn ngon ?"
Tam công chúa hồi vị một chút: "Ngon, vô cùng ngon. Ngươi ăn thử một sẽ . Những đầu bếp khác thì thôi , chỉ riêng một vị đầu bếp họ Hoàng, tổ tiên từ triều đại là ngự trù, đời đời truyền đến . Hắn thiên phú, nghiên cứu thấu đáo tất cả công thức tổ tiên để , tự cải tiến thêm. Món ăn , một câu thơm lừng mười dặm cũng quá lời... Chỉ là lười, mỗi ngày chỉ mười món. Ta đặt cũng chỉ tranh một món mà thôi."
Bị Tam công chúa như , Diễm Hiểu Hiểu càng thêm tò mò.
Món ăn ngay cả Công chúa cũng thể quên , rốt cuộc là ngon đến mức nào?
Đang suy nghĩ, mũi nàng đột nhiên ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, câu dẫn con sâu thèm ăn trong bụng. Diễm Hiểu Hiểu vốn đói, giờ ngửi thấy mùi, nàng liền cảm thấy đói bụng.
Tam công chúa càng thêm phấn khích: "Chắc là món của chúng xong . Ta đến dặn Hoàng đại đầu bếp món đó, tính thời gian thì chắc là món ."
Tam công chúa bày sẵn tư thế, chuẩn món ăn dọn lên là sẽ ăn ngay. Kết quả, nàng chờ mãi, thấy; chờ thêm nữa, món ăn vẫn tới. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của nàng lập tức trầm xuống, liền dặn ma ma: "Đi xem xem là chuyện gì."
Ma ma đáp lời ngoài. Không lâu , bà dẫn theo tiểu nhị của Thiên Hạ Lâu bưng món ăn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-159-song-gio-nho.html.]
Phía tiểu nhị là chưởng quỹ, gặp mặt liền rối rít xin .
Tam công chúa về phía ma ma.
Ma ma hồi bẩm: "Là nhà họ Nhậm, Hoàng thương, đưa con gái kinh. Lần đầu tiên tới Thiên Hạ Lâu, quy củ nơi , ngửi thấy mùi thơm của món ăn, liền chặn món . Nô tỳ giáo huấn bọn họ ."
Tam công chúa lạnh: "Chính là cái nhà họ Nhậm đưa con gái phủ Đại Hoàng t.ử để cầu giàu sang đó ? Hừ, cái loại mèo ch.ó nào cũng dám nhảy nhót đầu bản Công chúa ."
Nàng liếc chưởng quỹ: "Thiên Hạ Lâu các ngươi càng ngày càng tiền đồ . Để khác dám cướp đồ mà quyết đoán xử lý. Nếu của mặt, món ăn bản Công chúa đặt nhường cho khác ?"
Chưởng quỹ lau mồ hôi nhận : "Đều là do tiểu nhân quản giáo nghiêm. Tiểu nhị mới chiêu mộ, linh hoạt cho lắm, nhất thời đối phương dọa cho ngơ ngác, nên mới lỡ việc dâng món ăn cho Công chúa. Tiểu nhân lập tức giáo huấn , bữa cơm hôm nay của ngài bộ miễn phí, Công chúa đặt món của Hoàng đại đầu bếp, chúng sẽ ưu tiên ngài, ?"
Nghe chưởng quỹ giải thích, thần sắc Tam công chúa mới dịu : "Nếu như , thì cũng thể thứ . Giáo huấn tiểu nhị thì cần, bản Công chúa cũng thiếu tiền bữa cơm của ngươi. Chỉ việc ưu tiên món của Hoàng đại đầu bếp, chưởng quỹ đừng quên là ."
Nghe lời Tam công chúa , chưởng quỹ chuyện qua, hành lễ xong, vội vã dẫn tiểu nhị cáo lui.
Diễm Hiểu Hiểu cứ tưởng chuyện đến đây kết thúc, ai ngờ, nàng thấy Tam công chúa dặn dò nữ hộ vệ phía : "Mang danh của bản Công chúa đến phủ Đại Hoàng t.ử, với Đại Hoàng t.ử, nếu chuyện hôm nay cho bản Công chúa một lời giải thích thỏa đáng, vị trí Hoàng thương đó, nên đổi khác ."
Đại Hoàng t.ử nạp con gái Hoàng thương , chính là vì lôi kéo Hoàng thương, tìm cho một túi tiền. Lời của Tam công chúa, xem như nắm điểm yếu của Đại Hoàng t.ử.
Nữ hộ vệ nhận lệnh, nhanh nhẹn ngoài việc.
Tam công chúa về phía Diễm Hiểu Hiểu, nhướng mày: "Có ngươi cảm thấy bản Công chúa quá ngông cuồng, voi đòi tiên ?" Nếu Diễm Hiểu Hiểu lộ một chút ý tứ , nàng hôm nay sẽ lập tức đuổi ngoài.
thấy Diễm Hiểu Hiểu vẻ mặt tán đồng : "Ta thấy Công chúa đúng."
"Ồ?"
Diễm Hiểu Hiểu : "Thứ nhất, nhà Hoàng thương , ở chân Thiên Tử, tại Thiên Hạ Lâu nơi tập trung thương nhân quý nhân, món ăn là do Tam công chúa đặt , mà còn dám cướp. Điều cho thấy gia đình quen thói càn, ở địa phương của họ, e là còn hoành hành bá đạo đến mức nào. Loại , quả thật nên cho một bài học, cảnh cáo một phen."
Không nịnh nọt Tam công chúa, bản Diễm Hiểu Hiểu vốn nghĩ như .
Mèo Dịch Truyện
Nàng tin rằng, khi nhà họ Nhậm cướp món ăn, tiểu nhị nhất định với đối phương món ăn là do Tam công chúa đặt. Nói là cáo mượn oai hùm cũng , đổ trách nhiệm cũng , đây là phản ứng theo bản năng của khi gặp rắc rối.
Biết món ăn là Tam công chúa đặt , nhà họ Nhậm còn dây dưa, còn đó đến xin , điều chứng tỏ đối phương thực hề để Tam công chúa mắt. Một Hoàng thương, chỉ vì dựa dẫm phủ Đại Hoàng t.ử, mà xem Công chúa gì, nếu Tam công chúa nhịn, mới gọi là nhu nhược.
Mặc dù chỉ là một món ăn, nhưng qua đó thể thấy rõ bản tính kiêu căng ngạo mạn của nhà họ Nhậm.
"Thứ hai, cũng là quả phụ, hiểu rõ nhất sự khó khăn của quả phụ. Chỉ cần thái độ của yếu một chút, xung quanh sẽ dùng đủ thứ lễ giáo, khuôn phép trói buộc , chừng còn ép gả nữa. Ta cũng sẽ cơ hội đến Kinh thành, Hương Quân như bây giờ. Ta , lời đồn Công chúa tính tình là khi thủ tiết mới , lẽ, Công chúa và chung suy nghĩ?"
Tam công chúa sững sờ Diễm Hiểu Hiểu nửa ngày, đột nhiên lớn: "Tốt, , . Quả nhiên lầm ngươi. Từ khi ngươi đối phó với Thẩm gia, ngươi cùng là một loại . Đáng tiếc, ngươi là ngoài mà còn rõ, những thiết nhất của hiểu."
"Không nghĩ xem, mới mất phu quân, gán cho cái danh khắc phu, chỉ cần chút nhu nhược, giờ trốn trong Công chúa phủ mà hổ dám gặp . Bản Công chúa thà như ý bọn họ, thà cứ ngông cuồng tự do mà sống..."
Khó tri kỷ, Tam công chúa ăn , đem hết những oán niệm đè nén trong lòng mấy năm nay đều trút . Ăn xong bữa cơm, Tam công chúa chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Kết quả ăn xong, Đại Hoàng t.ử liền dẫn theo một thiếu nữ dáng vẻ yếu đuối tới.