(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 161: Chuẩn bị phá nhà
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:32:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các thực khách trong Thiên Hạ Lâu vẫn hiểu chuyện gì đang xảy . Thấy điên cuồng la hét xông , nóng nảy liền hài lòng: "Làm gì thế, gì thế? Nhiều xông như thì chúng ăn uống kiểu gì?"
Có lanh trí hơn một chút, thấy tình cảnh là bên ngoài xảy chuyện, lập tức hô to: "Đóng cửa! Mau đóng cửa ! Không thể để bất kỳ ai nữa!"
Những khác tiếng kêu t.h.ả.m thiết vọng từ bên ngoài, sợ hãi đến mức run rẩy, liền lớn tiếng : ", đóng cửa. Ông chủ, mau đóng cửa! Nhiều xông như , nhỡ kẻ trộn, chúng thương thì ông gánh nổi trách nhiệm ?!"
" đó, nhanh đóng cửa !"
"Này, cô , cô cái gì ? Sao ném trong? Mau ném họ ngoài!"
"Cũng cần tuyệt tình như chứ, những cũng chỉ là chạy đến để lánh nạn thôi mà..."
"Rốt cuộc, bên ngoài xảy chuyện gì ?"
"Ngươi ngốc ? Mọi bên ngoài đều đang chạy trong, ngươi còn định ngoài ..."
..."
Bên trong đại sảnh vô cùng hỗn loạn, đủ loại tiếng la hét vang lên.
Ông chủ quán cảm thấy đau cả đầu.
Kinh doanh ở Kinh thành nhiều năm, ông chủ quán cũng là từng trải, là bên ngoài đang xảy chuyện lớn. Chuyện lẽ sẽ khiến bao nhiêu vô tội mất mạng.
Lòng thầm thở dài một tiếng, ông vội vàng chỉ huy các tiểu nhị: "Mau, giúp vị cô nương sơ tán đám đông."
Có thêm các tiểu nhị giúp đỡ, Diễm Hiểu Hiểu nhanh ch.óng phân tán những đang chặn ở cửa. Nàng kéo một xui xẻo xô ngã khỏi mặt đất: "Mau !"
Người xui xẻo giẫm đạp mấy , nhưng may mắn là đám đông sơ tán kịp thời. Hắn chỉ đau n.g.ự.c, lẽ là gãy xương sườn, còn thì vấn đề gì nghiêm trọng.
Giờ thể nào ngoài tìm đại phu nữa, đành cố nhịn đau, lời cảm ơn Diễm Hiểu Hiểu trốn bên trong Thiên Hạ Lâu, trong lòng thầm may mắn vì giữ mạng sống.
Bên ngoài vẫn vô cùng hỗn loạn, bỗng nhiên ai hô lớn: "Mọi chạy mau! Cháy !"
Mèo Dịch Truyện
Đám đông vốn đang chạy loạn như ruồi đầu, giờ đây lập tức hóa thành đàn ngựa hoang đứt cương, bất chấp tất cả xô đẩy, va chạm chạy tán loạn về phía xa.
Những đang trốn trong t.ửu lầu, cửa hàng cũng bắt đầu hoảng sợ.
Hầu hết các ngôi nhà ở đây đều kết cấu bằng gỗ. Một nhà bắt lửa, nhà khác cũng sẽ ảnh hưởng. Nếu là ngày thường, hàng xóm thể hỗ trợ dập lửa, nhưng giờ tình hình hỗn loạn, đều đang lo chạy thoát , ai còn tâm trí mà giúp dập lửa chứ.
nếu ai dập lửa, một khi hỏa hoạn bùng lên, tất cả cửa hàng phố đều sẽ liên lụy. Những đang trốn trong t.ửu lầu, cửa hàng thể an ?
Lúc , ông chủ quán Thiên Hạ Lâu cũng bắt đầu sốt ruột.
Khách đến dùng bữa hôm nay hầu hết là công t.ử của các Huân quý thế gia, Hoàng thất tông . Nếu để những vị gặp chuyện may trong t.ửu lầu của , ngay cả chủ nhân ông cũng gánh nổi trách nhiệm.
Ông vội vàng gọi sân .
Người nào đủ can đảm thể trèo tường ở sân để thoát , tránh tai họa ngay mắt.
vì quá đông, dám trèo tường bao nhiêu. Hơn nữa, chen chúc cũng dễ xảy sự cố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-161-chuan-bi-pha-nha.html.]
"Công chúa, nô tỳ sẽ bảo vệ ngoài."
Nữ hộ vệ của Tam Công chúa cau mày khung cảnh hỗn loạn mắt, với Tam Công chúa.
Tam Công chúa Diễm Hiểu Hiểu: "Hiểu Hiểu, ngươi cùng chúng . Có hộ vệ của bảo vệ, sẽ an hơn."
Diễm Hiểu Hiểu ôm Nữu Nữu lòng: "Bên ngoài quá đông , xe ngựa dễ xảy chuyện lắm. Chúng cứ bộ về." Nói , nàng che chắn cho Tam Công chúa xông ngoài.
Ngoại trừ các nàng, những khác mang theo tiểu nhị hộ vệ cũng lượt bước ngoài.
Không là hữu ý vô tình, những đều theo sát phía nhóm Diễm Hiểu Hiểu, ai dám chạy loạn xạ nữa.
Hỗn loạn chỉ diễn con phố lớn phía Thiên Hạ Lâu. Ra khỏi con phố đó, dấu chân dần thưa thớt, đường phố trở nên vắng vẻ-rõ ràng là chuyện nên đều trốn ở nhà.
"Bên gần biệt viện của , chúng cứ đến đó lánh nạn ." Tam Công chúa .
Cả nhóm nhanh ch.óng tới biệt viện của Tam Công chúa.
Thấy đều an , Diễm Hiểu Hiểu mới : "Ta xem thể giúp gì ." Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, khắp nơi đều treo đèn hoa. Một khi lửa cháy lan , sẽ bao nhiêu thiệt mạng.
Không cần che chắn cho ai nữa, Diễm Hiểu Hiểu dốc lực chạy, tốc độ nhanh như bay, nàng lập tức mặt tại nơi đang xảy hỏa hoạn.
Chỉ trong chốc lát, sáu bảy cửa hàng cháy lan.
Cửa hàng cháy đầu tiên thiêu rụi còn hình dạng gì, thể cứu vãn nữa. Ông chủ quán phệt xuống đất lóc t.h.ả.m thiết. Chủ các cửa hàng khác thì ngừng kêu gào: "Mau lên! Nhanh dập lửa ! Trời ơi, đúng là tai họa ập xuống đầu mà! Yên lành thế thì mếch lòng ai , đốt cửa hàng nhà !"
Lại khác chỉ ông chủ đang lóc đất mà mắng: "Đều là tại ngươi liên lụy! Đang yên đang lành, ngươi nhất định dựng cái giá đèn hoa cửa gì? Giờ thì , cái giá đó xô đổ, đốt cháy cửa hàng nhà ngươi đủ, còn đốt luôn cả cửa hàng của chúng ! Khóc? Ngươi còn mặt mũi nào mà ? Ta cho ngươi , chuyện hôm nay xong , ngươi bồi thường tất cả tổn thất cho nhà !"
Người của Binh Mã Chỉ Huy Sứ mặt, đang bận rộn dập lửa.
Trên phố còn thấy đ.á.n.h , chỉ còn những vệt m.á.u b.ắ.n tung tóe đất và tường, cho thấy trận chiến lúc nãy kịch liệt đến mức nào. Những dân thương khiêng đến sát chân tường. Giờ đây, của Binh Mã Chỉ Huy Sứ thể lo cho họ, chỉ thể đợi dập lửa xong mới tìm đại phu đến chữa trị, hoặc chờ nhà họ tới nhận.
Người của Binh Mã Chỉ Huy Sứ đến hai đội. Một đội truy đuổi thích khách, đội còn ở dập lửa.
Tiểu đội trưởng giữ dập lửa giận đến mức c.h.ử.i thề.
Dập lửa dễ dàng như thế. Cả con phố là cửa hàng, mà cửa hàng giếng nước thì ít ỏi vô cùng. Binh lính lấy nước từ các giếng của nhà dân, đổ lên những ngôi nhà đang cháy, căn bản chỉ như muối bỏ bể, tác dụng gì.
Nếu dân chúng giúp đỡ thì còn đỡ. dân chúng đều sợ vỡ mật, trốn còn kịp, ai mà dám chạy đến đây chứ? dập lửa cũng , nếu hỏa hoạn lan rộng, hậu quả đó thể gánh nổi.
Trong lòng đang nóng như lửa đốt, thấy Diễm Hiểu Hiểu chạy tới, vui quát lên: "Không thấy bên đang cháy ? Chạy lung tung đến đây gì, mau về !"
Thật là! Lúc cần mười mấy, hai mươi tráng hán đến giúp đỡ, chứ một cô nương yếu ớt.
Một phụ nữ thì gì? Chẳng chỉ tổ rối thêm .
Diễm Hiểu Hiểu mặc kệ lời , lướt qua những ngôi nhà đang cháy : "Ngươi cứ để lấy từng chút nước như để cứu hỏa là cách. Phải phá dỡ những ngôi nhà ở hai bên , tạo thành một dải cách ly mới ."
Dù từng qua từ "dải cách ly", nhưng kết hợp với tình hình hiện tại, tiểu đội trưởng cũng hiểu ý của Diễm Hiểu Hiểu. Hắn càng thêm bực bội: "Phá nhà dễ dàng ? Với mười mấy chúng , đợi chúng phá xong, lửa cháy lan tới . Thật là, giải thích với ngươi gì! Mau tránh sang một bên , đừng gây thêm rắc rối!"
Mắt Diễm Hiểu Hiểu lập tức sáng lên: "Nói như , các ngươi cũng đồng ý phá nhà ?"