(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 89: Mời Tiên Sinh Cho Niuniu (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:30:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trò chuyện cởi mở với Văn Tư một hồi, Diêm Hiểu Hiểu ấn tượng tồi về cô bé .
Cô bé tính cách phần hoạt bát, bề ngoài vẻ vô tâm nhưng thực chất thận trọng. Ăn xong bữa cơm, ngoài việc tên cho Diêm Hiểu Hiểu, cô bé hề tiết lộ bất cứ thông tin nào về gia cảnh.
Diêm Hiểu Hiểu cũng truy hỏi, chỉ dặn dò nàng: "Có tin tức gì, cô cứ cho đưa thư tới Mỹ Vị Quán ở đường Vĩnh Thái phía Tây thành."
Văn Tư đáp lời, cáo từ rời .
Niuniu và Viên Minh còn nhỏ, buổi chiều cần ngủ trưa, nên Diêm Hiểu Hiểu và Bạch Phương Nương dẫn bọn trẻ chơi nữa mà về nơi ở.
Nói về Văn Tư, khi tạm biệt Diêm Hiểu Hiểu, nàng thong dong tới bên ngoài Thanh Tùng Học Quán.
Thanh Tùng Học Quán, còn gọi là Thanh Tùng Học Viện, như Diêm Hiểu Hiểu nghĩ là lấy tên "Thanh Tùng" vì học quán chú trọng bồi dưỡng phẩm chất cho học trò, mà là vì sáng lập học quán là Thanh Tùng .
Học quán lấy chữ của Thanh Tùng để đặt tên, nên mới gọi là Thanh Tùng Học Quán.
Văn Tư đến bên ngoài Thanh Tùng Học Quán, hề gần, mà chỉ dạo loanh quanh.
Người giữ cổng học quán tinh mắt thấy nàng, lập tức cảnh giác, sợ rằng chỉ cần sơ suất một chút là để nàng lẻn trong.
May mắn , chuyện lo lắng xảy , cho đến khi học quán tan học, Văn Tư vẫn ngoan ngoãn đợi ở bên ngoài.
Một đám mặc học t.ử phục màu trắng ngà ùa từ học quán, Văn Tư trợn tròn mắt, quanh giữa đám học trò, chợt phát hiện mục tiêu, nàng lập tức nhảy dựng lên kêu lớn: "Ca, nhị ca! Trần Viễn! Nhị ca, em ở đây!"
Trần Viễn đang chuyện với bạn bè bên cạnh, thấy tiếng động, đầu sang, liền thấy cô em gái đang vẫy tay nhảy tưng tưng. Bạn cũng thấy Văn Tư, tò mò hỏi: "Tu Hàm còn ? Sao từng nhắc đến?"
Trần Viễn ừ một tiếng qua loa, cáo biệt bạn bè, vội vàng về phía Văn Tư.
Đến gần, chút đau đầu : "Tổ tông của ơi, em đến đây? Mau về với , để viện trưởng thấy em mặc bộ đồ , ông giận cho xem."
Văn Tư bĩu môi, vui : "Đó là một ông già keo kiệt bủn xỉn thôi. Quần áo là đồ nhà , thích mặc thì mặc, ông quản ? Lần đến đây là chuyện chính sự cần với ca, chứ ai thèm đến cái nơi rách nát ."
Trần Viễn đưa tay gõ nhẹ lên đầu nàng một cái: "Lại bắt đầu bừa . Cẩn thận để nương thấy."
Văn Tư đảo mắt: "Nương tai gió, cách xa thế , nương mà ? Trừ khi ca mách lẻo!"
Trần Viễn đầu hàng: "Được , , em. Chúng mau về . Hôm nay em lén lút trốn ngoài ?"
Văn Tư : "Ai bảo là lén lút trốn? Em đường đường chính chính ngoài đấy chứ, chỉ là với nương thôi. Thôi, mấy chuyện nữa, em tìm ca thật sự là việc quan trọng. Em cho ca , hôm nay em gặp kẻ trộm... Vị Diêm phu nhân đó tìm một vị dạy vỡ lòng nhân phẩm đáng tin cậy cho con gái. Em vốn định giới thiệu mấy vị nhà cho cô , nhưng mấy vị nhà là nương mời về với giá cao, chắc coi trọng phận thương nhân của Diêm phu nhân. Suy tính , em thấy hỏi ca vẫn hơn. Trong bạn bè của ca, ai nhân phẩm đáng tin, học vấn vững vàng, phu t.ử ?"
"Em cho ca , em và Diêm phu nhân gặp như cố nhân, cô giúp em. Ca tận tâm giúp em tìm cho đàng hoàng, tìm đại một nào đó để lừa gạt em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-89-moi-tien-sinh-cho-niuniu-2.html.]
Trần Viễn nhíu mày suy nghĩ một chút: "Thật sự một như . Gia cảnh , vẫn luôn dựa việc chép sách kiếm tiền. Nếu giới thiệu phu t.ử, chắc chắn sẽ vui lòng. Hơn nữa, học vấn của vững chắc, học tất cả những gì cần học ở học đường. Bây giờ chủ yếu ở nhà ôn tập, chờ tham gia kỳ thi Thu Vi tháng Tám năm nay. Ngày mai sẽ hỏi xem , nếu thành công, cũng coi như giúp một tay."
Văn Tư nhấn mạnh nữa: "Nhân phẩm nhất định , ca vì giúp bạn bè mà hại Diêm phu nhân đấy."
Trần Viễn gõ đầu nàng một cái với vẻ bực : "Trong mắt em, là loại đáng tin như ?"
Văn Tư xoa đầu hừ hừ: "Ca đương nhiên là đáng tin . sơ xa gần, lẽ ca giúp bạn nên bỏ qua một vài khuyết điểm của thì . Em chỉ nhắc nhở ca một câu thôi mà."
Trần Viễn bực bất đắc dĩ: "Cũng may em là em gái ruột của , em thử xem đổi thành khác , thèm lo chuyện bao đồng ?"
Thấy Trần Viễn giận, Văn Tư vội vàng ôm lấy cánh tay nũng một hồi. Hai em đùa xa.
Ngày hôm , Diêm Hiểu Hiểu nhận tin báo rằng cần tìm tìm thấy, mời nàng đến Trần phủ ở phố Chu Tước, phía Đông thành khách.
"Trần phủ ở Đông thành ? Phía Đông đó là nơi các quan to hiển quý sinh sống! Chẳng lẽ thiếu niên chúng gặp hôm qua là công t.ử nhà quan ?" Bạch Phương Nương kinh ngạc.
Diêm Hiểu Hiểu : "Không công t.ử , nếu nhầm, cô bé đó mười phần thì chín là tiểu thư ." Chỉ là hiểu vì lý do gì, hôm qua còn giấu phận, hôm nay chủ động mời nàng đến nhà khách.
Bạch Phương Nương ngạc nhiên: "Hóa là một cô nương ư?"
Viên An : " cần dò hỏi lai lịch của Trần phủ một chút ? Tuy họ mời , nhưng nhất vẫn nên rõ phận đối phương, để khi trò chuyện còn đường giữ chừng mực."
Diêm Hiểu Hiểu gật đầu: " là cần hỏi thăm một chút. cần ngươi , Bao Lão Tam tối sẽ qua đây, hỏi là ." Là tay chị lớn lên tại Kinh thành, việc nhờ hỏi thăm điều tra lai lịch còn tiện lợi hơn để Viên An mặt nhiều.
Chiều tối, Bao Lão Tam đến đưa tin như thường lệ. Nghe Diêm Hiểu Hiểu kể, suy nghĩ một lát ngay là nhà nào: "Nhà cô nương chắc chắn là Trần gia Đại Lý Tự Khanh . Đại Lý Tự Khanh đương nhiệm là Trần Viễn, là công t.ử của Trần lão đại nhân, một vị Tam triều nguyên lão. Trần lão đại nhân về hưu ba năm , cả gia đình trở về quê quán, chỉ để hai chi là Trần Phong đại nhân và em trai là Trần Bình ở Kinh thành. Lão đại nhân chia gia sản khi về hưu, Trần Phong đại nhân phân nhà ở phố Chu Tước."
Diêm Hiểu Hiểu chức Đại Lý Tự Khanh, nó tương đương với Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao thời hiện đại, là quan chức Chính Tam Phẩm, nắm giữ thực quyền.
Không ngờ chuyến dạo tùy hứng hôm qua thể kết giao với của gia đình danh giá như , cũng xem như là niềm vui bất ngờ.
Bao Lão Tam giới thiệu xong Trần gia, do dự hỏi: "Cô nương hỏi thăm nhà họ gì thế? Không lẽ cô chuyện gì chọc tới nhà họ Trần ?"
Nghĩ đến vị sát tinh ngay cả Tam Hoàng t.ử phủ cũng dám giám sát, việc chọc gia đình như thế cũng chẳng gì lạ. Chỉ là lá gan của sát tinh quả thật quá lớn, chuyên chọn dễ dây mà gây chuyện.
Bao Lão Tam thầm thì trong lòng, suy nghĩ nên giữ cách với vị sát tinh , kẻo ngày liên lụy.
Mèo Dịch Truyện
Đang miên man suy nghĩ, Bao Lão Tam chợt Diêm Hiểu Hiểu với giọng nhẹ như : "Ồ, gì cả. Trần gia mời đến khách, thấy tiện khi đến nhà họ mà còn họ gì, nên mới hỏi ngươi đấy thôi."
Bao Lão Tam: "..." Cô nương đúng là phét thật!
Diêm Hiểu Hiểu nhướng mày: "Sao, tin ? Hay chúng đ.á.n.h cược nhé?"