Ký Sự Nuôi Con Của Nữ Đầu Bếp Tinh Tế - Chương 252

Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:05:46
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịt heo hầm miến, Liễu Vi Vi chọn là thịt ba chỉ đều mỡ nạc, hầm đến thịt mềm nhũn, khẩu vị thơm ngọt, miến rộng càng là hút no nước dùng, còn dai hơn mì sợi vài phần.

 

Đừng là ma thú Daktus, ngay cả nhân viên thí nghiệm Tiểu Tào và Dương Lực Côn đang bên cạnh cũng nhịn bắt đầu chép miệng, Tiểu Bạch hóa thành con thỏ lớn càng là âm thầm nhe răng nhếch miệng, hai cái móng vuốt lớn ôm Liễu Vi Vi lòng, định nũng xin ăn.

 

Liễu Vi Vi buồn thôi, lay chuyển con thỏ nhà , cũng nỡ thiên vị.

 

“Tiểu Tào, cô quan sát dữ liệu nhé, sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi một lát.”

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Dương Lực Côn cô đang gì, ngơ ngác con ma thú Daktus quả thực rơi trạng thái mê .

 

Mũi là mùi thơm quyến rũ tan, mặt là con hung thú ăn còn ngon hơn cả … nhân sinh quan ba bốn mươi năm của đều tan nát giờ phút .

 

Nếu hôm nay đến Cục Nghiên cứu Khoa học, cũng ăn còn bằng một con súc sinh!

 

Đây là một sự lĩnh ngộ đau đớn đến nhường nào!

 

“Bình tĩnh , cảm xúc của ma thú Daktus định!”

 

“Cơ bắp thả lỏng một nửa, bắt đầu tiến trạng thái nghỉ ngơi!”

 

Rất nhanh nhân viên thí nghiệm Tiểu Tào trong phòng quan sát liền kích động báo cáo lên cấp qua trí não.

 

Dương Lực Côn theo chân đồng chí cấp dưỡng Liễu ngoài, bước chân đều loạng choạng.

 

Mẹ nó, thể bình tĩnh ?

 

Có thể ở trạng thái nghỉ ngơi ?

 

Nếu đổi , cũng nguyện ý vì đồ ăn mà chỉ huy, đừng là một con ma thú chỉ thông minh thấp, chứ!

 

Dương Lực Côn khỏi phòng, cố nén tâm trạng vô cùng bi thương, nhanh ch.óng gõ một tin nhắn nhóm chat mà liệt giữa đường.

 

[Các đồng chí, nỗ lực huấn luyện! Nếu tồn tại, còn bằng một con ma thú!]

 

“Báo cáo!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ky-su-nuoi-con-cua-nu-dau-bep-tinh-te/chuong-252.html.]

“Sao , đồng chí Dương?”

 

thể chụp một tấm ảnh ? truyền ngoài, chỉ lưu một kỷ niệm, con ma thú đó… ăn ngon quá…” Quả thực chính là một bức ảnh đầy cảm hứng và nước mắt!

 

“…”

 

Liễu Vi Vi cuối cùng nấu một nồi lớn thịt heo hầm miến, chia cho thỏ con một nửa, phần còn thì cho các nhà khoa học của Cục Nghiên cứu Khoa học.

 

Cô tự ăn một miếng miến, còn để cho Dương Lực Côn một bát nhỏ, khiến cảm động đến rối tinh rối mù, suýt chút nữa gọi .

 

cuối cùng Dương Lực Côn hít một thật sâu mùi thơm của bát canh, gian nan giữ một tia lý trí, “Huấn luyện viên? Lão sư? Đầu bếp, nên xưng hô với cô như thế nào?”

 

Liễu Vi Vi , “ trong quân doanh xưng hô thế nào, cứ tùy ý là .”

 

“Lão sư!” Dương Lực Côn, ít nhất cũng lớn hơn Liễu Vi Vi một vòng tuổi, lập tức quy phục.

 

Sau khi ăn sạch một bát thịt heo hầm miến, thậm chí còn l.i.ế.m sạch cả vành bát, mới phát hiện trong gần bốn mươi năm cuộc đời của , chỉ hôm nay đưa một lựa chọn đúng đắn nhất!

 

Lựa chọn , hiển nhiên sẽ đổi cả cuộc đời .

 

Dương Lực Côn cầm bát c.h.ặ.t chẽ, “Lão sư, con ma thú đó ăn món ăn của ngài là thật sự thể cải tà quy chính ? Những con báo, bò sắt bên ngoài…”

 

Liễu Vi Vi , “Tùy tình hình, cho cùng, ma thú cũng ăn. Con nhiều hoạt động giải trí như mà vẫn tham lam theo đuổi mỹ thực, huống chi là ma thú? Nếu thể món ăn ngon, cũng thể khiến chúng nó ngoan ngoãn.”

 

Dương Lực Côn nuốt nước bọt.

 

Anh vẫn luôn là đội sổ, dù chiến trường cũng coi là đội quân tinh nhuệ, chỉ là một nhân vật nhỏ theo chỉ huy phối hợp tác chiến.

 

Anh bao giờ nghĩ rằng, một ngày thể một đối mặt với ma thú cấp cao, khiến chúng nó cúi đầu xưng thần.

 

“Ma thú Daktus thật sự thể ngoan như con báo đó ?” Tam quan của Dương Lực Côn lung lay sắp đổ, duy chỉ trí thông minh vẫn còn, “Nó ăn no , nhưng dã tính vẫn còn, vẫn nguy hiểm, lão sư ngài vẫn cẩn thận.”

 

Liễu Vi Vi bình thường khó hiểu và chấp nhận.

 

 

 

 

Loading...