“Sao , chân tê ?”
Cảm nhận cô thở dài, thiếu tá trực tiếp biến thành một thầy mát xa tay nghề , lực đạo đủ, chuyên nghiệp, kiên nhẫn và dịu dàng giận, cần cù chăm chỉ ấn cho cô.
Liễu Vi Vi vội chui chăn nắm lấy tay , “Không .”
Ánh mắt Thiếu tá Tần lóe lên, cẩn thận cảm nhận sự tinh tế bàn tay nhỏ nắm lấy… cái cảm giác quen thuộc đó đến .
Anh nhắm mắt thậm chí còn một ảo giác, như thể trở về ngày đó cả nóng rực, đầu đau như b.úa bổ, trong bóng tối một đôi tay nhỏ mềm mại xương, mát lạnh sờ lên trán , cuối cùng lật đè xuống, đó liền nhớ gì nữa.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
so với đây chút ký ức nào, một chút ấn tượng mơ hồ.
“Đói ?” Thiếu tá Tần định tâm thần, cái bàn nhỏ trong gian cá nhân đặt giường, “Em đừng cứ suốt ngày lo nấu cơm cho , ăn càng ngày càng ít. Em ăn, con trong bụng cũng lớn .”
Liễu Vi Vi càng về tối càng dễ ngủ mơ màng, bây giờ tỉnh mất một lúc mới khẩu vị.
món ăn mà Thiếu tá Tần lấy đặt lên bàn, khiến cô lập tức trừng lớn mắt.
“Đây là hoành thánh còn thừa hôm qua em gói ?” Liễu Vi Vi kinh ngạc thôi.
Buổi tối cô sẽ chuẩn thêm một ít đồ ăn khuya, khi là cô thèm, khi là đói.
Hôm qua gói hai đĩa hoành thánh lớn, cô kịp dạy hai ăn một bát lớn, Tiểu Bạch cũng tự xử một phần.
khi ánh mắt cô thể thấy, thể rút lời mở đầu.
Nói cái hoành thánh trong bát chút , đó vẫn là dễ , quả thực là thể tả.
Rõ ràng là một viên hoành thánh đầy đặn như một thỏi vàng lớn, nhưng lúc vỏ và nhân thịt gần như tách rời, biến thành một hỗn hợp của viên nhân thịt và canh vỏ mì.
Đây tuyệt đối do cô gói!
Tai thiếu tá, thậm chí cả khuôn mặt cứng đờ của , đều trở nên chút hồng.
“Anh thấy còn thừa một ít nguyên liệu, để robot .”
Làm gì !
Khóe miệng Liễu Vi Vi co giật.
Cô việc với robot ở nhà ăn lâu, robot tuyệt đối sẽ gói những thứ vỏ nhân tách rời như .
Cô liếc biểu cảm lúng túng của thiếu tá, nhịn xuống ý đang trào lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ky-su-nuoi-con-cua-nu-dau-bep-tinh-te/chuong-257.html.]
Đây rõ ràng là kiệt tác của chính Tần đại thiếu gia, còn đổ cho robot dọn nhà.
Khóe miệng cô mím c.h.ặ.t, quyết định chọc thủng tôn nghiêm quý giá của đồng chí thiếu tá.
“A, trông cũng khá ngon.” Liễu Vi Vi cúi đầu cầm thìa, đôi mắt đều là ý thể ngăn , “Em thật sự chút đói.”
Cô , liền vui vẻ múc một miếng bột và canh miệng.
Tuy rằng nước dùng chút nhạt, nhưng đây cũng coi như là… cơm tình yêu?
Đồng chí thiếu tá chỉ luyện binh, thế mà còn xuống bếp, thật đáng mừng!
“Vị thế nào?” Đồng chí Tần vô cùng căng thẳng, Liễu Vi Vi ăn, vẻ mặt như lâm đại địch.
“Ừm, ngon!” Liễu Vi Vi kiên quyết cổ vũ hành vi của đàn ông , càng là nghĩ sẽ cho ông bố thêm vài món ăn đơn giản, để rèn luyện.
Đồng chí Tần lập tức thở một , yên tâm, “Cơm còn nhiều, em ăn một nửa, còn một nửa ăn. Đợi lát nữa, kẻo em no khó chịu.”
Liễu Vi Vi: “…”
Nhân lúc đồng chí thiếu tá tắm, cô nhanh ch.óng ăn hơn một nửa, đó đút hơn một nửa cho Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch cuộn tròn còn chút ghét bỏ hừ hừ vài tiếng, mới miễn cưỡng ăn hết nhân thịt, dù cũng là do Liễu Vi Vi nêm nếm, nhưng vỏ bánh vẫn nó thương tiếc đẩy , bởi vì nước dùng nhạt nhẽo, nấu chút quá lâu nát.
Liễu Vi Vi đưa tay xoa nhẹ đầu nó, “Kén chọn!”
Thôi, ai bảo nó là thất giai, cũng sự theo đuổi của một ma thú cao cấp.
Chờ Thiếu tá Tần tắm xong , liền thấy của con mặc đồ ngủ giường, mỉm đưa qua một chiếc bát .
“Ngon quá, Tiểu Bạch còn l.i.ế.m sạch .”
Tiểu Bạch im lặng xoay , đem hai cái tai rũ xuống móng vuốt của đè .
Mà Thiếu tá Tần một lời, chỉ gật đầu, liền nhận lấy chiếc bát .
…
Chờ đến sáng sớm hôm , Liễu Vi Vi vui mừng vươn vai xuống lầu, liếc mắt một cái liền thấy Thiếu tá Tần đang lạch cạch, luống cuống tay chân trong bếp.