Lòng bất giác đau xót.
Còn Liễu Vi Vi càng sợ đến mức tay chân lạnh toát.
“Tiểu Bắc, ?” Sắc mặt cô tức khắc tái nhợt, “Vết thương của Tiểu Hắc trở nặng ?”
Bánh bao nhà cô, cũng giống như cô, là lạc quan, nhưng mỗi chiến sủng trong căn cứ thương qua đời, đều sẽ buồn.
Nếu Tiểu Hắc xảy chuyện may… thì và Tiểu Bạch, chắc chắn sẽ nức nở!
Cậu bé xoa nhẹ mắt, vùi đầu lòng cô, còn chút thút thít, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm bình thường.
Tiểu Bạch càng uể oải, Liễu Vi Vi trực tiếp một lòng đều chìm xuống.
Cảnh tượng nhanh phóng viên chú ý đến, lén lút đến gần.
Những khác càng dựng tai lên lén.
Bánh bao béo ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt nhỏ dính tro bẩn thỉu, cuối cùng ngắt quãng, nghẹn ngào thốt một câu hỏi tủi đến cực điểm.
“Mẹ ơi, con … con ruột của ba ?”
Liễu Vi Vi tức khắc há hốc mồm, “Gì?”
Quần chúng vây xem càng ngơ ngác, như đang xem một bộ phim truyền hình cẩu huyết tại hiện trường.
“Ây da, tạo nghiệt.”
“Người đàn ông đó mù mắt, vợ là mỹ nữ đầu bếp, mà cũng lăng nhăng !”
“Này , các ngược thì ?… Vô ngữ, con của ba, hiểu ?”
“Gì? Mỹ nữ đầu bếp ngoại tình!!!”
Vừa còn định tuyên truyền khắp nơi về mì, phỏng vấn, phóng viên cũng tức khắc há hốc mồm.
Chỉ trong một phút, hình tượng huy hoàng đột nhiên sụp đổ?
Liễu Vi Vi chú ý đến những tiếng xung quanh, nếu chắc sẽ nôn m.á.u mà c.h.ử.i .
bây giờ sự chú ý của cô đều tập trung con trai , xoa nhẹ khuôn mặt bẩn thỉu của , lau khô nước mắt cho , “Những lời , con ai ? Con ở cùng ba ăn uống ?”
Liễu Vi Vi liền nhíu mày, đồng chí Tần Mạc thế mà để con trai một chạy khỏi quân doanh?
Cậu bé nức nở một tiếng, rõ ràng đau lòng.
Cậu vẫn thích ba.
Tuy ba độc đoán, bạo lực, lý lẽ thích hung dữ với , còn luôn cãi với Tiểu Hắc, chịu cho Tiểu Bạch ngủ giường… khuyết điểm nhiều đến mức mười ngón tay , cũng đếm hết, nhưng mà…
Đây là ba của !
Tiểu Bắc vẫn luôn tha thứ cho ba!
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
“Chúng con đang ăn xiên que, nhưng đột nhiên một phụ nữ xí, đáng ghét, mang theo, mang theo một… đứa em trai đáng ghét, nó, nó mới là con của ba!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ky-su-nuoi-con-cua-nu-dau-bep-tinh-te/chuong-612.html.]
“Bà con … 5555…”
Cậu bé mặt đầy nước mắt, nức nở đến thở nổi, nhưng vẫn quật cường lôi một cây cánh gà từ trong gian.
Ngậm trong miệng, khuôn mặt bánh bao của phồng lên, rõ lời.
“Mẹ ơi, con ăn cơm cũng tức đến ăn nổi, liền đến tìm …”
Con thỏ trong lòng , cũng giật giật, ôm bụng nhỏ của nức nở kêu.
Liễu Vi Vi: …
“Thằng bé đáng thương quá.”
“Ai da, cha như , khổ nhất vẫn là con cái.”
“Giờ đây? Khoan , cái gì mà một phụ nữ con trai bà mới là con ruột? Mẹ kiếp, tình tiết cẩu huyết gì thế !”
“Thằng cha đó ngốc ! Đến con trai là ai cũng rõ ? Chắc đến nỗi nhận nhầm cả vợ chứ?”
“Thời buổi còn loại ngốc thế ? Mấy thế kỷ xét nghiệm DNA ?”
Bánh bao Tiểu Bắc khi lau khô nước mắt và khuôn mặt nhỏ, thơm tho ăn hết một bát mì do thầy Thái ưu tiên cho trong lòng Liễu Vi Vi.
Bé thỏ trắng thì gần như chúi cả đầu bát, quả thực như đang tắm, khiến những xung quanh khỏi tặc lưỡi.
Và kẻ ngốc, kẻ đần trong miệng , cuối cùng cũng vội vã chạy đến hiện trường.
Một chiếc chiến đấu cơ, gần như bay với tốc độ trăm mét lao tới , lướt qua vài đỉnh núi, lượn một vòng 180 độ , cuối cùng dừng gấp đầu Liễu Vi Vi.
Cửa khoang mở , một đàn ông mặc quân phục đen, dáng vẻ rắn rỏi, trực tiếp nhảy xuống!
Anh đáp xuống t.h.ả.m cỏ xanh, khoác vạn tia nắng, một khuôn mặt tuấn tú chút rám nắng, lạnh như băng.
Anh trực tiếp tiến lên một bước, trong tiếng kinh hô của .
Phóng viên còn khoa trương đến mức suýt hét lên, “Thượng tá Tần Mạc!”
Kẻ ngốc nhận nhầm vợ, gã khờ ôm nhầm con… là chồng quốc dân Tần Mạc?
Anh hùng lừng lẫy, toang !?
Chuyện gì, chuyện gì… đang xảy !
Tin tức lớn!
Đây là tin giật gân trang nhất!
Tiêu đề cần thêm mắm dặm muối, chắc chắn sẽ hút lưu lượng đến mức nổ máy chủ, đưa công ty lên mây.
“Nhanh nhanh nhanh, chụp , bản thảo ngay bây giờ!” Tay phóng viên run đến chịu nổi, nhưng nhanh “ai da” một tiếng.