ngậm như , liền cảm thấy đúng .
Toàn bộ miệng, đều chút tê tê, như là một chút mất tri giác, loại cảm giác kỳ lạ đầu tiên cảm nhận .
"Trách gọi là Đậu hũ Ma Bà, mà là như thế !" Lý Tam Béo kích động đến mức lập tức bưng bát thủy tinh từ mặt đất dậy, "Trách cần cơm, trách cần cơm... loại kích thích vị giác mãnh liệt , nhảy múa đầu lưỡi! Tê tê... cay... quả thực một miếng liền xông lên tận trời!"
Anh lập tức run rẩy tay, vội vàng tìm hộp cơm trong tủ giữ nhiệt.
Anh sở thích nào khác, một là kiếm tiền, hai là thích ăn uống, cả vũ trụ loại dung dịch dinh dưỡng nào mà từng ăn.
Người sống, nếu ngay cả một chút ham ăn uống cũng thể thỏa mãn, thì còn kiếm tiền gì?
Lý Tam Béo cẩn thận một tay bưng bát thủy tinh Đậu hũ Ma Bà, một tay mở hộp cơm, linh cảm, ngay trong tối nay, thể tìm đỉnh cao của vị giác!
Anh múc một muỗng cơm đầy và đậu hũ, chút do dự đưa miệng.
"Thứ gì mà nhảy múa đầu lưỡi, còn thể xông lên tận trời?"
Ngay khi đang mong đợi cao trào, đột nhiên một giọng chút uy nghiêm vang lên ở cửa phòng.
Lý Tam Béo trong lòng c.h.ử.i thề một tiếng, nhanh ch.óng tăng tốc độ động tác tay.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
vẫn chậm, ông già mặc quân phục cao lớn ở cửa bộc phát tốc độ như gió lốc, bàn tay như gọng kìm nắm lấy cổ tay Lý Tam Béo, cứng rắn bẻ chiếc thìa bên miệng .
"C.h.ế.t tiệt!" Lý Tam Béo trợn mắt, trơ mắt ông già mặc quân phục vô lý mặt, giật đồ ăn bên miệng .
Đây là một miếng cao trào của hôm nay, một miếng đỉnh cao!
Ông già mặc quân phục tóc chút hoa râm, nhưng rõ ràng hình còn cường tráng hơn Lý Tam Béo, khi nuốt xuống đồ ăn trong miệng, liền thở một nóng, "Nóng."
Lý Tam Béo trợn trắng mắt, nóng thì đừng ăn, lặng lẽ đậy nắp hộp cơm còn .
giây tiếp theo, một bàn tay tốc độ như cuồng phong giật !
"C.h.ế.t tiệt!"
"Cái gọi là Đậu hũ Ma Bà?" Trên hộp cơm vẫn còn dán giấy ghi chú.
"... Đây là của !" Lý Tam Béo phẫn nộ đến mức thở cũng rối loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ky-su-nuoi-con-cua-nu-dau-bep-tinh-te/chuong-77.html.]
Ông già mặc quân phục mặt một nếp nhăn, một đôi mắt sắc bén tinh thần phấn chấn, "Bại tướng, tư cách gì để sở hữu vật tư?"
Lý Tam Béo quả thực sắp sụp đổ, "Ông đây là cướp bóc! Ông còn là quân nhân của Tinh Minh ?" Sợ ngây ... lão lưu manh!
"Quân nhân của Liên Minh cũng quyền hưởng thụ tuổi già, hưởng dụng vật tư do cháu trai hiếu kính. Cậu bản lĩnh, tòa án quân sự kiện ."
"Cho mười phần đậu hũ ." Ông già mặc quân phục nhấc chân định , nhưng đến cửa dừng , "Cái tủ giữ nhiệt của là gì ? hình như ngửi thấy mùi thịt ma thú, lập tức đưa đến thư phòng của ."
"..." Lão lưu manh!
Lý Tam Béo lúc thật sự .
**
Mà bên , Liễu Vi Vi , đơn hàng đồ ăn cô tỉ mỉ chuẩn cho Lý Tam Béo khác cướp .
Cô lúc đang trong phòng ngủ, vuốt ve lông thỏ, ngẩn hệ thống ẩm thực trí não.
Ma, cay, nóng, thơm, giòn, mềm, tươi, sống.
Cô ngờ rằng, nhiệm vụ khó khăn như .
Tám chữ, cô vốn tưởng rằng chỉ một chữ rời rạc là đoán .
Sống, là chỉ tỏi non trong Đậu hũ Ma Bà như thể vẫn còn tươi sống, mang cho một cảm giác tươi mới như mới hái xuống.
Nói thật, chữ đừng là của 7000 năm , ngay cả cô, một bản địa Trái Đất, cũng khó thể đưa một bình luận chính xác giàu trí tưởng tượng như khi ăn Đậu hũ Ma Bà.
cô ngờ rằng, chỉ chữ , ngay cả các chữ khác, cũng khó của 7000 năm mấy khi ăn mỹ thực.
Những từ ngữ mà những dùng để miêu tả mỹ vị, thật sự là quá nghèo nàn.
Ngon đến rơi nước mắt loại đ.á.n.h giá vạn năng ... ai, cô cũng rơi nước mắt.
Đương nhiên cũng khả năng là do kỹ thuật của cô bây giờ .