LẠC DU AN - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-19 13:33:48
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm động phòng hoa chúc trì hoãn mãi đến tối nay mới trọn vẹn.
Tạ Dĩ Thành thấy rơi lạc hồng thì càng vui mừng khôn xiết.
Hồi đó Tạ phủ nhờ bà mai tìm thông gia, điều quan trọng nhất là trinh tiết của nữ t.ử.
Tạ Dĩ Thành quanh năm chinh chiến ngoài sa trường, sống c.h.ế.t khó lường, yêu cầu thê t.ử dù là góa phụ sống góa phụ c.h.ế.t đều giữ , bình thường thể chấp nhận điều .
Lý Lạc An thì phù hợp, bao giờ tỏ nghiêng lòng với ai, lãnh đạm ít lời, tranh với đời.
Lại chỉ dựa dung mạo xuất chúng trong tranh mà Tạ Dĩ Thành chọn trúng ngay lập tức.
Bây giờ nghĩ , tỷ tỷ như thật sự từng quan tâm xem thực sự gì.
"Tướng quân "
Ta tựa l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Dĩ Thành, dịu dàng thỏ thẻ, "Giang Bùi Xuyên đeo bám lâu, nay tỷ tỷ c.h.ế.t, sợ..."
Hắn siết nhẹ vai :
"Người của Tạ Dĩ Thành , ai dám động ?"
"Vậy Lý Lạc An từ nay về dựa Tướng quân chủ cho ." Ta dụi dụi .
"Lạ thật?"
"Gì lạ cơ?"
Hắn bằng ánh mắt sủng ái:
"Nghe đồn phu nhân tính tình lãnh đạm, thấy ."
"Đó là vì gặp ý trung nhân, bây giờ , tự nhiên khác. Chẳng lẽ Tướng quân thích?"
"Thích "
Hắn bóp nhẹ eo , "Nếu phu nhân chủ động thêm chút nữa, sẽ càng thích hơn."
"Không thành vấn đề."
Một đêm mây mưa nồng nhiệt, tìm đúng vị trí Tướng quân phu nhân của !
Ngày hôm , và Tạ Dĩ Thành về thăm nhà ngoại.
"Tại bài vị của tỷ tỷ ở đây?"
Vành mắt nương đỏ hoe:
"Giang gia mới rước Quận chúa Trạng nguyên phu nhân, nàng bằng lòng để bài vị Lạc Du ở đó. Chúng đành coi như Lạc Du từng gả ."
"Thật là h.i.ế.p quá đáng!"
Ta cầm lấy linh bài của Lý Lạc Du, với Tạ Dĩ Thành:
"Thiếp đưa tỷ về."
"Lạc An, con định gì?"
Cha lớn tiếng ngăn cản, "Con còn định Lý gia mất mặt đến bao giờ nữa? Ngay cả một chút thể diện cuối cùng của tỷ tỷ mà con cũng để ?"
Ta quỳ xuống lạy một lạy:
"Sau , con nhất định sẽ đón tỷ tỷ về, nhưng lúc . Còn nữa..." Câu .
Cha , con ghét sự nhu nhược và thói sĩ diện hão của cha.
Vốn dĩ là Giang phủ bất nhân bất nghĩa , đáng lẽ năm đó cha nên cứu gia đình đó, cứ để chúng tuyệt tự tuyệt tôn cho .
"Tướng quân, cầm giúp "
Ta đưa linh bài cho Tạ Dĩ Thành, "Thiếp về phòng lấy chút đồ."
Sau khi chuẩn đầy đủ, và Tạ Dĩ Thành đến viếng thăm Giang phủ.
"A——"
Liễu Yến Phi thấy linh bài của Lạc Du liền sợ đến mất mật.
"Lý Lạc An, ngươi định gì?"
"Đưa về đúng vị trí cũ thôi!"
"Người , mau ... đuổi nàng ngoài cho !"
Tạ Dĩ Thành chắn lưng :
"Ai dám động thủ!" Mọi đều sợ hãi.
Giang Bùi Xuyên một bên cũng luống cuống tay chân.
Ta đặt linh bài của tỷ tỷ vị trí, thắp một nén hương:
"Tỷ tỷ, chịu nhục ở đây vài ngày nhé."
"Lý Lạc An, ngươi tin đập nát nó !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lac-du-an/4.html.]
Liễu Yến Phi vẫn ngoài từ đường gào thét, "Ngươi dám nghênh ngang tận nhà khiêu khích ."
Ta cửa, rút trong túi một xấp giấy lộn, lắc lắc mặt Liễu Yến Phi đến mặt Giang Bùi Xuyên, trải .
"Quen ?"
Ta nhíu mày bắt đầu chữ đó:
"Vọng Hiểu Giang Tuyết, thử khứ Hiểu Giang tuyệt..."
"Câm miệng!"
Giang Bùi Xuyên đột ngột quát lớn, ngắt lời đang một cách đầy hào hứng.
"Ngươi thấy quen tai ?"
Ta sang Liễu Yến Phi. Sắc mặt nàng lúc còn khó coi hơn cả lúc thấy linh bài của Lạc Du.
Ta lớn, tựa Tạ Dĩ Thành:
"Tướng quân, nếu Trạng nguyên gian lận trong thi cử, là tội gì?"
"Tội khi quân, c.h.é.m đầu thị chúng ngay lập tức!"
Năm đó thích chữ của Giang Bùi Xuyên nên thường lén nhặt những tờ giấy vứt để luyện theo, ngờ nắm bí mật của .
Những bài thơ bản thảo giống hệt đề thi khi đỗ Trạng nguyên!
Mối liên kết duy nhất giúp chạm tay hoàng gia chỉ Liễu Yến Phi, giờ cưới nàng .
Chuyện gì xảy , đến đầu ch.ó cũng hiểu .
"Nếu linh vị của Lạc Du đúng chỗ, thì những bản thảo , và cả những chứng cứ khác đưa , sẽ xuất hiện ở quan phủ.
Giang Bùi Xuyên, là , nhất định để ngươi yên !"
Ta nắm tay Tạ Dĩ Thành:
"Xong việc , chúng về nhà thôi."
Con đường từ từ đường đến cổng Giang phủ, một cách oai phong lẫm liệt.
Vừa khỏi cửa, xuống bậc thang, chân bỗng nhũn , đổ rạp Tạ Dĩ Thành.
Hắn vội vàng đỡ lấy :
"Phu nhân, nàng thế?"
"Sợ c.h.ế.t !"
"Có ở đây." Hắn bế bổng lên.
"A, Tướng quân! Giữa thanh thiên bạch nhật, còn thể thống gì?"
"Ta bế nương t.ử của , gì đúng?"
Bước chân nhẹ tênh, vững như bàn thạch. Người qua đường đều ném cái kinh ngạc.
"Lý Lạc An mà dám để bế giữa phố thế , đúng là chuyện lạ đời!"
"Oa, hạnh phúc quá."
" là trai tài gái sắc." ...
Ta vùi mặt cổ Tạ Dĩ Thành:
"Tướng quân, chẳng gì cả, tại vẫn bằng lòng cùng đến Giang phủ?"
"Bởi vì tin nàng."
Ta nhếch môi , phu nhân gả nhầm xem cũng tệ.
" mà... cũng điều lo lắng."
"Lo cãi thắng ? Chàng thì chỉ dùng võ thôi."
"Ha ha ha, lúc nào cãi , cứ việc tay!"
"Phu nhân, đ.á.n.h nữ t.ử ."
"Vậy đ.á.n.h nam t.ử, giật tóc nữ t.ử ."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Cũng ."
Lát , Tạ Dĩ Thành đột nhiên hỏi:
"Đã thấy khá hơn ?"
"Khá hơn ."
Ta rõ đắc tội với Giang Bùi Xuyên và Liễu Yến Phi thì sẽ ngày tháng yên , bọn họ hiện đang là những kẻ sủng ái mặt đương kim thánh thượng.
Đây sẽ là một trận chiến cam go.