LÀM DÂU BÙI GIA ĐẤT YÊN BẮC - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-02 04:48:41
Lượt xem: 476
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta chút chột , cố ý bộ e thẹn, ngượng ngùng.
Thấy như , nàng càng sốt ruột, chỉ Ngọc nhi và Châu nhi, hừ lạnh:
“Ta thấy chẳng giống Độ ca ca chút nào cả! Ngươi thấy nhà họ Bùi giàu , nên cố tình đến lừa gạt, đúng !”
Lời thốt , phía nàng , một lão ông cũng bằng ánh mắt thiện cảm.
“Phu nhân, cũng thấy cô nương xuất hiện quá mức kỳ quặc.
“Việc vẫn cần điều tra kỹ càng.”
Trong lòng chợt thắt , chỉ cảm thấy giọng của ông chút quen tai, nhất thời nhớ từng ở .
Bùi phu nhân lập tức lạnh mặt.
“Nếu còn ai dám sỉ nhục con dâu , dám nghi ngờ phận của Ngọc nhi và Châu nhi, thì từ nay về đừng mong bước chân cửa lớn nhà họ Bùi!”
Sắc mặt mặt đều khẽ biến, còn ai dám nhiều lời.
Sau khi họ rời , thấy vẫn còn dáng vẻ bất an, Bùi phu nhân liền kể cho phận của hai .
Hóa cô nương tên là Thẩm Ngưng Sương, xem như thanh mai trúc mã với Bùi Độ.
“Con đừng trách, Ngưng Sương nó chỉ là quá chấp niệm với Độ nhi thôi.”
Còn lão ông chính là phụ của Thẩm Ngưng Sương — Thẩm Văn, đích đến Thanh Châu đón t.h.i t.h.ể của Bùi Độ về.
“Thẩm thúc phụ của con mà, nhà họ Bùi sản nghiệp to lớn, từng giúp đỡ cha con nhiều, là Độ nhi lớn lên từ bé. Ông chỉ là quá quan tâm đến nhà họ Bùi và Độ nhi, con đừng để bụng.”
Ta gật đầu, thì là , khó trách thấy giọng ông quen tai.
Từ đó về , hai lão nhân nhà họ Bùi càng nâng niu hai đứa nhỏ như châu như báu.
Đối với cũng coi như con gái ruột.
Họ là hiền hòa, dễ gần, từng khó ai.
Ta xuất thô kệch, tuy vài chữ, nhưng rành thơ từ ca phú.
Bọn họ gia thế hiển hách, hề cổ hủ, cũng chẳng ép học lễ nghi quy củ gì.
Ngược , thấy lăng xăng trong sân trồng rau, gieo lúa, trồng dưa, Bùi lão gia đến híp cả mắt.
“Ông nội con cũng thích mấy thứ , tính nhà họ Bùi vốn cũng lên từ ruộng đất.
“Đào Đào , con đúng là nhà họ Bùi đó!”
Mặt đỏ lên, tiện thể nhắc với ông chuyện châu chấu.
Cha là nông dân chính hiệu.
Từ nhỏ theo họ lăn lộn ngoài ruộng.
Giờ ở Bùi gia tuy ăn mặc lo, nhưng từ gặp nạn châu chấu, trong lòng vẫn luôn một khúc mắc.
Ta rõ vì xuất hiện từng đàn châu chấu như .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Muốn ngăn chặn, còn đói, còn c.h.ế.t đói nữa.
Ông trầm ngâm một lúc :
“Châu chấu xuất hiện thành đàn lớn như quả thực hiếm thấy, nhưng mơ hồ nhớ hồi nhỏ từng ông nội con nhắc tới. Dù nhớ rõ, song ông nội con để một cuốn b.út ký tay, lát nữa sẽ sai tìm đưa cho con.”
Đôi mắt sáng lên:
“Nếu thì quá !”
Trong cuốn b.út ký tay của Bùi tổ phụ quả nhiên ghi chép về châu chấu, nhưng chỉ vài dòng ngắn ngủi, hề tường tận.
Trong đó rằng châu chấu thường xuất hiện đại hạn — khó trách Thanh Châu qua hạn lớn, liền châu chấu tràn đến.
【Sợ lửa, sợ nước, vạn vật sinh đều tương sinh tương khắc.
【Muốn trị tận gốc, phân biệt chủng loại châu chấu, xác định thời điểm phát sinh, hiểu rõ tập tính của chúng…】
Thế nhưng phân biệt thế nào, trị , trong b.út ký của Thái tổ hề ghi rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lam-dau-bui-gia-dat-yen-bac/3.html.]
Vì ngày ngày vùi ngoài ruộng, quan sát côn trùng, bắt côn trùng, tìm côn trùng.
Xới đất trồng trọt, mặt trời lên thì , mặt trời lặn thì nghỉ.
Chớp mắt, qua một năm.
Ngọc nhi và Châu nhi thể chập chững bước , lăn lộn nghịch bùn ngoài ruộng.
Chẳng bao lâu, hai đứa một một nhổ lên một quả dưa ngọt, lắc lư mang đến mặt Bùi lão gia và Bùi phu nhân.
“Ông nội, bà nội, ăn ạ!”
Bùi lão gia và Bùi phu nhân trìu mến bế hai đứa lên.
“Ngọc nhi và Châu nhi nhà đúng là càng lớn càng giống cha chúng!”
“Phải đó! Y hệt như đúc từ một khuôn !”
Ta ngẩng đầu họ, lòng mềm , khóe mắt khỏi cong lên.
Ta nghĩ, lẽ… thể ở thêm một năm nữa.
Đợi đến, đợi đến…
06
Chớp mắt thêm một năm nữa trôi qua.
Ta như thường lệ ở ngoài ruộng bắt côn trùng, còn Ngọc nhi và Châu nhi thì học theo dáng vẻ của , nghịch côn trùng trong đất.
Bỗng ngoài sân vang lên một tiếng thét kinh hãi.
“Công t.ử về !”
Ba con chúng động tác đồng loạt, nhích m.ô.n.g sang bên một chút, ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Cho đến khi nha Tiểu Thúy chạy bổ đến mặt , hai mắt sáng rực.
“Phu nhân! Công t.ử về !”
Ta ngẩng đầu, tùy tiện lau mồ hôi:
“Công t.ử nào cơ?”
“Phu quân của đó! Cha của tiểu công t.ử và tiểu thư! Bùi Độ! Bùi công t.ử!”
Trong nháy mắt như sét đ.á.n.h ngang tai.
“Cái… cái gì?! Hắn chẳng c.h.ế.t ?!”
Tiểu Thúy rạng rỡ:
“Không c.h.ế.t! Công t.ử c.h.ế.t! Người trở về ! Trở về đoàn tụ cùng phu nhân và gia đình!”
Ta choáng váng hoa mắt:
“Ngươi… ngươi ngoài sân chờ !
“Ta… y phục!”
“Vâng!”
Đợi Tiểu Thúy rời , một tay ôm một đứa nhỏ, hai chân như bôi mỡ, lao thẳng về hướng ngược .
Bỗng “rầm” một cái, đ.â.m sầm một bức tường .
Ta chậm rãi ngẩng đầu lên.
Một đôi mắt lạnh như ngọc đen, chăm chăm thẳng ba con chúng .
“Nghe … đủ cả con trai lẫn con gái ?”
Toàn cứng đờ.
Người mặt hình cao dài, dáng như ngọc, dung mạo tì vết, quả thực là tiên tư ngọc mạo, sáng ngời như vầng trăng treo cuối trời.