LÀM DÂU BÙI GIA ĐẤT YÊN BẮC - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-02 04:48:59
Lượt xem: 442

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng mày, đôi mắt, sống mũi tinh xảo , quả thật giống Ngọc nhi và Châu nhi — khó trách Bùi lão gia và Bùi phu nhân tin tưởng đến .

 

Ngọc nhi và Châu nhi hiểu chuyện, thấy đột ngột dừng thì bất mãn kêu lên.

 

“Mẹ! Ngọc nhi còn bay!”

 

“Mẹ! Châu nhi cũng !”

 

Thấy yên nhúc nhích, hai đứa bèn “bịch” một cái nhảy xuống.

 

Giận dỗi dùng tay chân lấm đầy bùn đất đẩy .

 

“Ngươi tránh !”

 

 

Chiếc cẩm bào màu nguyệt bạch lập tức in thêm mấy dấu tay nhỏ đen sì.

 

Đầu óc ong ong, nghiến c.h.ặ.t răng, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

 

“Bùi… Bùi công t.ử… …”

 

Sau lưng bỗng vang lên một tiếng lanh lảnh.

 

“Hừ! Độ ca ca, Bùi thúc, Bùi di, thấy ! Ta mà, nàng là giả!”

 

Là Thẩm Ngưng Sương.

 

Sau lưng nàng còn lố nhố một đám lớn, đều là khách khứa tin Bùi Độ c.h.ế.t, đến đây chúc mừng.

 

Đi đầu là Bùi lão gia và Bùi phu nhân, với vẻ mặt kinh nghi bất định.

 

“Đào Đào… con…”

 

Phụ của Thẩm Ngưng Sương là Thẩm Văn sải bước tiến lên, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm .

 

“Bùi , các đều vẻ ngoài đơn thuần của nữ t.ử lừa gạt ! Từ đầu đến cuối nàng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!

 

“Hai năm qua, phái đến Thanh Châu điều tra hết đến khác, cuối cùng cũng tìm manh mối — Độ nhi và nữ t.ử căn bản hề giao tình! Cái gọi là bờ sông Thanh Châu, là bịa đặt!”

 

Ông hung hăng chỉ Ngọc nhi và Châu nhi:

“Hai đứa nhỏ , rõ ràng là dã chủng!”

 

Ngọc nhi và Châu nhi bộ dạng dữ tợn của Thẩm Văn dọa sợ, miệng méo òa lớn.

 

“Ngọc nhi sợ… hu hu hu…”

 

“Hu hu hu… Châu nhi… cũng sợ…”

 

Những giọt nước mắt to tròn như trân châu rơi lả tả xuống.

 

Hai đứa trẻ từ nhỏ nuông chiều trong Bùi phủ, thông minh lanh lợi, hai ông bà coi như bảo bối trong tay, đến một lời nặng cũng từng , chịu nổi sự uất ức như .

 

Hai ông bà lập tức nổi giận đùng đùng, tiến lên ôm c.h.ặ.t hai cục bông lòng.

 

“Thẩm Văn! Ông đừng bậy!

 

“Chúng đây còn đến mức mắt mờ tai điếc! Ngọc nhi, Châu nhi dáng vẻ thế ! Tính tình thế ! Không con cháu nhà họ Bùi thì là con cháu nhà ai?!”

 

Thẩm Văn thấy họ tin, sắc mặt tái xanh, chỉ đành nghiến răng sang Bùi Độ đang một bên.

 

“Hừ! Phải , chẳng mấy chốc sẽ rõ!

 

“Độ nhi, mau cho cha con — nữ t.ử , cùng hai nghiệt chủng , là kẻ l.ừ.a đ.ả.o ?!”

 

Bùi Độ lạnh lùng liếc một cái, ánh mắt dừng nơi Ngọc nhi và Châu nhi thật lâu.

 

Một lúc , mới chậm rãi thốt một chữ.

 

“Phải.”

 

Thẩm Ngưng Sương kích động siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, trong mắt tràn đầy vui sướng.

 

Thẩm Văn thì ngửa mặt to:

“Ha ha ha…”

 

Hai ông bà nhà họ Bùi hình run lên:

“Cái… cái gì…”

 

“Bọn trẻ là con của .”

 

Giọng trong trẻo lạnh lẽo, nhưng rơi xuống đất nặng tựa ngàn cân.

 

Ta ngây , sắc mặt xung quanh liên tục biến đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lam-dau-bui-gia-dat-yen-bac/4.html.]

 

Thẩm Văn tức đến nỗi suýt bốc khói:

“Ăn bậy bạ! Sao thể như ?!”

 

Hai ông bà nhà họ Bùi mừng rỡ, ôm hai đứa nhỏ hôn tới tấp.

 

Thẩm Ngưng Sương bỗng đỏ hoe vành mắt, oán trách .

 

“Vậy nên… Độ ca ca cùng nàng … ở bờ sông Thanh Châu là thật ?”

 

Ta trợn to mắt, trái tim rơi xuống liền nhấc ngược lên tận cổ họng.

 

Mọi đều mang vẻ hóng chuyện, đồng loạt về phía Bùi Độ.

 

Đồng t.ử co , gương mặt tuấn tú trầm xuống mấy phần.

 

Phải mất thật lâu, mới miễn cưỡng thốt một chữ.

 

“Ừm.”

 

Thẩm Ngưng Sương rốt cuộc kìm , bật thành tiếng.

 

“Vậy… đêm đó sét đ.á.n.h lửa tình, cùng nàng … thật sự mây mưa?”

 

Bùi Độ vô tình liếc một cái, đáy mắt mực đen cuộn trào.

 

“Ừm.”

 

Thẩm Ngưng Sương nổi nữa, che mặt nức nở chạy .

 

Thẩm phụ trừng mắt một cái, cũng tức giận phất tay áo bỏ .

 

Hai ông bà nhà họ Bùi trêu nhướng mày về phía , xua tay cho lui .

 

Chỉ trong chốc lát, trong sân chỉ còn

 

Bùi Độ, bao phủ bởi u ám.

 

, ngây như phỗng.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

07

 

Trong sân, bầu khí nặng nề đến ngột ngạt.

 

“Hay cho một câu *sét đ.á.n.h lửa tình*.

 

“Hay cho một màn *cùng mây mưa*… ngươi đúng là gan to bằng trời!”

 

Bùi Độ nhạt, ánh mắt đầy mỉa mai chằm chằm .

 

Gò má nóng lên, hận thể tìm một kẽ đất mà chui xuống.

 

“Bùi công t.ử thật sự hiểu lầm , những lời là do Bùi lão gia truyền , …”

 

Hắn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đột nhiên dừng , rơi mảnh vườn rau sân.

 

Nơi đó vốn trồng cả một rừng mai, phong nhã vô cùng.

 

Về Bùi lão gia thấy suốt ngày chui ruộng đồng, sợ mệt, liền cho dời hết mai , khai phá thành từng luống rau.

 

Giờ bên trái là lúa, bên là rau, phía còn trồng ít dưa.

 

Quả thực chẳng còn dính dáng gì đến hai chữ ‘phong nhã’.

 

Ta sắc mặt càng lúc càng âm trầm, bất an tiến lên một bước.

 

“Chỗ …”

 

Hắn chẳng buồn hết, xoay thẳng trong phòng.

 

Ta cuống quýt theo , “bịch” một tiếng, quỳ thẳng xuống đất.

 

“Xin… xin cố ý lừa gạt lão gia và phu nhân… cũng hề ý chiếm đoạt đồ của ngài… càng từng nghĩ đến việc tham lam gia sản nhà họ Bùi…”

 

Hắn thờ ơ nhấc mí mắt, những ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ lên mặt bàn.

 

“Ồ? Nếu ngươi tham tiền của…

 

“Vậy ngươi đến Bùi gia là vì cái gì?

 

“Ngươi thật sự , việc nhà họ Bùi nhận hai đứa trẻ ngươi sinh , ý nghĩa gì ?”

 

 

Loading...