Cậu rạng rỡ, đôi mắt cong tít, vô tình động vết rách ở khóe môi khiến khẽ xuýt xoa. Nghĩ đến nguyên nhân vì cái khóe môi rách, da đầu tê rần rần.
"Cậu về nhà ."
cứng lòng đuổi khéo. Cậu bảo đập trai một trận, nhưng chắc đến mức nhà để về, cùng lắm thì về ký túc xá mà ở.
"Khoan , hôm nay là ngày trong tuần mà? Cậu tiết ?"
chợt nhận điều gì đó. Ánh mắt lộ rõ vẻ chột , hệt như một chú cún con sai chuyện, cúi đầu liếc trộm sắc mặt của .
Tạ Ngọc Kỳ là đứa trẻ từ bé đến lớn. Năm nghiệp đại học thì mới năm nhất. Năm nay năm ba , đang giữa học kỳ, chắc chắn lịch học hề ít.
"Cậu trốn học ?" "Không, em xin nghỉ ..."
Cậu giỏi dối, cái vẻ mặt là chắc chắn gì đó giấu giếm.
"Cậu xin nghỉ thế nào?"
Cậu lén một cái, rũ mi mắt xuống, lắp bắp: "Em bảo trai em... phát bệnh tâm thần, em về chăm sóc bệnh."
là em ruột thịt, nhưng thú thật, xong thấy mát lòng mát hẳn. Thấy sắc mặt dịu , cũng nở một nụ ngây ngô. vỗ vỗ lên đỉnh đầu , những sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay, cảm giác đến mức nhịn mà vò thêm mấy cái.
"Đi học . Đưa thời khóa biểu đây xem."
Cậu ngoan ngoãn mở thư viện ảnh, tìm ảnh chụp màn hình thời khóa biểu. thề là thói quen soi mói điện thoại khác, chỉ là vô tình liếc thấy... trong thư viện ảnh của là tranh vẽ và ảnh của .
Một hơn tận bốn tuổi như mà cũng kìm mà đỏ bừng cả tai.
"Đây, thời khóa biểu của em. Sao tai chị đỏ thế?"
Tạ Ngọc Kỳ đưa điện thoại cho , đưa tay sờ lên tai . Đầu ngón tay thô ráp lướt qua vành tai nhạy cảm khiến râm ran, sống lưng như mềm nhũn . gạt tay , tự xoa xoa cái tai đang tê dại:
"Dọn dẹp , đưa về trường." "Ơ..."
Cậu lề mề dọn dẹp như một con rùa bắt nạt. Thu dọn mỗi cái dây sạc và tai mà mất tận 20 phút để quấn cho thật gọn gàng. Nhìn cái vẻ mặt ấm ức tội nghiệp , bao nhiêu lời cằn nhằn định thốt nuốt ngược trong.
Đến trường , nhất quyết đòi mời ăn món gì đó ngon ngon, nắm c.h.ặ.t t.a.y chịu buông. đành mặc kệ .
"Tiệm món ngon lắm, chắc chắn chị sẽ thích."
Cậu cầm hóa đơn cạnh . thì đút hai tay túi áo, cho cơ hội nắm tay nữa. Thế là chút ngại ngần mà khoác lấy cánh tay , vẻ mặt nũng nịu, đúng kiểu "đà điểu nép ".
Đang giờ lên lớp nên quán đồ ngọt đông lắm, rải rác vài cặp bạn bè và yêu. Tạ Ngọc Kỳ lấy đồ ăn, còn cầm điện thoại lướt xem thư viện ảnh một cách vô định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-em-dau-cua-ten-tra-nam-thanh-mai-truc-ma/chuong-3.html.]
Cứ thấy cái gì liên quan đến Tạ Thanh Lâm là xóa sạch sành sanh. Đang mải mê "dọn rác" thì một bóng chắn ngay cạnh bàn.
" là cô !"
Cái giọng đáng ghét vang lên, chẳng buồn ngẩng đầu.
"Nghe Tạ Thanh Lâm chia tay cô ? À , bảo hai vốn dĩ yêu đương gì ."
Gã là bạn học thời đại học của và Tạ Thanh Lâm, chơi khá với nhưng thì cực kỳ ghét gã.
"Không nhận ? là Lâm Thông đây."
Thấy thèm đếm xỉa, gã tự giác xuống đối diện, tay định vươn khều . chỉ chờ gã chạm là sẽ cho một bạt tai cháy má, nhưng kịp tay thì tay gã chặn giữa trung.
"Chỗ ."
Tạ Ngọc Kỳ siết lấy cổ tay gã, lôi dậy hất sang một bên. Lâm Thông vẫn lỳ bên cạnh chịu . phắt dậy, gã sợ hãi lùi một bước.
khẩy: "Quên chuyện vì nhảm mà ăn tát ?"
Mặt gã tái mét, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa chuồn thẳng.
"Nếu mà thấy bất cứ lời tiếng nào, sẽ tính hết lên đầu đấy."
vọng theo, gã càng bước nhanh hơn để thoát . xuống, chạm ánh mắt của Tạ Ngọc Kỳ thì ngượng ngùng dời mắt , chằm chằm đĩa bánh ngọt.
"Chị ngầu thật đấy, vẫn y như ngày xưa."
Câu của Tạ Ngọc Kỳ khiến nhớ chuyện cũ.
Cậu giống Tạ Thanh Lâm. Tạ Thanh Lâm chỉ phát triển chiều cao mà phát triển não bộ, từ hồi cấp hai cấp ba cao như bây giờ . Còn Tạ Ngọc Kỳ hồi cấp ba trông như một cô bé, mảnh khảnh và xinh xắn.
Hồi nghỉ hè đại học về quê, vẫn tan học, nên cùng Tạ Thanh Lâm đón. lúc bắt gặp bắt nạt, cứ như con mèo nhỏ nhe nanh múa vuốt chống cự đẩy ngã xuống đất. sấn tới đẩy ngược bọn . Chắc do mặt trông "đại ca", cộng thêm bộ tóc nhuộm màu mè thời sinh viên nên đám đó dám bật .
Lúc đó Tạ Ngọc Kỳ cũng thế : "Chị Khương Du ngầu quá mất!"
Thực tâm tư của thiếu niên vốn dĩ chẳng giấu ai, lẽ từ lâu mới . Ánh mắt nồng nhiệt luôn dõi theo , những lời khen ngợi tiếc lời, những món quà tỉ mỉ...
"Chị đang nghĩ gì thế?" "Nghĩ về hồi còn nhỏ..."
thuận miệng đáp lời, nhưng nửa chừng thì nuốt .
"Thế ạ?"