Tạ Ngọc Kỳ mím môi , ngón tay khẽ gãi gãi vành đĩa bánh ngọt, đầu ngón tay đỏ ửng lên. Trông cũng đáng yêu phết. Hai đứa cứ thế tán gẫu vu vơ.
Cơ mà hôm nay khách mời mà đến nhiều, mà đứa càng đáng ghét hơn đứa .
"Vừa nãy Lâm Thông bảo gặp cô ở Đại học A, hóa là ở đây thật."
và Tạ Ngọc Kỳ thấy giọng thì , đồng loạt đảo mắt khinh bỉ.
"Chắc gã với như thế nhỉ? đoán 'bạn ' của chắc là thấy đang với trai chứ?"
tựa lưng ghế, mỉa mai với kẻ đến.
Kẻ đó ai khác chính là Tạ Thanh Lâm. Hắn vẫn cái vẻ mặt nhơn nhơn đó, chỉ điều mặt thêm mấy vết bầm tím so với hôm qua. Xem là "thành quả" của Tạ Ngọc Kỳ . Đáng đời.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, Tạ Thanh Lâm cũng giống Lâm Thông, chẳng ai thèm tiếp chuyện mà vẫn mặt dày xuống. và Tạ Ngọc Kỳ mặc kệ , thản nhiên ăn bánh, thỉnh thoảng với vài câu, coi như khí.
"Tư Tư, ở đây ~"
Hắn đột nhiên vẫy tay cửa. Một cô gái bước , chính là trong bức ảnh bạn chụp. chẳng thèm phản ứng, tiếp tục ăn. Tạ Ngọc Kỳ thì vẻ tức giận, nghiến c.h.ặ.t răng, nắm lấy tay bảo: "Còn một quán nữa ngon lắm, gian cực kỳ thoáng đãng, em đưa chị ."
thuận theo , cũng cho Tạ Thanh Lâm nóng mắt chơi.
"Đồ thần kinh Tạ Thanh Lâm."
Ra khỏi quán, lầm bầm c.h.ử.i một câu. Gặp yêu cũ mà c.h.ử.i thì là . Bên cạnh vang lên tiếng khẽ, đ.ấ.m một phát, ôm tay càng tươi hơn.
Nghĩ mà lo cho cô chú Tạ, thằng lớn thì mù chữ, thằng nhỏ thì dở , là cô chú sinh thêm đứa nữa , đúng chính sách ba con của nhà nước.
Kể từ đó, Tạ Ngọc Kỳ cứ như cái đuôi nhỏ, bám sát sạt. Mà còn lý do chính đáng:
"Hôm nọ chị hôn 'gặm' em , chị chịu trách nhiệm chứ."
Câu đến thủng cả màng nhĩ. Lần , khi bảo nghỉ lễ thì về nhà , lôi điệp khúc đó . lấy tay bịt miệng .
"Cậu nữa là tai mọc kén đấy, cấm nữa ?"
Cậu gật gật đầu, mắt cong tít. buông tay, vỗ vỗ má : "Ngoan."
Cậu nắm lấy tay , khẽ đặt một nụ hôn lòng bàn tay, thu một góc, mặc cho xử lý thế nào cũng phản kháng. Bị cho xao nhãng, cũng quên khuấy mất việc giục về nhà, cho đến khi Tạ Thanh Lâm tìm đến tận cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-em-dau-cua-ten-tra-nam-thanh-mai-truc-ma/chuong-4.html.]
Cộc, cộc, cộc!
Sáng sớm, khi đang đ.á.n.h răng thì tiếng gõ cửa.
"Tạ Ngọc Kỳ, mở cửa !"
Vệ sinh cá nhân xong xuôi bước , thấy Tạ Ngọc Kỳ đang chắn ngay lối , cho trai bước qua cửa lấy một bước. Hai em nhà mắt lớn trừng mắt nhỏ, chẳng ai chịu nhường ai.
"Cho , ngoài cửa thế thể thống gì."
xuống bàn ăn. Tạ Ngọc Kỳ lẳng lặng xuống ngay cạnh , còn Tạ Thanh Lâm thì đối diện. định cầm bát múc canh, Tạ Ngọc Kỳ nhanh tay giành lấy, múc xong đặt ngay ngắn mặt .
Theo thói quen, vỗ nhẹ lên mu bàn tay một cái. Hành động khiến sắc mặt Tạ Thanh Lâm đối diện biến đổi hẳn. Trên bàn chỉ hai cái bát, và Tạ Ngọc Kỳ mỗi một cái. Tạ Thanh Lâm cũng chẳng thèm năng gì, cứ thế chằm chằm hai chúng ăn hết bữa cơm.
"Anh trai sở thích khác ăn cơm ?" huých khuỷu tay hỏi Tạ Ngọc Kỳ.
Cậu nhún vai: "Ai , chắc cơm ăn nên thèm quá đấy mà."
Màn tung hứng của hai chúng vẫn Tạ Thanh Lâm điều mà rút lui, vẫn im như thiền sư nhập định. Tính vốn nóng, cái vẻ mặt đó là thấy bốc hỏa. Đang định phát tác thì Tạ Ngọc Kỳ nắm lấy tay : "Cứ để em lo."
Bàn tay ấm áp và khô ráo khiến nhiệt độ cơ thể tăng lên, cảm xúc cũng bình một cách lạ kỳ.
"Tạ Thanh Lâm, rốt cuộc cái gì? Anh ba năm qua là giả vờ, cũng thừa nhận là ngu, cũng chia tay theo ý . Anh mới, cũng cản?"
thẳng mắt . Anh tránh ánh mắt : " em dính dáng đến Ngọc Kỳ."
" yêu ai là quyền của . Kể cả chú Tạ mà còn độc , yêu chú cũng chẳng liên quan gì đến ."
Tạ Thanh Lâm khựng , giọng run rẩy: "Em... em còn định tìm bố để trả thù ?"
Nói chuyện với kẻ ngốc đúng là tốn sức, bất lực đỡ trán.
"Ý của A Du là, chúng em đang nghiêm túc hẹn hò, liên quan gì đến cả."
Tạ Ngọc Kỳ choàng tay qua vai , kéo lòng. Sắc mặt Tạ Thanh Lâm trầm xuống: "Tạ Ngọc Kỳ, cho phép mày lên tiếng."
Cảm nhận cánh tay Tạ Ngọc Kỳ cứng , nắm lấy bàn tay đang đặt vai , khẽ bóp nhẹ. Cậu sang , vẻ mặt tủi vô cùng, còn hừ nhẹ một tiếng vùi mặt vai như một chú cún con.
vỗ vỗ má , lạnh lùng bảo: "Tạ Thanh Lâm, nếu đến đây để kiếm chuyện thì mời cút cho."
"Khương Du..."