vân vê dái tai , ghé sát tai nhỏ. Đầu mũi chúng chạm , mỗi khi môi mấp máy là chạm bờ môi mềm mại của đối phương.
Cậu cúi đầu, chủ động dán môi môi . Hai ngọn lửa chạm , tia lửa b.ắ.n tung tóe, cháy bùng thể cứu vãn. Đôi bàn tay nóng bỏng vò nát vạt áo nơi thắt lưng, đẩy ngược áo lên, chẳng rõ lòng bàn tay vùng eo ai nóng hơn. vòng tay qua cổ , kéo sát gần hơn nữa.
"Đồ cún con , tóc mềm thế ."
Trong kẽ hở giữa những nhịp thở dồn dập, ngón tay luồn mái tóc . Cậu vùi mặt cổ mà l.i.ế.m mút, rảnh để trả lời, chỉ gật đầu lia lịa. Cảm nhận sự phản hồi của , khẽ bật , đắm chìm trong sự dịu dàng .
"A Du, chị thích em ?"
Trong cơn mơ màng, Tạ Ngọc Kỳ khẽ hỏi. ngẩn một chút gật đầu.
Có thích ? Thực cũng chắc chắn, nhưng thích cái cảm giác kiên định lựa chọn. Như tính là thích ?
Cậu nắm c.h.ặ.t lấy tay đầy dựa dẫm: "Thế là đủ ."
Chỉ cần thế thôi là đủ .
Tạ Ngọc Kỳ luôn thích Khương Du, sớm hơn Tạ Thanh Lâm nghĩ, và sớm hơn cả Khương Du tưởng tượng. Chỉ là khi , tình cảm của một đứa nhóc kém vài tuổi chẳng hề lọt mắt xanh của " chị" .
Cái Khương Du vây đ.á.n.h hồi cấp ba, rõ ràng gọi cảnh sát đuổi bọn là , nhưng Khương Du chỉ nhớ đến trai đ.á.n.h cho bầm dập mặt mày. , nếu thể " hùng cứu mỹ nhân", thì tự đóng vai "mỹ nhân" cần cứu cũng .
Lúc Khương Du kéo dậy từ mặt đất, Tạ Ngọc Kỳ thực chút hiểu tại cô thích Tạ Thanh Lâm. Ánh đèn đường mờ ảo chỉ đủ để soi sáng một , khiến chỉ thể chú ý đến duy nhất đó.
Tạ Ngọc Kỳ nỗ lực đuổi theo, năm đỗ đại học, định tỏ tình với Khương Du. trai bảo: "Anh với Khương Du yêu ."
Họ yêu ... Khương Du trông hạnh phúc. Anh trai lẽ , nhưng trông cũng vui, vui hơn bất cứ lúc nào. Vì thế, khi trai bảo ba năm qua chỉ là giả vờ, chỉ khẩy. Cậu sẽ nhắc nhở , vì đây là cơ hội mà chính trai dâng tận tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-em-dau-cua-ten-tra-nam-thanh-mai-truc-ma/chuong-6.html.]
"Chị dâu mở cửa , em là ' trai' của em đây."
Cậu bắt đầu bộc lộ tâm tư của . Đêm đó Khương Du vẻ say, nụ hôn của cô nóng, ngón tay bấu áo mạnh đến mức khiến hông tím bầm. đêm đó chỉ nếm vị nước mắt mặn chát, tuyệt nhiên mùi rượu.
Vẫn nỡ rời bỏ trai ? Không cả, chờ đợi là điều giỏi nhất.
Tạ Ngọc Kỳ ngắm gương mặt khi ngủ của Khương Du, lẩm bẩm tự nhủ, thành kính đặt một nụ hôn lên đuôi tóc cô. Khi cô thức dậy, cố ý những lời khiến cô đỏ mặt tía tai, lặp lặp bên tai cô rằng cũng là một sự lựa chọn, chứ chỉ đơn thuần là em trai của yêu cũ.
Việc gặp kẻ Khương Du ghét ở trường là ngoài kế hoạch, nhưng gặp trai trong dự tính của . Cậu cảm thán sự ngu ngốc của , đồng thời cũng cảm ơn sự ngu ngốc . Khoảnh khắc Tạ Thanh Lâm gọi cô nàng Tư Tư đến, sợi dây liên kết giữa và Khương Du cắt đứt sạch sành sanh.
Điều đó khiến Tạ Ngọc Kỳ vui. Cậu đủ hiểu Khương Du để dùng những "nhát d.a.o mềm" cắt đứt dần tình cảm của cô dành cho Tạ Thanh Lâm. Sau đó bày vẻ mặt đáng thương xen lẫn vô để bám lấy cô, khiến cô dần quen với sự hiện diện của .
Thực tế, Khương Du hề cách yêu, cô yêu một cụ thể, cô yêu "cảm giác" mà đó mang . Tạ Ngọc Kỳ thấu điều sớm hơn cả Tạ Thanh Lâm, và sớm hơn cả chính Khương Du. Vì thế, "chiều theo sở thích" của cô: một tình yêu nồng cháy giữ , một sự lựa chọn kiên định, và cả sự yếu đuối đúng lúc...
Lần bảo cô đến đón là vì kiềm chế cảm xúc. Anh trai luôn là dễ lòng khác hơn, bố luôn chú ý đến Tạ Thanh Lâm nhiều hơn, còn với chỉ một câu: "Ngọc Kỳ bố yên tâm."
Hôm đó cũng , chuẩn quà tỉ mỉ, nhưng bố món quà sơ sài của Tạ Thanh Lâm cho vui vẻ. Chắc là thấy tủi nên mới gọi điện cho Khương Du, dù là video call mờ nhạt nhưng vẫn thấy sự xót xa trong mắt cô. Cô thực sự mềm lòng.
Màn tranh cãi đó cũng là cố ý để cô thấy. Những gì Tạ Ngọc Kỳ với Tạ Thanh Lâm chỉ bấy nhiêu, lúc rời còn ghé tai một câu: "Cám ơn."
"Anh , em thực sự cảm ơn sự ngu ngốc của ."
Tạ Thanh Lâm dĩ nhiên kích động, và chuyện đó diễn đúng như những gì Khương Du thấy. Có chút mưu mô thì ? Người ở bên cạnh Khương Du bây giờ là . Tạ Ngọc Kỳ tự tin rằng thể mang cho Khương Du cái "cảm giác" mà cô thích nhất.
"Chẳng cái đứa trẻ vì tình cảm của mà vắt óc suy tính , trông đáng yêu ?"
Khương Du quả thực so với một cụ thể, cô thích một loại cảm giác hơn. Cảm giác vì sự yêu thích của mà dùng hết tâm cơ, thứ chỉ để để mắt tới.
Cảm giác đó... chẳng tuyệt ?