"Được đấy, em cho chị cái thực đơn ."
"Thôi, em cho chị thì nhà chị tạm thời cũng dám , thịt ngon đừng để lãng phí."
Vương Tuyết Xu ngược cực tự hiểu lấy.
" , quên chúc mừng em."
Khương Song Linh: "?"
"Báo tranh liên , hôm qua chị xem , em vẽ thật đấy."
Khương Song Linh sửng sốt: "Thế ? Trùng hợp ?"
Không ngờ nhà họ Hà bên cạnh cũng thấy.
"Cảm ơn Tề doanh trưởng nhà em nhé."
Khương Song Linh: "...... Sao ?"
"Hôm qua tặng một quyển cho lão Hà."
Khương Song Linh: "......"
"Em thế? Không ?"
Khương Song Linh chống nạnh: "Không, em chợt nghĩ ... Anh hôm qua phỏng chừng thật sự 'quên' chút chuyện."
Người đàn ông thật đúng là mua chỉ hai quyển.
"Mẹ, em trai và em dâu bên lắm, ạ, cháu trai lớn cũng sống , con thấy cuộc sống gia đình nhỏ của bọn họ trôi qua thật hạnh phúc."
"Cái gì mà , , con đang học ai chuyện thế?"
"Không học ai cả, con trai đây là lời từ đáy lòng đấy. Tiểu Ngũ nhà mà, để tâm đến em dâu, cả nhà họ chung sống . À... tới con mới phát hiện, Tiểu Ngũ là t.ửu lượng nhất nhà , lăng là uống cho con gục luôn."
"Còn uống hơn cả cha."
Bên Triệu Dĩnh Hoa sửng sốt: "Có chuyện đó ? Hành Nhi nó uống rượu ."
"Uống mà, đều thể chuốc say con, còn bảo uống?"
"Con , uống ít thôi, tóc chẳng mọc nổi ."
Tề Diên: "Uống rượu liên quan gì đến tóc chứ, vợ con bên vẫn chứ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-280.html.]
"Ổn cả."
"Mẹ, em dâu con , giỏi vẽ tranh lắm, hôm đó con thấy cô vẽ một bức tranh sơn dầu, vô cùng kinh ngạc. , con còn gửi một quyển báo tranh liên về cho đấy, xem chắc chắn sẽ bất ngờ."
Triệu Dĩnh Hoa bên chẳng chút bất ngờ nào: "Con báo tranh liên Dung Thành , mua từ lâu , còn mua vài quyển cơ."
Báo tranh liên Dung Thành lưu hành ở mấy tỉnh thành phía Nam, cô giáo Diêu xong, bà cũng canh giờ mua mấy quyển.
Tề Diên: "......"
"Con dâu của thật đúng là đa tài đa nghệ."
"Biết tình cảm vợ chồng chúng nó là yên tâm ."
"Mẹ cứ yên tâm , Tiểu Ngũ nhà mặt thích cứ như biến thành khác ."
"Thật á? Biến thành dạng gì? Chẳng lẽ biến thành kẻ nhiều ."
"Cái thì chắc."
"...... Mẹ thật sự tưởng tượng nổi dáng vẻ Tiểu Ngũ nhiều."
"Nói thật, con trai cũng tưởng tượng nổi."
Lớp huấn luyện mỹ thuật của xưởng Nhất Dung Cương vẫn tiếp tục, chỉ là còn Khương Song Linh và mấy ngoài xưởng khác đến học nữa, nhưng thêm mấy mới trong xưởng.
Trương Càng Thịnh vây quanh một phụ nữ mặc váy kẻ sọc mới đến xưởng, ân cần giới thiệu những tác phẩm mỹ thuật trong quá khứ của tường phòng học.
Anh và Tôn Diễm Diễm một thời gian liên lạc, xưởng gần đây một nhóm mới trẻ tuổi đến, Trương Càng Thịnh để ý trúng một cô gái trong đó. Tuy rằng bằng Tôn Diễm Diễm, nhưng da trắng, gia cảnh .
Mục tiêu tấn công của Trương Càng Thịnh lập tức chuyển sang mới , cũng chính là cô gái váy kẻ sọc mắt, Liễu Mông.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Diễm Diễm đó tới tìm vài , đều Trương Càng Thịnh tránh mặt. Cô thậm chí còn ầm ĩ, nề hà gì, Trương Càng Thịnh và cô chỉ là mập mờ trong lòng hiểu rõ, cũng phát sinh quan hệ thực chất, thậm chí Trương Càng Thịnh đều từng hứa hẹn gì với cô .
Liễu Mông thờ ơ với sự xum xoe của Trương Càng Thịnh, cô tranh tường, nhưng bức Trương Càng Thịnh chỉ, mà là một bức tranh hoa mai luyện tập khác: "Bức là ai vẽ thế?"
"...... Khương Song Linh, vẽ thật đấy, cô cũng học vẽ ở đây , là nào ? Có thể chỉ cho xem ."
Sắc mặt Trương Càng Thịnh chút : "Người xưởng chúng , tới học nữa ."
"Vậy ? Tiếc quá nhỉ, thích tranh của cô ." Liễu Mông tác giả bức tranh ở đây, cảm thấy một trận thất vọng.