Lúc trong phòng học lớp huấn luyện mỹ thuật truyền đến một trận ồn ào: "Các xem , mới nhất của báo tranh liên Dung Thành đấy."
"Có tranh của Tiểu Khương lúc ?"
"Xem mục lục , đây , đây ! Hắc, thật sự tên Khương Song Linh, Tiết Lê."
"Tên Tiết Lê cũng đăng á?!"
"Vẽ thật, câu chuyện cũng thú vị nữa."
Liễu Mông thấy tiếng bàn tán bên cạnh, cũng khỏi thu hút: "Có thể cho xem ?"
Trương Càng Thịnh ở một bên : "Có cái gì , chỉ là tranh của mới trình độ gì thôi."
"Ha hả, Trương Càng Thịnh, bảo cũng gửi bản thảo ? Có chọn ?"
Sắc mặt Trương Càng Thịnh trở nên càng khó coi.
Sở dĩ liên lạc với Tôn Diễm Diễm nữa, một phần cũng là vì Tôn Diễm Diễm cứ giục vẽ tranh gửi bản thảo, tự tin tràn đầy vẽ cái mở đầu, thể nào tiếp tục nữa.
"Tranh của Tiểu Khương ? Được đăng ? Đưa xem nào." Hà Văn Cẩn tới, nhận lấy quyển báo tranh từ tay một .
Bà lật đến mấy trang đó theo trang, thấy tranh đó, tức khắc ngẩn .
Trình độ thể hiện qua bức tranh còn hơn vài phần so với lúc Khương Song Linh ở lớp huấn luyện, b.út pháp linh khí, bộ câu chuyện vô cùng thú vị.
Khác với lúc ở lớp huấn luyện, cô hẳn là vẽ theo phong cách thích.
"Tổ trưởng Hà, vẽ tồi chứ?"
"Không tồi." Hà Văn Cẩn cúi đầu tiếp tục xem tranh trong tay, trong đầu đột nhiên nhớ tới một khác.
Khương Song Linh mang theo bản phác thảo Dung Thành, xe ngược khó chịu như , miệng cô ngậm một viên mơ chua, ngửi mùi chua ngọt bên , một đường xe tới Dung Thành.
Sau khi xuống xe, lính lái xe hỏi cô nhiều : "Chị dâu, trong nếu khỏe nhất định nhé, doanh trưởng của em dặn dò nhiều , nhất định thể xảy sai sót."
"Không , mà, cảm ơn ."
Khương Song Linh đường phố Dung Thành, cảm thấy một trận nhẹ nhõm, đại khái giống như chợ phiên , lâu thấy nhiều như thế, nhịn tản bộ ngắm cảnh một lát, dính chút " ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-281.html.]
Khắp phố phường đều là khói lửa nhân gian náo nhiệt.
Cô chậm rãi đến gặp Tiết Lê.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiết Lê thấy cô, tức khắc kích động chạy quanh cô vài vòng, cả suýt nữa nhảy cẫng lên, ngữ khí cực kỳ kích động: "Tiểu Khương ơi, chị kích động quá, lâu gặp em!!"
"Bộ quần áo của em thật đấy!"
Hôm nay Khương Song Linh mặc một bộ váy, cố ý mặc bộ Tiết Lê tặng, vô cùng vặn. Bất quá, chỉ sợ bụng to mặc , hiện tại bụng vẫn lộ rõ.
"Đó là quần áo chị may ." Khương Song Linh mỉm xoay một vòng, Tiết Lê thật hổ là con gái của thợ may già, chân truyền từ .
"Là em , mặc cái gì cũng !"
"Tiểu Khương, đây, cho em , 32 đồng." Tiết Lê đưa tiền nhuận b.út mới tới cho cô, giá cả cao hơn một chút, một trang hơn bốn đồng.
Khương Song Linh nhận lấy tiền nhuận b.út, thầm nghĩ đây là một chuyện vui lớn, tương đương với phát tiền lương .
Nếu danh tiếng hơn chút, thể tham gia xuất bản một bộ truyện tranh liên trọn vẹn, đơn giá một trang sẽ càng cao hơn.
"Đi, cùng chị thăm cô giáo Hà Văn Cẩn."
"Được."
Dựa theo địa chỉ Hà Văn Cẩn đưa đó, hai tìm nhà Hà Văn Cẩn. Bà sống ở khu nhà ở của nhân viên nhà máy, Khương Song Linh cố ý chọn thời gian cô giáo Hà nghỉ, nhưng cố tình bà hình như chút việc xử lý.
Hai liền đợi ở nhà bà một lúc.
Lại một nữa xưởng Nhất Dung Cương, Tiết Lê thổn thức thôi, bên cửa sổ cảnh sắc bên ngoài.
Đợi nửa tiếng, Hà Văn Cẩn về.
Khương Song Linh đưa tranh mang đến cho bà xem, đây là tác phẩm cô dụng tâm cấu tứ gần đây.
Vẽ đúng là cảnh tượng lúc học ở lớp mỹ thuật đó, từng công nhân học mỹ thuật vẽ sống động như thật, tinh thần phấn chấn, cả bức tranh mang cảm giác tích cực hướng về phía .