"Chỉ tiếc mấy món đó... mất nhiều thời gian lắm ?" Tiết Lê nhớ tới mấy món ngó sen kho cay, rong biển kho cay đáng thương coi trọng ... liền cảm thấy nước miếng tuôn trào.
"Không tiếc, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, huống chi nhà tớ còn ba cái thùng cơm..." Nói đến đây, Khương Song Linh khựng .
Tiết Lê chớp mắt: "Cơm cái gì cơ?"
Khương Song Linh: "... Không gì, chỉ là đột nhiên tớ thấy lo lắng."
Nàng kìm lòng đậu sờ bụng , nghĩ thầm vẫn nên sinh con gái thì hơn. Sinh một đứa con trai mặt bánh bao nghiêm túc y hệt Tề Hành thì cũng thôi , sợ nhất là sinh cái thùng cơm 4.
"Bụng khó chịu ?" Thấy nàng đột nhiên ôm bụng, Tiết Lê vẻ mặt lo lắng, sợ sức khỏe nàng vấn đề.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Không , do sức khỏe, tớ chỉ là đột nhiên nhớ tới một chuyện khiến tớ lo lắng thôi."
"Cậu đang lo cái gì?" Tiết Lê tò mò hỏi.
"Lo đứa bé trong bụng giống bố nó."
"Hả?!" Tiết Lê ngây . Đây là cái đạo lý gì? Trong đầu cô nàng bỗng hiện lên hình ảnh đàn ông từng gặp đó, nghi hoặc : "Giống bố ? Rõ ràng ông xã nhà tướng mạo..."
Cô nàng nhớ rõ chồng của Tiểu Khương là một sĩ quan tuấn với dung mạo cực kỳ xuất sắc.
Nếu đứa bé mà giống bố, thì đó là dung mạo đốt đèn l.ồ.ng tìm cũng đấy!
Khương Song Linh nắm tay Tiết Lê, trong mắt hiện lên một tia u sầu thể kể với ngoài: "Không, hiểu ."
Nhà bọn họ đây là... nỗi sầu của những thùng cơm.
Sau khi Khương Song Linh và Tiết Lê rời , ông cụ Hạ ghế gỗ, cầm chiếc quạt tròn phe phẩy bên má.
Khi tiếng trò chuyện biến mất, bốn phía trở vẻ tĩnh mịch, thi thoảng tiếng chim hót xuyên qua tàn cây.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá để những đốm sáng màu vàng nhạt mặt đất. Khi một tầng mây dày bay qua bầu trời, một mảng bóng râm mát mẻ khiến trời đất tức khắc chuyển sang tông màu xanh lam nhạt.
"Tranh của cô bé , cũng chút thú vị."
Ông cụ Hạ đột nhiên dậy, cầm quạt tròn chắp tay lưng, chậm rãi trong phòng. Ông tùy tay ném cái quạt lên bàn, tự rót cho một ly nguội, ánh mắt lơ đãng rơi hộp thức ăn gần đó.
Trong lòng ông khẽ động, nhịn ngoài cửa sổ một cái. Lúc trong nhà và ngoài sân chỉ một ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-288.html.]
Mở nắp hộp , còn kịp rõ sự vật bên trong thì ngửi thấy vài luồng hương khí mê .
Trong đó mùi hoa ngọt ngấy, cũng mùi hương cay nồng kỳ lạ đầy quyến rũ.
Ông cầm đũa lên, nếm thử một miếng ngó sen ngào đường. Các lỗ miếng ngó sen nhồi đầy gạo nếp mềm dẻo, phân biệt là tơ đường tơ ngó sen, hoa quế màu vàng nhạt dù ở trong miệng cũng tỏa hương thơm nồng đậm.
Ông cụ Hạ nhai vài cái, nhíu mày: "Ngọt quá, thích ăn món ."
Nói xong, ông ăn thêm mấy miếng ngó sen gạo nếp mà ông " thích ăn".
"Ngọt lịm, phát ngấy trong miệng, quả nhiên là thứ mà đám con gái trẻ con yêu thích."
"Tiểu Khương vẽ thì tệ, nhưng trù nghệ còn thiếu chút hỏa hầu."
Dứt lời ăn thêm một miếng.
"Lát nữa mang sang cho bà Xuân hàng xóm ăn."
lúc , bên ngoài sân đột nhiên truyền đến tiếng dọn đồ đạc: "Ông Hạ!! Ông Hạ ơi!!"
Tiếng bà Xuân truyền từ ngoài nhà . Ông cụ Hạ lập tức đậy nắp hộp , ngoài hỏi: "Sao thế?"
"Không gì, nhà ông hai khách tới, là ai ?"
Ông cụ Hạ phất tay, giọng điệu vô cùng tùy ý: "Không quan trọng, tới học vẽ thôi."
"À, là ."
Tiễn bà Xuân xong, ông cụ Hạ trở phòng. Ông hộp đồ ăn bàn, chợt nhớ hình như quên mất cái gì đó?
"Vừa nãy quên đưa đồ cho con bé, thôi kệ, ăn tạm cho xong ."
Ông ăn một miếng: "Thực cũng tính là quá ngọt."
"Con gái con lứa cũng chỉ giỏi mấy món ngọt ngọt thôi."
Ông cụ Hạ thử ăn mấy miếng ngó sen kho vẻ ngoài bình thường bên cạnh. So với món ngó sen gạo nếp hoa quế màu sắc đẽ lúc , những miếng ngó sen kho ngoại trừ mùi thơm cay nồng cực kỳ quyến rũ thì trông chẳng gì đặc sắc.