Cô quen thói khi khác tổn thương , liền vạch rõ giới hạn , phân chia ranh giới giữa và khác rõ ràng.
Vương Tuyết Xu từng hỏi cô, hỏi cô đối với đứa nhỏ Tề Việt như , lo lắng nó nhận kế là cô . Trên thực tế, Khương Song Linh căn bản từng mong chờ, cũng từng tin tưởng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tề Hành, Khương Triệt, Tề Việt, lẽ cô bao giờ thực sự bọn họ quy hoạch cuộc đời , lúc nào cũng sẵn sàng xách túi lên và . Cô từ nhỏ lớn lên phần lớn quen tự rúc một góc tự an ủi, cần khác nữa, cô chỉ tin tưởng chính , ỷ chính .
Cô duy trì cách nhất định với tất cả , duy trì hòa bình bề mặt.
Bởi vì như , nên cô mới thể biểu hiện thật sự lạc quan a.
—— tin ai cả.
Bao gồm cả yêu của , tin tưởng .
thật sự tin tưởng và thể sống bên cả đời ?
"Song Linh... em thế?"
Nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, để hai vệt nước gò má trắng nõn của cô, giọt nước trong suốt rơi xuống cánh hoa. Tề Hành vốn đang chuyện kinh hoảng thất thố cô, sai cái gì .
"Xin ."
Qua làn nước mắt m.ô.n.g lung, tầm trở nên mơ hồ, khuôn mặt tuấn tú của đối phương cũng như tan trong nước, rõ lắm, nhưng cô thể phác họa đường nét của đối phương trong đầu.
Rõ ràng vô cớ gây rối là em, xin là .
"Anh đừng xin nữa, nên xin là em." Khương Song Linh giơ tay lau nước mắt, cô đội vòng hoa tết xong tay lên đầu đối phương.
Vòng hoa dại, những bông hoa đủ màu sắc lớn nhỏ đồng nhất điểm xuyết vòng tròn dây leo xanh biếc, một cánh hoa màu đỏ dính giọt nước.
Trong một thời gian dài đây, cô tự phụ tự ti, sợ là ưu tú, đáng yêu, cô để ý những đ.á.n.h giá tiêu cực, khó tin tưởng khác, ngay cả cha ruột cũng tin tưởng.
29 tuổi, từng yêu đương, cô đối với ai cũng ôn hòa, đối với ai cũng mở lòng. Người đàn ông mắt , đến 24 tuổi, còn nhỏ hơn cô vài tuổi, lúc mới gặp cảm thấy mặt lạnh khó gần, tính tình cũng , nhưng ở mặt cô rõ ràng ngốc dễ bắt nạt, đối đãi với cô cẩn thận từng li từng tí, đút cho ăn thứ thích cũng sẽ giận, thủ lợi hại bao giờ dùng sức mạnh với cô, còn trộm mua đồ tặng cô, hiện tại còn học cách tặng hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-315.html.]
Khương Song Linh một cái, kiễng chân hôn lên cằm .
May mắn bao, đời gặp .
Anh là đáng tin cậy.
Tuy rằng xuyên đến một niên đại thiếu ăn thiếu mặc thế , ăn chút thịt đều chờ ngày đặc biệt, nước máy, cũng điều hòa tủ lạnh máy tính điện thoại bồn cầu tự hoại, điều kiện sống gian khổ, nhưng những ngày , là những ngày cô sống nhẹ nhàng nhất, vui vẻ trong sáng hạnh phúc nhất.
Cô nỡ rời xa bọn họ.
"Tề Hành, nếu em cầu tiến, cứ lười biếng ở nhà chẳng gì cả, xuống bếp, may quần áo, cũng vẽ tranh, còn thích em ?"
"Thích."
"Em thì , em cứ chuyện em là ."
Khương Song Linh nhắm mắt : "Thật em cũng thích vẽ tranh, thích xuống bếp, thích may quần áo."
Cô mở triển lãm tranh, cũng tranh của bán bao nhiêu tiền, cô cũng lãnh đạo cán bộ, đồng dạng cũng lấy một chồng giàu .
Không tâm sự nghiệp quá lớn, cũng kiếm tiền gì nhiều.
Cô gánh vác kỳ vọng của khác nữa, chỉ chút chuyện .
"Tề Hành, em ỷ , chăm sóc em cả đời đấy."
"Anh đảm bảo."
Khương Song Linh ôm lấy eo , nhớ tới dáng vẻ ân cần như ch.ó con của đối phương khi về nhà, một chút cũng giống chuyện .
Cô vẫn quen với dáng vẻ ban đầu của đối phương hơn.