Ban đầu chỉ cần da thỏ trắng như tuyết, đó Khương Song Linh cảm thấy thêm chút đốm xám cũng . Cô cho đàn ông trong nhà và hai đứa nhỏ mỗi một chiếc áo ghi lê lông thỏ, ấm áp .
Hai đứa nhỏ vui vẻ mặc áo ghi lê lông thỏ của , còn Tề Hành thì chiếc áo ghi lê lông thỏ trắng mềm mại , mí mắt giật giật.
Anh kéo áo khoác quân phục của , thật sự mặc thứ bên trong.
"Rất ấm đấy, mặc thì em mặc." Nói , Khương Song Linh định cướp chiếc áo ghi lê lông thỏ về.
Tề Hành ôm lấy cô: "Em cẩn thận một chút, mặc."
Bụng Khương Song Linh lớn, hành động cũng càng thêm bất tiện, đặc biệt là hiện tại đang là mùa đông, bọc kín mít.
Mùa đông ở đây, gió lạnh là đòn tấn công ma pháp, gió lạnh cuốn theo nước lạnh lẽo, thổi lạnh thấu xương.
Trừ khi trời nắng, những lúc khác Khương Song Linh cửa, chỉ chờ đến khi Tề Hành về, bảo đỡ trong sân một lúc.
Những lúc khác thì vòng vòng trong nhà, tản bộ trong phòng cũng là tản bộ.
Khương Song Linh cũng những lúc , nhiều chút hại, còn một hai tháng nữa là sinh .
Cuối cùng Tề Hành vẫn mặc chiếc áo ghi lê lông thỏ trắng dễ thương mềm mại bên trong chiếc áo khoác quân phục nghiêm túc của .
Có chút tương phản dễ thương.
Khương Song Linh thập phần ác thú vị chuẩn cho chiếc áo ghi lê thỏ trắng tinh khôi.
Khương Song Linh còn thêm mũ lông thỏ và găng tay lông thỏ, rúc trong đống lông xù ấm áp vô cùng thoải mái.
Cô cảm thấy còn thể nghiên cứu áo khoác lông thỏ, chẳng qua loại áo khoác , lượng công việc quá lớn.
Nên cô thành chăn lông thỏ, việc gì thì quấn lên .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Năm nay cũng nữa, thỏ nhiều thật, con nào con nấy béo ."
"Ăn thịt thỏ ? Không , m.a.n.g t.h.a.i cũng ăn thịt thỏ, chị kiêng kị nhiều như , hồi chị mang thai, vẫn ăn thịt thỏ như thường."
"Bên chị thỏ nhiều, đều ăn thịt thỏ cả." Chị dâu Tống tới trò chuyện với Khương Song Linh, đến lúc , nhà họ chia ba con thỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-321.html.]
"Vâng, em định hun khói chút thịt thỏ." Khương Song Linh ôm cái túi chườm nóng nhỏ sưởi ấm, nhẹ nhàng hà .
"Đợi qua năm, chị cũng hun khói ít thịt khô. , khu tập thể bên chúng cũng g.i.ế.c lợn ăn Tết đấy, em nếu xem náo nhiệt thì , nếu nhát gan thì thôi..."
"Đến lúc đó mỗi hộ cũng chia vài cân."
, khu tập thể bên cũng nuôi lợn tập thể, đến Tết thì g.i.ế.c lợn, nhà nào cũng chia vài cân.
Cũng giống như lúc g.i.ế.c lợn ở trong thôn họ .
Khương Song Linh ít khi xem g.i.ế.c lợn, bởi vì tiếng lợn kêu khi g.i.ế.c thực sự quá vang, mấy đàn ông đè một con lợn chờ thịt.
"Em xem , em nhát gan." Khương Song Linh thành thật thừa nhận nhát gan, cô ở nhà tiếng lợn kêu là .
"Ha ha, chờ gan lớn hơn chút, em thể xem náo nhiệt. Liên đội bọn họ năm nào cũng giao việc g.i.ế.c lợn cho tân binh, là để rèn luyện lòng dũng cảm cho mấy lính mới."
"Thế ạ?"
" , cảnh tượng đó thú vị lắm, năm nào cũng giống ."
Khương Song Linh thầm nghĩ, còn , thợ g.i.ế.c mổ lành nghề một d.a.o là xong, tay mơ g.i.ế.c lợn, đủ kiểu đủ trò, chừng còn xuất hiện chuyện lạ nhân gian là lợn c.h.ế.t, lợn mang theo d.a.o mổ lợn chạy mất.
Chính cái gọi là sống lâu , chuyện lạ gì chẳng thấy.
"Chờ em sinh con xong, cũng xem náo nhiệt thử."
"Ha, em xem mấy cái g.i.ế.c lợn cẩn thận chút, xa một chút, chừng lợn chạy, còn chạy theo đuổi bắt đấy, cẩn thận lợn húc ."
Khương Song Linh: "......"
Chị dâu Tống chị thật kinh nghiệm, mỗi năm chuyện xem náo nhiệt chắc chắn thể thiếu chị nhỉ.
"Trước gây ít chuyện , chờ kể cho em ."
Khương Song Linh gật đầu, đợi một thời gian nữa, cô cũng bắt đầu hun thịt khô. Đương nhiên, điều kiện hiện tại của cô cũng thích hợp hun thịt khô, đến lúc đó cần Tề Hành giúp đỡ, dựng cái bếp lò nhỏ trong sân, từ từ hun thịt khô, đương nhiên, chút lạp xưởng cũng tồi.