Nhà lão Vương bên cạnh cũng chia mấy con thỏ, nhà chị thích ăn đầu thỏ, chê đầu thỏ xương quá vụn, liền chuyển giao ba cái đầu thỏ trong nhà cho Khương Song Linh. Niên đại còn thịnh hành món đầu thỏ cay tê.
Khương Song Linh chút đầu thỏ cay tê biếu cho chị hai cái, tự giữ một cái, coi như là tiền công.
Đoàn trưởng Hà thấy cô đưa đầu thỏ tới: "Đã cho nhà cô , còn trả gì? Lại còn nấu xong xuôi nữa chứ, nhờ cô nấu thỏ hộ."
"Không , nhà nếm thử ."
Vương Tuyết Xu thích ăn đầu thỏ, Đoàn trưởng Hà căn cứ nguyên tắc lãng phí, ăn hết đầu thỏ. Ăn xong cách mấy ngày, hiểu gom ba cái đầu thỏ đưa cho Khương Song Linh, nhờ cô nấu giúp.
Khương Song Linh: "......" Ăn đầu thỏ nghiện .
"Cái mũ lông thỏ đầu em đấy, thế nào ?" Hàng xóm lão Vương ngược thích ăn đầu thỏ, nhưng thấy mũ lông thỏ trắng đầu Khương Song Linh, Vương Tuyết Xu liền thích mê.
Theo chị thấy, hàng xóm Tiểu Khương quả thực quá yếu ớt, cứ đến mùa đông là quấn tầng tầng lớp lớp, bọc thành con gấu luôn.
Trước chị còn nhạo Khương Song Linh: "Sợ là Tề doanh trưởng nhà em cũng ôm nổi cái dạng gấu của em ."
Khương Song Linh buông tay: "Anh xách em một tay nhẹ nhàng."
Chẳng qua đàn ông hiện tại cũng dám ôm cô bằng một tay, hai tay đều cẩn thận.
"Chậc chậc, em thật đúng là tin tưởng đàn ông nhà , trọng lượng của em chị tin xách nổi, nhưng chị cảm thấy tay dài đến thế."
Khương Song Linh thầm nghĩ chỉ tay dài chân dài, còn bọn trẻ chứng nhận là mặt to nhất nhà.
"Chị đang cái mũ ?"
" , em tháo mũ cho chị xem nào."
Khương Song Linh tháo chiếc mũ lông thỏ đầu đưa cho chị , mũ lông thỏ chủ yếu dùng để bảo vệ tai, gió lạnh tháng 12 thổi phù phù, cô sợ nhất tai lạnh đến đỏ bừng.
"Mũ em to." Vương Tuyết Xu ngắm nghía chiếc mũ trong tay, cảm thấy thì , nhưng to quá.
Kiểu dáng hợp với phụ nữ.
Khương Song Linh gật đầu: "Mũ vốn em cho Tề Hành."
đàn ông đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-322.html.]
Vương Tuyết Xu: "...... Cậu chịu đội đúng ?"
Hàng xóm lão Vương thể tưởng tượng nổi cảnh Tề Hành đội cái mũ lông thỏ trắng như đường, cũng giống như chị thể tưởng tượng nổi lão Hà nhà đội cái mũ lông thỏ đáng yêu như , lão Hà mà đội mũ , chị sẽ thấy ớn lạnh trong lòng.
Đương nhiên, dung mạo của Tề doanh trưởng hàng xóm hẳn là thể cân cái mũ .
mà... nghĩ thế nào cũng thấy hợp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
" , chịu đội, đáng đời lạnh tai."
Vương Tuyết Xu: "......"
"Chị cũng học em một cái, chỉ tiếc tay chị khéo bằng em."
Khương Song Linh mùa đông thực sự sợ lạnh, cô còn mua ít len, bên lò than đan áo len, đan cho mỗi một chiếc áo len cổ lọ đơn giản và một chiếc khăn quàng cổ kẻ sọc. Cô chỉ bọc kín , còn định bọc kín ba còn trong nhà.
mà...
Ba cứ như cái lò sưởi nhỏ , trong cơ thể tự tỏa nhiệt, thật sự cần giống cô bọc hết lớp đến lớp khác.
Mỗi Khương Song Linh nhắc nhở ba họ mặc thêm quần áo, đều cảm thấy như mắc một loại hội chứng, gọi là: —— Mẹ cảm thấy con lạnh.
cô là thật sự cảm thấy lạnh.
Trong mùa đông khắc nghiệt như thế , bọc kín mít, chẳng lẽ là một loại hạnh phúc ?
Khương Song Linh: "......"
Có thể là ba mỗi ngày hoạt động nhiều, chạy nhảy, tự mang nhiên liệu đốt lửa.
Ngay cả Tề Hành cũng nhịn với cô một câu: "Đây là mùa đông mặc dày nhất đấy."
Khương Song Linh: "...... Anh gương cho đứa con chào đời chứ."
Trời lạnh thì nên mặc nhiều quần áo.
Hàng xóm lão Vương đôi khi cũng sẽ cầm kim và len qua đan áo len cùng cô, nhưng lão Vương đan áo len cũng giỏi nhảy múa giống như chữ của chị , việc gì liền thắt nút, đương nhiên, cái cũng chả cả, chỉ là áo len đan xuất hiện hiệu quả lỗ thủng tự nhiên.