"Gọi , , , , ......"
...
Tay cầm trống bỏi xoay xoạch, thu hút sự chú ý của tiểu tể t.ử. Nghe trai và đang trêu , tiểu gia hỏa ê ê a a hừ hừ lung tung một hồi, phát một âm tiết rõ tên.
Tâm thái Tề Việt chút vỡ vụn: "Đơn giản như mà em còn học ."
Khương Triệt đỡ cho cháu trai nhỏ: "Bởi vì cháu còn nhỏ mà."
Khương Song Linh gật đầu: " thế, các con nghị lực mới ."
Khương Song Linh vốn tưởng rằng hai tiểu tể t.ử cũng chỉ là nhất thời hứng khởi, ngờ hai tên mỗi ngày vây quanh tiểu nhãi con dạy nó mở miệng gọi trai và , sắp trở thành thói quen hàng ngày cố định luôn .
"Em trai, gọi là , gọi trai nhé!!"
"Gọi !! Gọi !!"
"Em cháu trai nhỏ đầu tiên mở miệng gọi em là !!" Trong mắt Khương Triệt phát ánh sáng như .
Tề Việt kích động : "Con em trai mở miệng gọi con là , em gọi con là !!"
...
Tiểu gia hỏa tuy rằng hiểu một tràng trai em trai cháu của bọn họ, nhưng chuyện bên tai, tiểu tể t.ử vui đến mức khua tay múa chân.
Chuyện còn tính, Khương Song Linh còn phát hiện tên Tề Hành hơn nửa đêm trộm ôm con một góc dỗ nó gọi ba.
Phỏng chừng cũng là cạnh tranh cái danh hiệu đầu tiên.
"Gọi ba ?"
Nhãi con: "......"
Muốn ngủ...
Bà nội nhãi con cũng , tranh thủ cơ hội ôm cháu, vẻ mặt dỗ dành: "Ngoan bảo, gọi bà nội, gọi bà nội ."
Cái cái cái ... Đứa bé còn đầy tháng, ngay cả cái răng sữa nhỏ xíu cũng , thế nào cũng thể mở miệng chuyện chứ, hiện tại cư nhiên ai cũng bắt đầu dạy con chuyện gọi .
Khương Song Linh: "!...
Không !
Ta cũng cho con gọi là !
Có lẽ là hiệu ứng bầy cừu, lẽ là mù quáng hùa theo, sự ảnh hưởng của môi trường như , Khương Song Linh cũng bắt đầu trộm ôm con, dạy nó gọi , đặc biệt là lúc cho b.ú, dạy vài câu , mới cho heo con ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-356.html.]
Bất quá như sẽ nó chút xao động, chỉ thể dạy cho ăn.
"Nhãi con a, chờ gọi nhé."
Heo con mở miệng gọi ai đầu tiên, xem bản lĩnh của .
Khương Song Linh cảm thấy thế cũng quá cạnh tranh .
Tiết Lê cố ý tới nhà bọn họ thăm một , thấy tiểu tể t.ử trong tã lót thì kích động thôi: "Em Khương, con em sinh đáng yêu quá mất."
"Đứa bé thừa hưởng ưu điểm của cả cha và , chắc chắn lớn lên tuấn tú."
Khương Song Linh mặt nhãi con, cô ngược một chút cũng lo lắng nhãi con , rốt cuộc dung mạo của ba nó nó còn bày đó.
Tiết Lê: "A a a, con nhà em, chị cũng chút ..."
"Muốn cái gì a? Muốn con thì chị cũng sớm tìm thích ?"
"...... Chị thể cho nhân vật chính trong truyện sinh con." Tiết Lê cảm thấy đây đại khái chính là cái lợi của việc tác giả.
"Tiểu Khương, mấy cái là gì thế?"
"À, đó là lịch sử trò chuyện của em và hàng xóm lão Vương." Khương Song Linh và hàng xóm lão Vương thư từ qua nhiều thời gian, còn lưu nhiều lịch sử trò chuyện của thập niên 70, vẫn là bản giấy chứa biểu tình bao (meme).
Bên phía cô giữ , là văn học sắc bén của đồng chí hàng xóm lão Vương.
Kiêm cả mã Morse và biểu tình bao vặn vẹo.
Khương Song Linh cũng ngại Tiết Lê xem vài lịch sử trò chuyện của các cô, đương nhiên, tiền đề là Tiết Lê thể hiểu b.út ký mã hóa của đồng chí lão Vương.
Tiết Lê vài , quả nhiên trầm mặc.
"......"
Hồi lâu , cô mở miệng : "Chị Vương vẽ cũng tệ lắm nhỉ?!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chữ thì nhận , cô chỉ thể khen tranh của hàng xóm lão Vương, cũng chính là mấy cái biểu tình bao kèm.
"Viết thư kiểu vui thật đấy, em Khương, mấy hôm nữa chị cũng cho em một bức."
Lúc , Tề Hành đột nhiên , đồng thời cũng mang theo một luồng gió lạnh vi diệu.
Tâm thần Tiết Lê rùng , khoa trương đổi giọng : "Tiểu Khương, Tiểu Khương, đồng chí Tiểu Khương......"