Ô tô khởi động, chơi cả buổi sáng, giờ ăn trưa.
Khi qua cầu lớn Bắc Môn, Cam Vũ giới thiệu với đoàn Tống Minh Du ——
“Năm 81 , trận đại hồng thủy trăm năm một, cầu lớn cũng thể thấy nước lũ cuồn cuộn gầm thét bên , đáng sợ lắm.”
Cam Vũ khéo ăn , Tống Minh Du còn nghi ngờ thực theo Thịnh Lăng Đông hậu cần, thiên phú của hướng dẫn viên du lịch thừa sức chứ! Cô mà say sưa, những khác càng là mê mẩn.
Mấy đứa nhỏ còn nhớ kỹ nguyên tắc đầu và tay thò ngoài cửa sổ, nhưng vẫn dán c.h.ặ.t mặt kính cửa sổ, Cam Vũ thuyết minh liều mạng ngắm cảnh sắc bên ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiếc nuối duy nhất là công viên giải trí Mãnh Truy Loan mở cửa. Cam Vũ đây là dự án công viên giải trí lớn nhất Cẩm Thành mấy năm nay, sẽ xây tàu lượn siêu tốc nhào lộn , còn cả vòng đu !
“Nếu mùa hè Tổng giám đốc Tống đến là thể chơi , Tết Thiếu nhi là mở cửa.”
Nam Thành vòng đu , cũng từng tàu lượn, công viên giải trí đầu tiên đợi đến thập niên 90 mới . Tống Minh Du đầu khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn đến đỏ bừng của Tống Ngôn Xuyên: “Mùa hè đến nữa ?”
Vốn dĩ chỉ sự cám dỗ của kem thuyền chuối, giờ thêm công viên giải trí —— tàu lượn siêu tốc, vòng đu !
Tống Ngôn Xuyên gật đầu thật mạnh: “Đến ạ, chị, em đến!”
Trong tiếng vui vẻ của cả xe, chiếc Santana chậm rãi chạy đến cửa Cẩm Thành Tửu Gia - nhà hàng danh tiếng nhất Cẩm Thành thời bấy giờ. Một tòa nhà ba tầng lầu, thậm chí còn bãi đậu xe riêng, giếng trời, hòn non bộ, đài phun nước, vườn tược, cái gì cũng , thể là xa hoa.
Cam Vũ định đưa đến đây, lát nữa ăn xong qua đón, Tống Minh Du đương nhiên thể đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-365.html.]
“Hôm nay chạy đôn chạy đáo vất vả , bữa cơm coi như cảm ơn, nếu chịu, cũng ngại phiền nữa.”
Cam Vũ đành đỗ xe xong, đoàn sáu cùng nhà hàng.
Cùng lúc với họ, một chiếc xe Hồng Kỳ nhỏ màu đen điệu thấp cũng dừng cửa nhà hàng. Một đàn ông mặc áo phông POLO, phận hiển nhiên bất phàm bước xuống xe, biển hiệu hào nhoáng sáng choang của Cẩm Thành Tửu Gia.
Lại nhếch nổi một chút nụ .
“Cũng chẳng đầu về món cay Tứ Xuyên, nào cũng là mấy thứ . Cho dù chán , khán giả xem phim tài liệu e là cũng sớm chán ……”
Người đàn ông ăn mặc cầu kỳ trông hơn ba mươi tuổi, rõ ràng đang ở độ tuổi tráng niên sung sức nhưng mặt tràn ngập vẻ mệt mỏi. nếu trong nghề của Đài truyền hình Trung ương ở đây, sẽ nhận ngay phận của .
—— Đạo diễn phim tài liệu Đài truyền hình Trung ương, Hạ Phi Văn.
Lần nhận lời mời từ phía Cẩm Thành, đến đây phim tài liệu về ẩm thực Tứ Xuyên (món cay). Đây đầu tiên Hạ Phi Văn tới Cẩm Thành. Là đạo diễn giỏi phim tài liệu nhất của Đài Trung ương, thực tới Cẩm Thành nhiều .
Lần Cẩm Thành tìm đến Đài Trung ương, bàn chuyện hợp tác, thêm một bộ phim tài liệu chủ đề “Món cay Tứ Xuyên”. Đài trực tiếp giao nhiệm vụ cho Hạ Phi Văn.
Vô luận là Đài Cẩm Thành, hai bên đều cho rằng đây là chuyện đôi bên cùng lợi. Đối với Cẩm Thành, mời ê-kíp của Đài Trung ương chứng tỏ Cẩm Thành vẫn ưu ái. Còn đối với Đài Trung ương, phim tài liệu loại khán giả căn bản chẳng thích xem. So với phim điện ảnh doanh thu động một chút là mấy chục trăm vạn, phim truyền hình tỷ suất xem cao ngất ngưởng, phim tài liệu gần như chẳng khán giả cố định.
Cho nên so với phim tài liệu, Đài càng đầu tư cho phim truyền hình, điện ảnh - những hạng mục thể kiếm tiền. Phim tài liệu là một loại “nhiệm vụ”. Thiết , chu kỳ ngắn, ê-kíp cũng nhỏ. Tác dụng duy nhất là thể hợp tác với địa phương, coi như một nhiệm vụ tuyên truyền, dù nộp lên cho lãnh đạo xem là xong việc. Không ai trông mong nó hot, càng ai đầu tư đẩy cho nó hot.