“Đây đều là địa bàn của biên tập viên nhà xuất bản ——” Chúc Thu Thu nhỏ giọng , “Lúc bận rộn giục bản thảo, chỉ riêng tiếng điện thoại cũng kêu đến mức hoảng!”
Họ đến tầng , Chúc Thu Thu dẫn Tống Minh Du lướt qua tầng hai, tầng ba, thẳng lên tầng bốn.
“Chị Minh Du, tầng bốn đây .”
Chúc Thu Thu , tim đập kìm mà nhanh hơn. Thực việc cũng phiền phức, rốt cuộc tổng biên tập bên sắp xếp xong xuôi, chị Minh Du còn đích tới Cẩm Thành đàm phán với nhà xuất bản. Mọi thứ đều hướng tới chiều hướng nha! vì , trong lòng cô đột nhiên nảy sinh chút căng thẳng.
Lúc , bên cạnh vươn tới một bàn tay mềm mại, nhẹ nhàng xoa xoa vai cô.
“Sao thế, chỉ còn một bước nữa, em còn lo lắng ?”
Chúc Thu Thu hồn: “Chị Minh Du ——”
Tống Minh Du sớm phát hiện cô gái chút căng thẳng, , chút, mà là vô cùng căng thẳng. Cô nhẹ nhàng giúp cô bé xoa vai cho thả lỏng một chút: “Đừng sợ, tổng biên tập nhà xuất bản ăn thịt .”
“Phụt.” Chúc Thu Thu nhịn tiếng, , thật sự thả lỏng hơn nhiều, “Em , chị Minh Du, em căng thẳng ——”
Chúc Thu Thu nhanh ch.óng điều chỉnh tâm thái. Đây là đầu tiên cô đảm nhận trọng trách như , rốt cuộc hợp tác , cô thể nào lên tầng , còn mặt đối mặt với tổng biên tập. Cô Chúc Thu Thu chỉ là một phóng viên báo địa phương thôi, căn bản chẳng tiếng gì, căng thẳng là bình thường!
mà, chủ biên giao nhiệm vụ cho cô, chị Minh Du cũng tin tưởng cô như , khẳng định thành vấn đề!
Chúc Thu Thu hít sâu một , nhịp tim chậm : “Em chuẩn xong !”
Cô dẫn Tống Minh Du dừng bước cửa một văn phòng màu nâu sẫm. Hít sâu, Chúc Thu Thu tự cổ vũ . Ngàn vạn thể hoảng loạn, chị Minh Du còn ở bên cạnh đấy. Chỉ cần ký hợp đồng là !
Văn phòng tầng bốn lớn, biển hiệu mắt treo dòng chữ “Văn phòng Tổng biên tập”. Chúc Thu Thu nhẹ nhàng gõ cửa. Bên trong truyền đến giọng nam: “Vào .”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-373.html.]
Cửa “kẽo kẹt” một tiếng Chúc Thu Thu đẩy . Toàn bộ quang cảnh bên trong văn phòng lọt mắt hai . Trong phòng nhiều nhất chính là giá sách và tủ sách, đó tùy ý thể thấy sách do nhà xuất bản ấn hành. Một mùi hương xanh nhàn nhạt tỏa từ chiếc cốc bàn việc.
Tổng biên tập tuổi chừng 40 đang xem xét tài liệu bàn việc. Ông dường như bận, một tập tài liệu xem xong rút một tập khác từ bàn, nhấp một ngụm xanh, cúi mắt tiếp tục xem tài liệu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cả văn phòng vô cùng yên tĩnh, Chúc Thu Thu chút luống cuống: “Tổng biên tập chào ngài, là Chúc Thu Thu của Báo Chiều Nam Thành, vị là Tổng giám đốc Tống của Ăn uống Minh Du.”
Hai thể cứ ở đây mãi, Chúc Thu Thu tìm lời bồi thêm một câu: “Trước đó chủ biên của chúng liên hệ với ngài ——”
Tổng biên tập cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng mặt Chúc Thu Thu, mà Tống Minh Du một cái: “Ngồi .”
“Vâng.”
Chúc Thu Thu vội vàng mời Tống Minh Du xuống sô pha, nhanh nhẹn rót cho cô chén nước. Bên Chúc Thu Thu rót nước cho Tống Minh Du xong, chính còn xuống, tổng biên tập gập tài liệu tay , tới, xuống sô pha đối diện.
“Ngại quá, sự vụ nhiều.”
Chúc Thu Thu nào dám để ông lời xin , : “Không gì gì, ngài việc vất vả .”
“Vị đồng chí Tống là đặc biệt từ Nam Thành tới đây?”
Tống Minh Du gật đầu, tổng biên tập : “ đó , ‘Minh Du’ của cô ở Nam Thành tiếng?”
Tống Minh Du lịch sự đáp: “Ngài quá khen, chút tiếng tăm nhờ khách hàng nguyện ý ủng hộ, cũng chỉ thành thật kiên định bổn phận đầu bếp, để ăn vui vẻ, ăn hài lòng thôi ạ.”
“Đồng chí Tống quá khiêm tốn , thể cho danh tiếng truyền tới tận Cẩm Thành bên , khẳng định cũng đơn giản như .” Tổng biên tập ha hả , “Lần tới là vì chuyện xuất bản thực đơn?”